Xuỳ!
Lão già Gia Cát Vũ chẳng quan tâm, chuyển ánh mắt sang Diệp Thành.
Lão ta sửng sốt một chút sau đó dụi mắt nhìn lại, vẻ mặt trong phút chốc trở nên cực kỳ đặc sắc.
“Tiền bối nhớ con không?”, Diệp Thành để lộ hai hàm răng trắng.
“Mẹ kiếp”, lão già Gia Cát Vũ đột nhiên thốt ra lời chửi tục.
Tiếng quát lớn của lão ta quá đột ngột khiến mọi người đều giật mình, mặt ai cũng đen sì, thầm nghĩ lão ta bị điên rồi!
“Con biết người có thiên nhãn, đừng vạch trần con”, Diệp Thành vội truyền âm tới.
“Ngươi thì giỏi rồi!”, lão già Gia Cát Vũ nhìn chằm chằm Diệp Thành, nếu không nhờ thiên nhãn sợ rằng lão ta cũng không nhận ra Diệp Thành, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, lão ta nào biết sát thần Tần Vũ lại chính là Đan Thánh Diệp Thành.
“Khiêm tốn, khiêm tốn”, Diệp Thành dựng thẳng cổ áo.
“Nào nào nào, nhường đường một chút”, chẳng mấy chốc có tiếng hô vang lên, một người còn thô lỗ hơn cả lão già Gia Cát Vũ chen vào.
Phải nói rằng ông già này rất lạ lùng, thân hình gầy như que củi, hai mắt nhỏ đến mức gần như có thể híp thành một đường, nhưng cái miệng lại lớn quá thể, nổi bật nhất là đỉnh đầu ông ta, nhìn từ xa đã thấy vầng trán sáng bóng.
Người này chẳng phải chính là Ngưu Thập Tam mà Diệp Thành đã gặp trong Đại hội đấu thạch khi ở thành cổ Thiên Long sao? Chính là người bỏ ra số tiền lớn nhưng lại chẳng được gì ngày đó.
Diện mạo thật kỳ lạ!
Nhìn thấy Ngưu Thập Tam, mọi người có mặt không khỏi cảm thán một câu.
“Người của nhà họ Ngưu ở Bàn Long Hải Vực đúng là trâu bò!”, Ngưu Thập Tam vừa dừng lại, Thái Ất Chân Nhân và Ngô Trường Thanh cũng chen vào, nháy mắt với Diệp Thành đang ngồi ở hư không chính giữa.