Hai vị các chủ đứng ở ngoài xa nhìn thấy mà không có một chút lo lắng hay sự quan tâm nào cả. Mà trái lại, hai người còn nhìn Hồ Sâm trưởng lão rồi lắc đầu.
Nhìn chưởng ấn đánh tới, năm người Lâm Tuyết Nhi đứng chắn ở trước người Đế Nguyên Quân. Biết là thực lực của họ quá mức nhỏ bé khi đứng trước công kích của Hồ Sâm các chủ nhưng không vì thế mà họ cảm thấy sợ hãi. Ánh mắt chắc chắn và kiên định nhìn lão rồi dốc hết toàn bộ sức lực để chống trả. Nhưng…
Khi chưởng ấn còn cách năm người khoảng hai trượng thì thình lình dừng lại. Ở trên đầu họ hiện lên một quả cầu mờ ảo bao bọc trông rất mỏng yếu nhưng có thể ngăn được một chưởng toàn lực của Thiên Địa cảnh tầng ba.
Nhìn chưởng ấn bị chặn lại, Hồ Sâm các chủ trên trán nổi lên từng sợi gân xanh tức giận, hai mắt lão trừng lớn để lộ từng sợi tơ máu nhìn Đế Nguyên Quân quát. “Cái gì?”.
“Hộ Thân Phù?”.
“Hahaha, đúng là vị công tử này liệu sự như thần”. Tống các chủ ánh mắt khoái chí nhìn Đế Nguyên Quân rồi nở một nụ cười nhẹ nói. “Ta ban đầu có chút bất ngờ vì ngươi đưa ra yêu cầu hơi quá nhưng đúng là thật”.
“Hồ Sâm lão nhi, ta nghĩ ngươi nên từ bỏ ý định muốn phá vỡ Hộ Thân Phù đi”. Sơn các chủ giọng nói âm trầm vang lên. “Hiệu lực của nó có thể kéo dài được một nén hương, người mà không am hiểu về linh phù thì đừng mơ phá được nó”.
Đáp lại, Hồ Sâm các chủ liếc mắt nhìn về phía hai người rồi hừ lạnh một tiếng nói. “Một nén hương thì một nén hương, chỉ cần hiệu lực Hộ Thân Phù kết thúc thì đó là lúc mà hắn bị ta giết chết”.
“Ta nghĩ ngươi không thể đợi đến lúc đó”. Sơn các chủ ánh mắt sắc bén nhìn Hồ Sâm các chủ rồi nở một nụ cười lạnh nói.
“Hai ngươi…”. Hồ Sâm các chủ khí thế hùng hổ đăng không bay lên, ánh mắt lão lộ rõ sự ngưng trọng nhưng ở trong ánh mắt lão lại lại một sự khủng bố. “Cho dù ta không có bảo y thì sao?”.
“Ta không ngại cùng hai ngươi đánh một trận”.
Nói xong, cả ba người dốc hết toàn bộ sức lực rồi lao vào nhau giống như thiêu thân. Mỗi một người đều dốc hết toàn bộ sức lực mà không giấu diếm khiến cả tòa thành bị rung chuyển kịch liệt. Chỉ riêng phong ba tù trận chiến của ba người đã có thể oanh sát Ngưng Hải cảnh đỉnh phong một cách dễ dàng.
Lúc này, Ngọc đường chủ và Thương đường chủ đạp không lao tới. Trên gương mặt hai người nở một nụ cười nhìn Đế Nguyên Quân nói.
“Ở đây giao lại cho ba vị các chủ và những người còn lại”.
“Ta bây giờ đi thôi, người của ta đang đợi ở bên trong rồi”. . Truyện Tổng Tài
Đáp lại, Đế Nguyên Quân gật đầu một cái rồi cũng hai vị đường chủ đi vào bên trong.
Đẩy cửa đi vào bên trong, Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn những tên đệ tử Phá Xuyên Đường sợ hãi đứng nép qua một bên mà không có một ai dám đứng ra, đứng trước hai vị đường chủ có thực lực khủng bố thì bọn họ làm sao chống lại được. Đi thẳng một mạch vào chính điện thì lúc này, có một nam tử dẫn theo hai mươi người từ bên trong xông ra ngoài.
Mỗi một người đều có khí tức Ngưng Hải cảnh tầng năm trở lên, và nhất là nam tử trẻ tuổi dẫn đầu. Trông hắn còn rất trẻ nhưng cảnh giới lại tinh thuần và nồng đậm vô cùng. Cảnh giới hắn đạt Ngưng Hải cảnh đỉnh phong, là đệ tử thân truyền của Hồ Sâm các chủ.
