Nhưng Phương Bằng vẫn vô cùng bình tĩnh, phảng phất như có gì đó để dựa vào, làm cho Khúc Tranh không dám nắm chắc, không dám quyết định.
Mạc Tiếu Sinh cũng nghi ngờ, tuy thực lực Phương Bằng không tệ, nhưng nếu vào Chiến Thiên Thành, muốn đi ra không còn do hắn quyết định nữa, lão già này không ngu ngốc như vậy chứ?
– Được. Giằng co một hồi, Phương Bằng khoát tay áo nói. – Nói thật, lần này Phương mỗ dám một mình xâm nhập Chiến Thiên Minh, cũng chỉ là phụng mệnh mà đến thôi.
– Phụng mệnh? Khúc Tranh và Mạc Tiếu Sinh ngẩn ra. – Phụng mệnh gì, phụng mệnh của ai?
Phương Bằng là tông chủ Lôi Đài Tông, ai có thể chỉ huy hắn? Hai người đều giật mình, mơ hồ có suy đoán.
– Ngươi nói thử xem? Phương Bằng híp mắt nhìn bọn họ.
Nhìn vào mặt hắn, Khúc Tranh và Mạc Tiếu Sinh đều nghiêm túc, một hồi lâu, Khúc Tranh mới chần chờ nói: – Không phải là bên kia chứ?
– Không sai, chính là bên kia, trừ bên kia ra, còn ai có thể buộc Phương mỗ đích thân đi một chuyến? Phương Bằng cười hắc hắc.
– Không lẽ các ngươi nghĩ lão phu chạy đến đây tìm chết? Tuy rằng tuổi lão phu không nhỏ, nhưng vẫn chưa sống đủ, không có gì dựa vào sao có thể đi vào hang hổ?
Mặc dù lời nói không dễ nghe, nhưng Khúc Tranh và Mạc Tiếu Sinh liếc nhau, đều thu lại sát khí.
Nếu là đối phương phụng lệnh bên kia, vậy mình không thể động thủ. Đừng thấy Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông là hai đại cự đầu của U Ám Tinh, nhưng so với bên kia, giống như gặp sư phụ vậy.
Mấy ngàn năm trước, có một thế lực là Cổ Dương Tông cùng Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông tương đương, nhưng bởi vì đắc tội bên kia nên bị nhổ tận gốc trong một đêm, đủ thấy thế lực bên kia kinh khủng cỡ nào.
Chỉ có điều, từ trước đến giờ người bên kia vẫn không màng thế sự, lần này sao lại để Phương Bằng liên lạc với Chiến Thiên Minh?
– Phương huynh, có gì nói thẳng đi, ta và ngươi đều biết, sở dĩ Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông có thể xưng bá U Ám Tinh, chẳng qua là nhờ bên kia, nếu là chuyện của bên kia, dĩ nhiên Chiến Thiên Minh ta sẽ không bàng quan đứng nhìn. Khúc Tranh hít sâu một hơi, thái độ trở nên hiền hoà hơn nhiều.
– Khúc huynh quả nhiên thức thời! Phương Bằng cười lớn, sau đó nghiêm túc nói: – Tiểu tử Lăng Tiêu Tông vừa rời khỏi Lưu Viêm Sa Địa.
Khúc Tranh ngẩn ra, nhanh chóng phản ứng: – Ngươi nói Dương Khai?
– Không sai! Phương Bằng gật đầu. – Hơn nữa dựa vào lộ tuyến của hắn, dường như là muốn đi Ảnh Nguyệt Điện!
– Ảnh Nguyệt Điện? Khúc Tranh nhướng mày. – Có quan hệ gì tới chúng ta?
– Sao Khúc huynh phải giả bộ không biết? Phương Bằng cười lạnh. – Tuy rằng Lăng Tiêu Tông không là cái gì, nhưng lại ở trong Lưu Viêm Sa Địa, căn bản ai có thể tấn công, nếu theo thời gian, chờ bọn họ phát triển lớn mạnh, ta và ngươi còn có thể sống yên ổn trên U Ám Tinh sao?
– Ý của Phương huynh là bóp chết nguy hiểm từ trong trứng nước?
