Quả nhiên!
Dương Khai cười hiểu ý, vừa rồi nghe 3 người ngươi một lời ta một câu nhắc tới Hư Vương Cảnh, hắn đã có suy đoán, bây giờ vừa thử, lập tức liền hiểu tính toán của 3 người.
Hiển nhiên bọn họ có ý bắt nhờ xe, rời U Ám Tinh, đi hành tin khác để nhìn thấu huyền bí Hư Vương Cảnh.
Điều này cũng là thường tình.
– Nếu ta nói… cũng có ý này thì sao? Dương Khai cười khẽ.
Ba người Cố Chân đều rung lên, ánh mắt sáng ngời.
– Chẳng những có ý này, hơn nữa trong thời gian gần đây, sẽ làm như vậy. Dương Khai nói lời kinh người.
– Lời này là thật? Mặc Vũ đứng vụt dậy, Cố Chân cùng Lục Hiên cũng kích động.
– Là thật! Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.
– Thật quá tốt, quá tốt! Mặc Vũ thì thào, bỗng nhiên xoa tay, rụt rè nhìn Dương Khai nói:
– Dương tông chủ, đã nói thế này, Mặc mỗ cũng không vòng vo, xin hỏi chiến hạm kia có thể chở bao nhiêu người?
– Mấy chục người cũng không thành vấn đề.
Ánh mắt Mặc Vũ sáng ngời, cắn răng, trầm giọng nói: – Có thể cho Càn Thiên Tông ta chiếm 2…. không, 1 cái danh ngạch được không?
Cố Chân cùng Lục Hiên cũng trong mong nhìn sang, Cố Chân nói: – Đương nhiên, sẽ không chiếm trắng một ghế quý giá này, chúng ta có thể trả giá tương ứng.
– Một cái đủ rồi? Dương Khai có chút bất ngờ.
– Đủ rồi! Cố Chân nghiêm nghị gật đầu. – Nếu như có thể, chúng ta đương nhiên hy vọng mọi người có thể rời U Ám Tinh, nhưng nếu như mất hết cao thủ, Càn Thiên Tông không người trấn giữ sẽ bị người ta thừa cơ. Huống chi, thăng cấp Hư Vương Cảnh cũng không phải chuyện dễ dàng, có một danh ngạch thử nghiệm là đủ rồi.
– Nếu nói vậy, ta có thể đồng ý.
Dương Khai gật đầu.
Nghe vậy, ba người Càn Thiên Tông mừng rỡ không thôi, về phần danh ngạch này là cho ai, vậy để cho Càn Thiên Tông đau đầu, Dương Khai không phải để ý.
Sau đó, Dương Khai báo cho bọn họ, đợi tới khi mình vận dụng chiến hạm rời U Ám Tinh, sẽ truyền tin thông báo bọn họ, cứ kiên nhẫn chờ đợi, ba người tự nhiên không có ý kiến.
Một đêm yên tĩnh, sang ngày thứ hai, Dương Khai dẫn theo Hoàng Quyên cùng Lâm Vận Nhi từ giã ba người Càn Thiên Tông.
Mấy người Cố Chân dù có lòng muốn giữ lại, nhưng cũng biết Dương Khai vừa ra khỏi Đế Uyển, có nhiều chuyện phải làm, tự mình đưa hắn đi pháp trận không gian Mặc Hải Thành.
Trạm kế tiếp của Dương Khai là Ma Huyết Thành!
Ma Huyết Thành là thành trì của Ma Huyết Giáo nắm giữ, không xa Lưu Viêm Sa Địa.
Lúc trước Dương Khai ra khỏi Lưu Viêm Sa Địa, vừa lúc đụng phải Đặng Ngưng đệ tử Ma Huyết Giáo, mới lấy được bí thuật Ma Huyết Ti, sau đó theo Đặng Ngưng dẫn đường đi Ma Huyết Thành.
