Vợ của nạn nhân ôm thân thích bên cạnh, khóc đến nửa ngày không thở nổi.
“Tôi sáng sớm mai sẽ đi công ty, tôi sẽ đền bù hết tổn thất của các người, tôi biết rõ bây giờ nói gì cũng đã muộn, thực xin lỗi.”
Cảnh sát cũng bắt đầu khuyên can, người phụ nữ lau nước mắt: “Chuyện nếu như đã xảy ra, chúng tôi cũng muốn sớm giải quyết một chút để mau chóng đưa anh ấy về nhà. Cô nếu đã chịu nói xin lỗi, chịu giải quyết thì chúng tôi ngày mai sẽ đến công ty của cô. . . . . .”
Thái độ của Mạch Sanh Tiêu ít ra cũng có thể làm bọn họ trấn an chút ít, bọn họ muốn gặp chính là Sanh Tiêu mà không phải là luật sư cứ đại diện là được.
Đám người nán lại nửa giờ mới đi hết toàn bộ, lúc Mạch Sanh Tiêu đi vào Ngự Cảnh Viên thì sức cùng lực kiệt.
*******************
Sanh Tiêu hầu như cả đêm không chợp mắt. Cô thay đổi y phục, trang điểm, lúc này mới có thể đi ra ngoài gặp người khác được.
Cô sợ phát sinh thêm rắc rối nên lúc rời đi thì không cho những người bảo vệ đi theo, thái độ của cô kiên quyết, đối phương thấy thế đành phải đáp ứng.
Mạch Sanh Tiêu lái xe vào công ty, gia quyến của nạn nhân lại kéo biểu ngữ ngăn cản ở phòng bảo vệ, Mạch Sanh Tiêu đi cùng luật sư xuống xe.
“Đến rồi! “
Một đám người xông lại như đã phát điên, luật sư ngăn cản trước mặt Sanh Tiêu: “Có việc gì từ từ nói. . . . . . .”
Tên đầu lĩnh vung lên một quyền, Mạch Sanh Tiêu bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc đến ngây người, tối hôm qua không phải đã nói những gì cần nói rồi sao?
“Đừng động thủ. . . .”
Luật sự bị đánh ngã trên mặt đất.
“Chúng ta không cần ngươi bồi thường, chúng ta muốn một mạng đền một mạng. . . . . . . . . .”
“Trả mạng cho chồng ta, ta bóp chết ngươi. . . . . .”
Điên rồi.
Mạch Sanh Tiêu bị bức lui đến bên lề đường, bọn người này tâm tình kích động, hoàn toàn mất đi tự chủ, không có chút lý lẽ nào. Lúc này một chiếc xe màu đen có rèm che chạy đến thắng gấp lại. Đi xuống là một người đàn ông cầm lấy cổ tay Sanh Tiêu, một tay lôi cô nhét vào chỗ ngồi phía sau. Người đàn ông khóa trái cửa, một cước nhấn chân ga tức tốc rời đi.
Mạch Sanh Tiêu chưa định thần được, ngẩng đầu thở phì phò: “Là anh.”
“Cô còn tưởng rằng là ai? Chồng cô sao?”
Sanh Tiêu xuất thần ngó ra ngoài cửa sổ, xưng hô như thế, trong lòng cô lần đầu cảm thấy thân mật ấm áp, bao phủ lấy cô là cả trái tim đều ấm áp.
Ân Lưu Khâm từ sau khi nhìn trong gương rồi ngó qua Mạch Sanh Tiêu, hắn nhận ra Sanh Tiêu xuất thần, khóe miệng không vui mím lại: “Biệt thự của ta mới bắt đầu khởi công mà xảy ra án mạng, cô giải thích với ta thế nào đây?”
Mạch sanh Tiêu cúi đầu: “Thực xin lỗi.”
“Thực xin lỗi đáng giá mấy đồng tiền?”
“Vậy anh muốn như thế nào?”
Sanh Tiêu ngẩng đầu nhìn thẳng, Ân Lưu Khâm nhìn vào trong mắt bướng bỉnh của cô, chuyện này bị hắn càng quấy càng đục, hắn lại rất có hứng thú, muốn xem Mạch Sanh Tiêu sẽ giải quyết như thế nào.
Ân Lưu Khâm ngừng xe, Sanh Tiêu lúc này mới phát hiện là đến nhà của hắn.
Mạch Sanh Tiêu đẩy cửa xe ra: “Cám ơn anh.”
Người đàn ông lấy điếu thuốc ra, dựa lưng vào cửa xe: “Chồng cô đã xảy ra chuyện?”