Sắc mặt nam tử nhìn hai vị đường chủ lộ rõ sự ngưng trọng, mặc dù lo lắng nhưng nam từ không lùi lại dù chỉ một bước. Ánh mắt hắn nhìn hai người lên tiếng.
“Hai vị đường chủ, đây là chính điện Phá Xuyên Đường”.
“Người không phận sự không thể vào?”.
Đáp lại, Thương lão bộc phát khí tức của mình ra rồi vung nhẹ tay một cái thì bỗng ở trên đầu họ có một cỗ áp lực nặng nề đè xuống khiến hai chân họ khụy xuống giống như trên vai đang gánh một tảng đá lớn vậy.
“Thiên phú, cảnh giới, tâm cảnh của ngươi không tồi nhưng ngươi bái nhầm sư phụ rồi”. Thương lão nhìn liếc qua nam tử một cái rồi lên tiếng. “Hôm nay hắn phải chết”.
“Bây giờ ta cho ngươi một cơ hội, hủy bỏ sư đồ với Hồ Sâm và thề mãi mãi sẽ không quay trở về Ngư Hoa thành thì ta tha cho ngươi một mạng”.
“Thương đường chủ?”. Nam tử toàn thân run lên liên hồi, ánh mắt rung động nhìn Thương lão lên tiếng. “Cần gì phải nói như thế?”.
“Sư phụ có ân với ta, nếu như không có sư phụ thì ta đâu sống được đến bây giờ?”.
“Ta là người của Phá Xuyên Đường, chết cũng là ma của Phá Xuyên Đường”.
“Hahaha”. Thương lão phá lên cười lớn một tiếng, nói. “Hay cho câu sống chết vì Phá Xuyên Đường”.
“Được, vậy thì ta thanh toàn cho ngươi?”.
Thương lão vung tay một cái rồi đánh ra một đạo chưởng ấn.
“Nhanh, dốc hết toàn bộ lực lượng ngăn lại cho ta?”. Nam tử cắn răng quát lớn một tiếng. “Ta chỉ cần cố thủ đợi sư phụ quay về”.
Lời nói vừa dứt, nam tử cùng hai mươi người dốc hết toàn bộ sức lực tạo thành một lá chắn ở trước người. Dựa vào lượng chân nguyên nồng đậm thì có thể chặn được một kích toàn lực của Thương lão.
Nhìn màn chắn chân nguyên bảo vệ, Thương lão khóe miệng vểnh lên nở một nụ cười khinh thường nói. “Màn chắn không tệ, nhưng thực lực các ngươi không đều nên màn chắn này bên ngoài xem như chắc chắn nhưng ta chỉ cần biết điểm yếu thì nó chẳng khác gì một tờ giấy”.
Lời nói vừa dứt, Thương lão vận lực rồi đánh mạnh chưởng ấn một cái rồi quát lớn một tiếng. “Phá”.
Răng rắc!
Chưởng ấn kinh khủng đánh xuống và một thanh âm vỡ nát vang lên thành tiếng. Màn chắn chân nguyên tưởng chừng có thể chống đỡ được một chưởng toàn lực của lão nhưng không thể ngờ là Thương lão chỉ tùy ý đánh ra một chưởng lại có thể phá vỡ được.
Bị đánh văng vào bên trong chính điện, nam tử cùng hai mươi người nằm la liệt ở trên nền đất. Trên khóe miệng chảy xuống một dòng huyết dịch đỏ tươi tanh nồng, khí tức thì liên tục giảm xuống.
Nam tử một tay đưa lên ôm ngực, một tay cố chống cơ thể ngồi dậy. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm Thương lão lộ rõ vẻ ngưng trọng nói. “Thương đường chủ, ngươi…”.
“Không sợ sư phụ ta quay về sao?”.
“Đừng nói là quay về, sư phụ ngươi muốn sống còn không được”. Thương lão nhìn nam tử rồi nở một nụ cười lạnh đáp. “Ta đã cho ngươi cơ hội sống mà ngươi không biết nên bây giờ ta giúp ngươi xuống dưới đợi sư phụ ngươi đến”.
Lời nói vừa dứt, Thương lão tay phải ngưng tụ một lượng lớn chân nguyên rồi đánh ra một chưởng hướng về phía đám người.
Oanh!
Một tiếng động lớn vang lên và cùng với đó là từng tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Ngay khi chưởng ấn chuẩn bị đánh trúng, nam tử hít vào một hơi thật sâu rồi quát lớn một tiếng. “Thương lão?”.
“Tha mạng”.
– —