– Không sai! Phương Bằng nghiêm nghị gật đầu. – Nếu hắn cứ một mực núp trong Lưu Viêm Sa Địa, chỉ sợ quả thật không làm gì được hắn, nhưng nếu hắn không biết sống chết chạy ra ngoài, vậy thì sống chết của hắn không còn do hắn quyết định nữa rồi.
– Nói thì nói vậy, nhưng ta nghe nói thực lực của tiểu tử này không giống bình thường, người bình thường xuất thủ, căn bản không thể bắt được hắn, hơn nữa, dường như hắn còn có thể mượn rất nhiều ngoại lực cường đại.
– Vậy thì sao? Thực lực của hắn dù gì cũng chỉ mới đột phá Phản Hư Cảnh, hai nhà chúng ta có vô số cao thủ, chẳng lẽ còn không có biện pháp tóm được hắn sao?
– Ừ. Khúc Tranh gật đầu, cũng cảm thấy mình hồ đồ, nhưng vẫn hồ nghi nói: – Nhưng chuyện này có quan hệ gì tới bên kia?
– Đương nhiên có quan hệ! Phương Bằng cười hắc hắc. – Lăng Tiêu Tông có một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương, chẳng lẽ Khúc huynh chưa từng nghe nói?
– Khúc mỗ có nghe qua, nhưng thật sự là chiến hạm cấp Hư Vương sao? Khúc Tranh có chút hoài nghi.
– Có phải hay không, ngươi cứ hỏi Mạc trưởng lão, Mạc trưởng lão đã tận mắt nhìn thấy.
Khúc Tranh vội nhìn Mạc Tiếu Sinh, hắn nghiêm túc gật đầu nói: – Không sai, đúng là một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương, nhưng ta cũng không biết bọn họ lấy đâu ra, có lẽ là tìm thấy trong một di tích nào đó.
– Không quản bọn họ lấy ở đâu, mấu chốt là chỉ cần chiếm được chiếc chiến hạm này, chúng ta sẽ có thể rời khỏi U Ám Tinh, đi biệt tinh luyện thành Hư Vương Cảnh!
Vừa dứt lời, vẻ mặt Mạc Tiếu Sinh và Khúc Tranh chấn động, mắt sáng lên.
Hư Vương Cảnh, là cảnh giới mà bọn họ tha thiết mơ ước, nhưng vẫn không thể chạm đến, nhưng một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương lại biến hy vọng xa vời này thành có thể.
– Nói vậy Khúc huynh cũng hiểu rồi, hơn nữa… Diệp Tích Quân cũng ở Lăng Tiêu Tông, nghe nói còn đảm đương chức đại trưởng lão, ngươi nghĩ bên kia sẽ bỏ qua cho Lăng Tiêu Tông sao? Phương Bằng hắc hắc cười lạnh.
– Thì ra là thế! Khúc Tranh gật đầu, cuối cùng cũng hiểu rõ, bất kể là vì chiến hạm cấp Hư Vương hay vì Diệp Tích Quân, bên kia cũng không thể ngồi nhìn Lăng Tiêu Tông phát triển lớn mạnh, khẳng định sẽ tìm cơ hội diệt trừ.
Mà tông chủ Dương Khai của bọn họ đi ra ngoài, là một cơ hội tốt!
– Chuyện này chỉ có hai nhà chúng ta xuất lực sao?
Khúc Tranh hỏi.
– Tạm thời là như vậy, nhưng bên kia cũng sẽ phái thêm người.
– Bọn họ tính toán thật tốt. Khúc Tranh hừ lạnh, không nghĩ cũng biết nếu có thể diệt trừ Lăng Tiêu Tông, chiến hạm cấp Hư Vương kia chắc chắn sẽ rơi vào tay bên kia, về phần Lôi Đài Tông và Chiến Thiên Minh, cũng chỉ có thể húp chút cháo mà thôi.
– Ai bảo quả đấm của người ta lớn chứ. Khúc Tranh bất đắc dĩ cười khổ.
– Lời ta đã nói xong, cụ thể muốn hợp tác như thế nào, chúng ta cần thương nghị cẩn thận, bởi vì này lần quan hệ đến chiếc chiến hạm kia và Diệp Tích Quân, cho nên không đơn giản chỉ đánh chết Dương Khai là được, mà là phải bắt sống, dùng hắn để bức Lăng Tiêu Tông cam tâm tình nguyện giao ra chiến hạm.