Sanh Tiêu đôi mắt trợn tròn: “Làm sao anh biết được?”
“Tin tức thì có kiêng nể gì ai, muốn không thấy cũng khó. Ta xem cô cũng giống một cô gái ngoan ngoãn, lúc trước tại sao phải tìm đến kẻ buôn lậu vũ khí?” Lời nói Ân Lưu Khâm ác độc, toàn nhắm vào chỗ đau của Mạch Sanh Tiêu mà đâm vào.
“Không cho anh nói anh ấy như vậy! “
Ân Lưu Khâm nhếch môi mỏng lên, vòng khói theo đôi môi lúc ấy mà tỏa ra: “Ta có thể giúp hắn.”
Hai tay siết chặt của Mạch Sanh Tiêu không hề còn sức mà buông ra, Ân Lưu Khâm nâng chân lên bước vào trong nhà. Sanh Tiêu bất đắc dĩ đuổi theo, bên trong vườn có một người đàn ông đang đẩy xe lăn đi tản bộ. Ân Lưu Khâm dừng bước, không quay đầu lại nhưng đoán được Mạch Sanh Tiêu sẽ tiến đến: “Đây là cha của ta.”
Sanh Tiêu giật mình: “Không phải anh nói. . . . . . .”
Cô còn nhớ, Ân Lưu Khâm đã nói qua, ngày cha của hắn qua đời thì người mẹ bị trở thành người thực vật.
“Ta gạt cô đấy.” Người đàn ông đến chiếc ô che nắng, tư liệu đối ngoại của hắn viết rõ, song thân khỏe mạnh. Lúc mới gặp gỡ Mạch Sanh Tiêu, hắn lại không đề đề phòng gì mà tiết lộ cho cô.
Sanh Tiêu không nghi ngờ gì, chỉ nghĩ tình cảm cha con đang lúc không tốt.
Ân Lưu Khâm tự lo rót nước, Mạch Sanh Tiêu đứng ở bên cạnh hắn: “Anh nói, anh có thể giúp anh ấy?”
Người đàn ông ngó qua phía trước rồi thu hồi tầm mắt: “Ta ở Hồng Kông có vài người bạn, những thứ khác không nói, nhưng ta ít nhất có thể giúp hắn tranh thủ nộp tiền bảo lãnh.”
“Thật sự?”
“Cô nói thử xem.”
Mạch Sanh Tiêu xem xét tường tận khuôn mặt của người đàn ông, hắn và Duật Tôn giống nhau, đều là đôi mắt dài thâm thúy, muốn từ bên trong nhìn ra một chút tin tức hữu dụng thật quá khó khăn.
“Vậy anh hãy giúp tôi.”
“Thôi, cô nói nghe thật dễ dàng.” Ân Lưu Khâm nâng lên đôi mắt phượng hẹp dài, tầm mắt dừng lại trên người Sanh Tiêu băn khoăn. Mạch Sanh Tiêu bị hắn nhìn chằm chằm khiến toàn thân khó chịu: “Vậy như thế nào mới có thể hỗ trợ?”
Ân Lưu Khâm vén lên khóe miệng, không có ý tốt mà dần dần nói rõ: “Ta đối với cô cảm thấy rất hứng thú, cô thấy thế nào.”
Mạch Sanh Tiêu bình thường chỉ nghĩ người này miệng lưỡi độc ác một chút, không ngờ lại đến mức này: “Anh điên rồi sao, anh biết là tôi đã có chồng, có con rồi.”
“Câm miệng! ” Biết là sự thật nhưng cũng không cần cô phải mỗi lần mỗi nhắc nhở.
“Vậy anh hay là nói vài yêu cầu thực tế thích hợp đi, như tiền chẳng hạn. . . . . .”
“Ta như thiếu tiền sao?”
“Vậy còn có gì khác không?”
“Ta nói lại một lần cuối, ta muốn cô.”
Ánh mắt Mạch Sanh Tiêu dừng lại cái ly trong tay người đàn ông, nước bên trong đã uống xong rồi, nếu không cô phải hất nước vào mặt hắn. Sanh Tiêu giơ tay lên, xoa xoa thái dương đang bị toát mồ hôi, một câu cũng không muốn nói nhiều, bỏ đi không quay đầu lại.
******************
Thuê xe trở về Ngự Cảnh Viên, mới vừa đến nhà, Alice ở phía sau cũng chạy đến.
“Có tin tức gì của Tôn không?”
