– Ta phát hiện ra, loại rượu tiểu tử kia nhưỡng chế, mặc dù không thể nào chữa được hết, nhưng cũng có thể giảm bớt được phần nào khí hàn âm trong cơ thể con. Thế nhưng gia gia sao có thể để con uống liệt tửu như vậy, Tuấn nhi tính tình lương thiện, sẽ dễ dàng bỏ qua, nhưng lão vương gia sao có thể để cháu mình lấy một cô vợ tửu quỷ được, cho dù về sau các ngươi có thể ở cùng nhau, cũng không có được khả năng sinh con dưỡng cái.
– Chỉ cần có thể ở một chỗ cùng sư huynh, con cam nguyện làm thiếp.
Lâm Nhược Hi cắn răng nói.
Lâm lão đầu lắc đầu nói:
– Hi nhi, biết vì sao gia gia một mực dây dưa với tiểu tử kia, muốn biết được bí mật trên người hắn hay không? Bởi vì từ khi ở Lợi Châu gia gia đã phát hiện ra, trên người tiểu tử này có một cỗ khí tức tự nhiên khác hẳn người thường, vô cùng tinh thuần, thế nhưng sau này tới kinh thành, ta lại không thể nhìn thấu được hắn nữa. Gia gia vô cùng sốt ruột, bởi vì chung quy gia gia vẫn luôn cảm thấy, có thể cỗ khí tức này trong cơ thể hắn, mới chính là liều thuốc tốt nhất để giúp con hóa giải âm hàn nữ thể.
– Nhưng con hận không thể giết chết cái tên ghê tởm này, tuy rằng không khẳng định được có phải là hắn hay không, nhưng con có trực giác, sư huynh vẫn luôn nói nữ nhân kia có đôi mắt như ánh sao, nhưng nhìn ánh mắt của gã gia hỏa này, con tin chắc tuyệt đối chính là hắn chứ không phải là tỷ muội gì của hắn cả.
Lâm lão đầu nói:
– Hi nhi, chân tướng sự thực cuối cùng Tuấn nhi cũng sẽ biết, ta nghĩ ngày hôm nay có thể hắn sẽ đạt được kết quả, nhưng việc này cũng không quan trọng, mà trọng yếu là, mấy năm nay gia gia đưa con đi khắp thiên hạ, cái gì linh căn dị thảo, linh thú huyền đan cũng đều đã thử qua, thủy chung vẫn chưa tìm được phương pháp. Nhưng từ sau khi gặp tiểu tử này, phát hiện ra sự dị thường của hắn, gia gia luôn có một loại trực giác, hắn chính là người có thể giúp con thoát khỏi nỗi khổ của hàn âm nữ thể!
Lâm Nhược Hi có chút tức giận nói:
– Chẳng lẽ muốn con gả cho gã gia hỏa kia sao, nếu vậy con thà chết còn hơn.
– Đứa nhỏ ngốc. Ta chỉ bảo là để hắn thử chữa trị cho con, chứ đâu có nói con phải gả cho hắn!
Nói đến đây Lâm lão đầu nhất thời do dự, nói;
– Chẳng qua khi thử nghiệm, cũng không khỏi phải động chạm da thịt.
Nghe xong lời này, Lâm Nhược Hi giãy nảy lên:
– Con không cần hắn chữa, con không cho hắn động vào cơ thể con, dù chỉ nhìn một cái cũng không được!
– Nếu con không để gia gia tìm hắn nhờ chữa trị, như vậy con cùng Tuấn nhi, vĩnh viễn không có cơ hội. Nó vẫn luôn coi con như muội muội, không đành lòng làm tổn thương con, nhưng nếu con không trị cho tốt, không để nó thấy được tấm lòng của con thì sao nó biết con có tình ý với nó đây!
Lâm Nhược Hi nhất thời cắn môi ngơ ngác, nước mắt lại chảy dài.
Lâm Cận Hiên nói:
– Hài tử, gia gia không đành lòng thấy con cứ một thời gian lại phải chịu thống khổ của hàn băng phệ thể, mỗi một lần phát tác con sẽ bị rút đi mấy năm tuổi thọ, chẳng lẽ con bắt gia gia chứng kiến con đi trước ta hay sao? Có cơ hội thì phải nắm thật chắc, con yêu thích Tuấn nhi, gia gia cũng hi vọng con có thể ở cùng với nó. Con chịu đựng khổ cực nhất thời để đánh đổi lấy hạnh phúc tương lai, đó cũng là đáng giá!
– Nhưng gã kia, hắn… hắn sẽ chữa cho con sao?
Lâm Nhược Hi hơi mềm lòng, bắt đầu có chút dao động.
Lâm Cận Hiên nói:
– Chỉ cần hắn bằng lòng cứu chữa cho con, gia gia dù làm nô phó, hay là phải dâng lên cái mạng già này cũng không tiếc!
– Gia gia!