Tuyến đường này không sai, nhưng Cố Chân báo cho hắn biết, hiện tại bên Ma Huyết Thành có thể không yên ổn, bảo hắn cẩn thận.
Ma Huyết Thành quả thật rất không yên ổn.
Khi ba người Dương Khai từ Mặc Hải Thành truyền tống đến Ma Huyết Thành, lập tức nhận ra trong thành rung chuyển không yên, hơn nữa rất nhiều người đang chiến đấu.
Không gì khác, đại trưởng lão cùng giáo chủ Ma Huyết Giáo đều ngã xuống trong Đế Uyển, quyền lớn trong giáo không ai nắm giữ, những trưởng lão khác tự nhiên phải tranh giành.
Ma Huyết Giáo vốn là thế lực thích nội chiến, có lý do này, toàn bộ Ma Huyết Giáo đang rung chuyển không yên, Ma Huyết Thành đương nhiên cũng trở nên hỗn loạn.
Thậm chí ngay cả đại điện pháp trận không gian cũng không có người trông giữ, toàn bộ đệ tử Ma Huyết Giáo đều bị cuốn vào trong trận thị phi này, trong thành không ngừng xảy ra những cảnh giết người và bị giết.
Đến Ma Huyết Thành, Dương Khai thả ra thần niệm, nhanh chóng nắm giữ tình cảnh trong thành, cũng không e ngại, vận chuyển thánh nguyên bao bọc kéo theo Hoàng Quyên cùng Lâm Vận Nhi, một đường bay ra ngoài thành.
Giữa đường có kẻ ngăn cản, toàn bộ đều thành vong hồn dưới tay Dương Khai.
Với thực lực của hắn hiện tại, dù đụng phải Phản Hư tam tầng cảnh cũng không sợ, đừng nói những hạng chó mèo này.
Đệ tử Ma Huyết Giáo nhanh chóng ý thức được Dương Khai mạnh mẽ, không ai dám ngăn cản hắn nữa. Huống chi, Dương Khai đi vội vàng, vừa nhìn là biết cường giả đi ngang qua, ai lại khi không ngăn cản hắn? Chẳng phải là muốn chết hay sao?
Cho nên không quá mười mấy nhịp thở, Dương Khai dẫn Hoàng Quyên Lâm Vận Nhi rời Ma Huyết Thành, chạy thẳng Lưu Viêm Sa Địa cách đó 100 ngàn dặm.
Một ngày sau, Dương Khai tìm được một tòa cung điện hoa lệ ở ngoài Lưu Viêm Sa Địa, trực tiếp lao vào.
Dương Khai cũng lần đầu vào cung điện này, nó thuộc Lăng Tiêu Tông, bên trong có một pháp trận không gian, Dương Viêm bố trí để tiện cho đệ tử Lăng Tiêu Tông ra vào.
Dù sao diện tích Lưu Viêm Sa Địa quá lớn, nếu chỉ dựa vào bay, từ nơi này phải bay mấy ngày mới đến tổng đà Lăng Tiêu Tông, có pháp trận không gian chuyên mônra vào thì khác, rút ngắn thời gian qua lại.
Lúc này trong cung điện chỉ có 2 đệ tử Lăng Tiêu Tông trực canh gác, tu vi không đáng kể, chỉ là Nhập Thánh tam tầng cảnh. Thực lực như vậy trên U Ám Tinh không là gì, nhưng hiện tại danh tiếng Lăng Tiêu Tông như mặt trời giữa ban trưa, căn bản không ai dám gây sự, bởi vậy canh gác ở đây không phải lo an toàn. Hơn nữa xung quanh cung điện còn có đại trận của Dương Viêm bố trí, nếu có kẽmượn pháp trận không gian chỗ này xâm nhập Lăng Tiêu Tông, sẽ bị đại trận ngăn cản, đệ tử canh gác có đủ thời gian phá hỏng pháp trận không gian.