Mạch Sanh Tiêu không muốn người khác nghe thấy, cô đi đến trước dương cầm: “Không có.”
“Cô không có cách gì sao? Nếu để vài ngày nữa, tôi thực sợ sẽ xảy ra chuyện.” Sắc mặt Alice lo lắng, gấp đến độ viền mắt đỏ bừng.
“Mới vừa có người nói với tôi là hắn có thể giúp được.”
“Ai?”
“Một khách hàng của tôi, ở quán cà phê cô cũng đã gặp qua rồi.” Mạch Sanh Tiêu đã một ngày một đêm không có chợp mắt, bây giờ toàn thân mệt mỏi vô lực: “Nhưng tôi không tin hắn.”
Alice im miệng không nói, Dạ Thần. Cô nâng lên tầm mắt nhìn qua khuôn mặt Mạch Sanh Tiêu. Do dự một lát lại bị lo lắng phá thành từng mảnh, cô quan tâm nhất là Duật Tôn, không thể không nói: “Vậy cô đi tìm hắn đi, nhờ hắn hỗ trợ, mặc kệ là tin hay không, cô dù sao cũng phải thử, không phải sao?”
Mi mắt Sanh Tiêu nhẹ rủ xuống, Alice không cần đoán cũng có thể biết điều kiện của Ân Lưu Khâm, cô giả vờ như không biết gì mà nói: “Cô không muốn giúp anh ấy, đúng không? Cô muốn nhìn anh ấy chết sao?”
“Không, tôi không biết.”
“Vậy cô phải đi tìm hắn! Khó n
hư vậy sao?”
Bàn tay Mạch Sanh Tiêu phủ lên khuôn mặt nhỏ nhắn, vẻ mệt mỏi khó che đi được.
“Cô đi đi! ” Alice níu lấy tay áo Sanh Tiêu: “Cô đừng quá ích kỷ! “
Sanh Tiêu chống cự không được, dựa vào Piano, ngồi ở xuống ghế: “Đừng nói nữa, sáng sớm ngày mai tôi sẽ đi.”
Alice cũng không vì vậy mà thở ra, cô cầm lấy túi xách, không nói tiếng nào mà rời khỏi Ngự Cảnh Viên.
. . .
Mạch Sanh Tiêu lưng thẳng tắp ngồi ở trước dương cầm, hai tay cô vuốt lên từng phím đen trắng, đầu ngón tay nhẹ bấm nhưng tay phải lại khó có thể phối hợp, đàn không được một bản nhạc đầy đủ.
Cảm xúc thất bại ảo não đè nén quá lâu, Mạch Sanh Tiêu giãi bày bằng cách vung hai tay lên không ngừng nện ở trên phím đàn, âm thanh chói tai kéo dài truyền khắp Ngự Cảnh Viên. Dì Hà vội vàng đi ra khỏi phòng bếp: “Sanh Tiêu, cô không sao chứ?”
Mạch Sanh Tiêu nắm chặt bàn tay, đầu cô chôn ở trước ngực, trong tim khó chịu như bị người ta xé ra một đoạn, những gì cất giấu trong tim trở nên vô ích.
“Tôi không sao.”
Dì Hà lau sạch hai tay, không có hỏi nhiều.
Duật Tôn không có ở đây, ngay cả bản nhạc Piano mà cô thích nhất cũng đàn không được.
*********************
Hôm sau.
Trời còn chưa sáng Mạch Sanh Tiêu đã đứng dậy đi ra cửa, xe hôm qua dừng ở công ty lúc đưa trở lại đã bị đập phá toàn bộ cửa kính.
Sanh Tiêu đón xe taxi, lúc xuống xe cô nhìn thời gian, vừa vặn 7 giờ.
Mạch Sanh Tiêu bấm chuông cửa đi vào, không nghĩ tới Ân Lưu Khâm cũng dậy từ sớm tinh mơ, giờ đang ăn điểm tâm trong nhà.
“Cô đã đến rồi.”
Sanh Tiêu không nhìn thấy ai khác, cô đi tới: “Tôi làm sao có thể tin được lời anh nói?”
“Cô không có lựa chọn nào khác, xong việc, ta tự nhiên có sắp xếp.”
Mạch Sanh Tiêu nhìn thẳng vào mắt người đàn ông: “Anh có giữ lời không?”
“Tất nhiên.”
Ân Lưu Khâm đứng dậy, thần sắc tràn đầy mong muốn đi lên lầu hai.
Hắn đi vài bước, cũng không thấy Mạch Sanh Tiêu đi theo sau, quay đầu nhìn lại, đã thấy cô cầm lấy khăn lau đang lau bàn ăn.
