Cô biết bệnh của mẹ không phải bệnh bình thường có thể chữa, mà là bệnh nan y.
“Có lẽ lúc đó mẹ cô biết mình không còn nhiều thời gian nữa nên mới chủ động liên lạc với tôi, đó là lần đầu tiên bà ấy chủ động liên lạc với tôi, lần đầu tiên.” Nguyễn Bạc Vệ nhắm mắt lại, như đang cố gắng che đi cảm xúc trong mắt, nhưng cảm xúc trên mặt lại quá rõ ràng.
“Sao đột nhiên mẹ tôi lại liên lạc với ông?” Tô Khiết không muốn nhìn thấy ông ta chìm đắm trong ký ức năm xưa, cô muốn biết đáp án.
“Lúc đó mẹ cô nhờ tôi làm giúp bà ấy một chuyện.” Nguyễn Bạc Vệ như đã hoàn hồn, ông ta nhìn Tô Khiết lần nữa rồi lại thầm thở dài.
“Chuyện gì?” Tô Khiết vẫn luôn bình tĩnh, nhìn thấy vẻ mặt ông ta lúc này, cô vẫn không kìm được hỏi.
“Mẹ cô muốn cô về nhà họ Tô, bà ấy hy vọng sau khi mình ra đi, cô có thể sống ở nhà họ Tô, sống cuộc sống không cân lo cơm ăn áo mặc.” Khi Nguyễn Bạc Vệ nói câu này, giọng ông ta có vẻ nặng nề hơn một chút: “Năm đó người mẹ cô lo lắng nhất là cô…”
“Ba tôi là Tô Trung Phương, tôi về nhà họ Tô là chuyện rất bình thường.” Tô Khiết nhanh chóng đáp lại, theo lý mà nói trong hoàn cảnh đó, mẹ cô muốn cô về nhà họ Tô là chuyện rất bình thường, cũng hợp tình hợp lý.
Nhưng vì sao mẹ lại tìm Nguyễn Bạc Vệ?
Nguyễn Bạc Vệ nói đó là lần đầu tiên mẹ chủ động liên lạc với ông ta?
“Nhưng cô không phải con gái Tô Trung Phương, mẹ cô biết điều này, bà ấy biết từ rất lâu rồi nên mới tìm đến tôi.” Nguyễn Bạc Vệ đã hứa với bà sẽ không nói chuyện này cho ai, kể cả Tô Khiết, nhưng hôm nay ông không thể không nói.
Người Tô Khiết cứng đờ, cô lại híp mắt lần nữa nhưng không nói gì, cô muốn nghe Nguyễn Bạc Vệ nói xong.
Tin tức này với cô mà nói là quá bất ngờ, quá đột ngột.
“Tôi đã động tay động chân lúc ông cụ Tô làm giám định thân nhân, tôi tìm người đổi máu của cô và Tô Nghiên Nghiên cho nhau.”
Nguyễn Bạc Vệ nhìn cô, do dự một chút, cuối cùng vẫn nói ra sự thật năm đó: “Đây là ý của mẹ cô.”
Thật ra ông cũng không muốn làm vậy, không muốn chút nào, ông không muốn Tô Khiết về nhà họ Tô.
Nhưng đó là quyết định của bà nên cuối cùng ông vẫn đồng ý.
Ông cũng biết vào thời điểm ấy, đó là sự sắp xếp tốt nhất cho Tô Khiết, là sự bảo vệ cuối cùng mà một người mẹ dành cho con gái mình.