Lâm Nhược Hi lập tức lao vào lòng Lâm Cận Hiên òa khóc.
Trong đình rất yên tĩnh trầm mặc.
Vân Thiên Hà rót một chén trà, chậm rãi nhấm nháp. Mà Tiêu Dũng Tuấn vẫn cứ ngây ra, không biết trong lòng đang suy nghĩ những gì.
Qua một lúc lâu sau.
Bỗng nhiên…
Tiêu Dũng Tuấn đứng dậy, đi tới trước mặt Vân Thiên Hà trịnh trọng thi lễ nói:
– Thiên Hà huynh đệ, ngươi một lời đánh thức người trong mộng, việc ngày hôm nay, tại hạ xin thụ giáo!
Vân Thiên Hà không ngăn cản, cũng coi như không thấy, nói:
– Tiêu huynh, giữa hai bên chỉ là khúc mắc do hiểu lầm tạo nên, Tiêu huynh có tấm lòng như thế, không vì hiềm khích lúc trước, nhấc lên được, hạ xuống được, hơn nữa còn có thể giải trừ nỗi căm ghét của sự muội đối với tiểu đệ, đương nhiên ta hi vọng có thể kết giao với một vị bằng hữu như ngươi!
– Thiên Hà huynh cũng là người ngay thẳng chính trực, rất đáng kết giao, ngu huynh xin cạn chén rượu này, để những hiểu lầm cùng ảo tưởng trước kia, đều tiêu tan thành mây khói!
Nói xong, Tiêu Dũng Tuấn cùng Vân Thiên Hà cụng chén, ngửa đầu một hơi uống cạn, hào khí trong đó một lời không kể hết.
Đúng lúc này, Lâm lão đầu mang theo Lâm sư muội hướng phía đình đi tới, Vân Thiên Hà vừa quay đầu nhìn thấy, thiếu chút nữa phun cả rượu ra, lão nhân này sao có thể tỉnh nhanh vậy chứ?
Khi hắn còn chưa phản ứng trở lại, Lâm Nhược Hi đã bước lên trước thi lễ, cắn răng nói:
– Trước đây có nhiều mạo phạm, xin lỗi!
Ngay cả Tiêu Dũng Tuấn cũng thấy vô cùng kinh ngạc, Lâm lão đầu đi tới ngồi xuống, trừng mắt nhìn Vân Thiên Hà, nghiêm nghị nói:
– Tiểu tử, lão phu sẽ nói thật với ngươi sự việc lần trước ở Lợi Châu.
Lâm lão đem toàn bộ chân tướng sự việc, còn cả chuyện của Lâm Nhược Hi kể lại cho Vân Thiên Hà một lần.
Vân Thiên Hà nghe xong những lời này, vừa kinh ngạc lại vừa nghi hoặc, lão nhân này say một lần dường như biến thành một người khác vậy. Nhưng khiến hắn khiếp sợ chính là, lão lại có thể thấy được cỗ tinh linh chi khí trên người hắn, rồi còn tìm kiếm hắn khắp nơi, rốt cuộc mục đích cuối cùng của lão là gì?
Sau khi nghĩ tới hàn âm chi thể của Lâm Nhược Hi, nghiền ngẫm một hồi liền hiểu rõ, Vân Thiên Hà nói:
– Ý tiền bối là, để ta trừ đi khí hàn âm của vị Lâm sư muội này?
Lâm lão đầu trong lòng vô cùng kinh ngạc, lão còn chưa biết phải mở lời thế nào, đã bị thằng nhóc này đoán trúng tâm tư, liền gật đầu nói:
– Lão phu hôm nay đơn giản là đưa cái mặt dày này ra, chỉ cần ngươi có thể trừ đi khí hàn âm trong cơ thể Hi nhi, tính mệnh lão phu chính là của ngươi!
Trong lòng Tiêu Dũng Tuấn cực kỳ khiếp sợ, hết nhìn Lâm Nhược Hi rồi nhìn Lâm lão đầu, sau lại quay sang Vân Thiên Hà mấp máy miệng, nhưng cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
Vân Thiên Hà lúc này đột nhiên cười nói:
– Nếu tiền bối thành khẩn muốn ta giúp vị Lâm sư muội này trừ đi khí âm hàn trong cơ thể, vãn bối đáp ứng là được!
Nghe nói như thế, Lâm lão đầu mở to hai mắt, không dám tin vào lỗ tai của mình, nhưng lại nghe Vân Thiên Hà nói tiếp:
– Bất quá ta vẫn còn một điều kiện!
– Điều kiện gì lão phu cũng đáp ứng ngươi!
Lâm lão đầu đáp lời không chút nghĩ ngợi.
– Gia gia!
Lâm Nhược Hi nước mắt đảo vòng quanh, bờ môi mềm gần như đã bị cắn nát.
– Ta muốn mời Lâm tiền bối ở Bắc Hầu Phủ làm cung phụng một năm!
Vân Thiên Hà thản nhiên cười nói.