Ân Lưu Khâm dù thông minh nhưng bây giờ đầu óc cũng mụ mẫm, hắn đứng cứng đờ đến ba giây sau mới quay trở lại bên cạnh Mạch Sanh Tiêu: “Cô đang ở đây làm cái gì vậy?”
Động tác Sanh Tiêu nhanh nhẹn dọn dẹp xong bàn ăn, lại đến phòng khách, cúi người xuống lau TV.
Ân Lưu Khâm nhíu mày: “Ta hỏi cô, cô như vậy là có ý gì?”
Mạch Sanh Tiêu tai điếc mắt ngơ, động tác tỉ mỉ quét dọn vệ sinh. Ân Lưu Khâm khoanh tay trước ngực, lộ ra gương mặt tuấn tú âm trầm, hắn ngồi ở ghế sô pha, tầm mắt khóa chặt thân ảnh trước mặt không ngừng di động.
Bảo mẫu mua thức ăn trở về, nhìn thấy Mạch Sanh Tiêu còn tưởng rằng người giúp việc Ân Lưu Khâm vừa thuê đến.
Sanh Tiêu đứng dậy, bước qua tiếp nhận thức ăn trong tay bảo mẫu. Bà ấy nhìn thấy sắc mặt Ân Lưu Khâm có gì đó không đúng nên vội vàng như một làn khói theo sát sau lưng Mạch Sanh Tiêu.
Sanh Tiêu chuẩn bị thức ăn, làm sạch sẽ từng thứ. Cô trở lại phòng khách, cầm máy hút bụi lần lượt quét dọn các góc.
Con mắt Ân Lưu Khâm nheo lại, trên mặt nhìn không ra đang vui hay giận: “Máy hút bụi làm không sạch sẽ.”
Mạch Sanh Tiêu dừng lại động tác, cô xách thùng nước đến phòng khách, chân trần quỳ trên mặt đất, lau từng chỗ, từng chỗ.
Ba giờ sau, cô mệt mỏi toàn thân rã rời, Sanh Tiêu nhìn thấy đã đến giờ, không ngơi nghỉ mà nhớ tới ở trong bếp chuẩn bị nấu cơm.
Bảo mẫu nơm nớp lo sợ đi đến bên cạnh Ân Lưu Khâm: “Ân thiếu, thế này. . . . .”
“Mặc kệ cô ta, để cho cô ta làm! “
Bảo mẫu co rụt cổ lại, cúi thấp đầu tránh đi.
Ân Lưu Khâm rót chén nước đặt ở trên bàn trà, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng trong suốt. Hắn muốn có được Sanh Tiêu, rất dễ dàng, một viên thuốc liền có thể thu phục.
Người đàn ông từ ngăn kéo dưới bàn trà lấy ra một cái hộp nhỏ, đầu ngón tay Ân Lưu Khâm vân vê viên thuốc, tay phải của hắn đưa vào chén nước trên bàn.
Trong nháy mắt do dự, Ân Lưu Khâm thu tay lại.
Viên thuốc trong tay hắn bị ném vào thùng rác bên cạnh, Ân Lưu Khâm bưng ly nước đi tới nhà bếp.
Mạch Sanh Tiêu đang xào một món ăn, làm như không biết có người đến.
“Này, làm tới trưa cũng không mệt mỏi sao?”
Sanh Tiêu xoay lại, vì hắn nhắc nhở như vậy nên mới nhận ra mình vừa mệt vừa khát.
Ân Lưu Khâm đưa ly nước qua cho cô: “Cho cô.”
Nhưng Mạch Sanh Tiêu không đưa tay ra đón, cô đến chỗ túi xách treo ở bên cạnh lấy ra từ bên trong một chai nước khoáng chưa khui, Mạch Sanh Tiêu vặn nắp chai, uống một ngụm lớn.
Ân Lưu Khâm còn duy trì động tác đưa nước: “Cô còn tự mang nước theo?”
Sanh Tiêu không nói gì, xoay người lại tiếp tục xào rau.
Người đàn ông đi tới, nước trong tay đổ ở bồn nước, cái ly cũng bị nặng nề ném xuống bàn bếp.
Bảo mẫu hỗ trợ dọn thức ăn lên bàn, trong phòng khách không nhìn thấy cha mẹ của Ân Lưu Khâm, Mạch Sanh Tiêu bưng canh lên, bữa cơm trưa chính thức hoàn thành.
“Ngồi xuống, theo giúp ta ăn.”
Mạch Sanh Tiêu kéo ghế ra ngồi nhưng không hề động đũa.
Ân Lưu Khâm ăn hai miếng: “Mùi vị không tệ.” Thấy cô không động đũa, hắn cũng để chén xuống: “Cô sẽ không hoài nghi ta bỏ thuốc trong thức ăn đấy chứ? Mạch Sanh Tiêu, những món này là do chính tay cô làm.”
Khi Sanh Tiêu yên lặng, thật có thể gây chết người.
Ân Lưu Khâm cười lạnh, cầm lấy chiếc đũa tại mỗi món trong mâm đều gắp lấy: “Như vậy được không?”
Mạch Sanh Tiêu thấy thế, lúc này mới chịu ăn.
“Ta muốn tìm bảo mẫu thì bên ngoài có rất nhiều, đừng tưởng rằng như vậy là ta có thể giúp cô.”
Sanh Tiêu ăn hai miếng, không có nói gì. Ân Lưu Khâm dựa vào thành ghế, hắn ăn rất chậm, ánh mắt nghiêm nghị bình thường lơ đãng liếc về hướng Sanh Tiêu. Bộ dáng cô đẹp mắt, điểm này chân thật đáng tin, nhưng trên đời này phụ nữ có bộ dáng đẹp thì rất nhiều. Ân Lưu Khâm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Mạch Sanh Tiêu, huống chi tướng ăn cũng không phải quá lịch sự, mặc quần áo bình thường, còn không có kén chọn, về phương diện tình thú thì một chút cũng không hiểu. . . . . . .
Phòng khách rộng như thế, ánh mặt trời đầy đủ, Mạch Sanh Tiêu lúc ăn cơm không ngẩng đầu lên, lông mi dày đậm như hai hàng tiểu phiến tử. Ân Lưu Khâm mải ngắm nhìn đến cuối cùng ngay cả động tác nhai thức ăn cũng quên hết.
Sau khi ăn xong, Mạch Sanh Tiêu dọn dẹp xong phòng bếp đi ra.
Ân Lưu Khâm thật nhàn hạ, ngồi chéo chân đang xem một bộ phim: “Rót cho ta ly nước.”
Mạch Sanh Tiêu cầm lấy ly nước đi đến chỗ người đàn ông.
“Tư thế này không đúng, phải cung kính.”
Hai tay Sanh Tiêu cầm ly, đưa cho hắn.
.
.
.
Cho đến tối, Mạch Sanh Tiêu mới trở lại Ngự Cảnh Viên. Cô mệt mỏi nằm dài ở trên giường, dậy không nổi. Ân Lưu Khâm cự tuyệt không có xác minh, Sanh Tiêu cảm thấy thái độ của hắn chính là cơ hội, cô trọn một vòng đều đi đến nhà Ân Lưu Khâm làm bảo mẫu miễn phí, về đến nhà thường thường mệt đến lả người.
Như vậy cũng tốt, đỡ phải nghĩ ngợi lung tung.
Alice đã tới không ít lần, thúc giục hỏi chuyện tiến triển đến đâu. Chuyện công trường bị buông lỏng còn không được giải quyết. Về chuyện bên Hồng Kông, một chút tin tức cũng không có.
********************
Thêm hai ngày đã trôi qua.
Mạch Sanh Tiêu cơm tối cũng không ăn, cô nằm lỳ ở trên giường, không bao lâu sau liền ngủ say mất.
Trong mơ, cô rõ ràng thấy Duật Tôn đã trở về, Sanh Tiêu kích động không thôi, nằm co trên giường khóc nỉ non ríu rít. Mạch Sanh Tiêu càng khóc càng dữ dội, cô ôm lấy hai tay, mơ hồ cảm giác được hình như có người đang lau nước mắt cho mình.
Sanh Tiêu giống như đã tỉnh mà không phải tỉnh: “Anh trở về phải không?”
Cô nghe được một âm thanh quen thuộc ở bên tai mình khẽ nói: “Ừ, anh đã trở về.”
Mạch Sanh Tiêu lại khóc thành tiếng lần nữa, giấc mơ này cũng không phải là sự thật.
Cô nghẹn ngào không thôi, thầm nghĩ Bôn Bôn vẫn còn ở dưới lầu, cô nhất định phải ôm con lên.
Mạch Sanh Tiêu mở ra đôi mắt mờ đi vì lệ, con ngươi đen bóng trong nháy mắt mở to ra, miệng cô mở rộng, bộ dáng cực ngốc nghếch.
——————-