Căn phòng sơ sài này là chỗ ở trước kia của cha mẹ Lâm Vận Nhi, sau khi bọn họ chết, Hoàng Quyên tiện chăm sóc Lâm Vận Nhi, cũng ở lại đây.
– Thì ra là thế! Nghe Hoàng Quyên kể xong, Dương Khai khẽ gật đầu, trong lòng trào ra thương tiếc.
Đúng lúc này, Lâm Vận Nhi vẫn luôn im lặng, bỗng nhiên mở miệng: – Ngươi đến muốn đưa Vận Nhi đi?
Giọng giòn gã, rất là dễ nghe, lúc hỏi, đôi mắt trong suốt nhìn chằm chằm Dương Khai, tựa như nguồn suối, trong lành không tạp chất.
Dương Khai nghe vậy buồn cười, mỉm cười nói:
– Không sai, ta muốn mang bé đi.
Lâm Vận Nhi cũng không e sợ, mà nghiêng đầu suy nghĩ rồi nói: – Ngươi có thể chờ thêm vài năm rồi trở lại được không?
– Tại sao? Dương Khai thật tò mò đứa nhỏ này suy nghĩ thế nào.
– Vận Nhi sẽ lớn lên rất nhanh, qua vài năm nữa sẽ có thể ra ngoài săn thú biển, đến lúc đó sẽ cho ngươi rất nhiều thánh tinh, nhiều đến cả đời ngươi cũng không xài hết!
Rõ ràng bé nó nghĩ Dương Khai đến cửa đòi nợ.
Dương Khai sửng sốt, không khỏi cười to.
Hoàng Quyên nghe vậy cũng bối rối.
– Giỏi giỏi giỏi, người nhỏ quỷ lớn, chí khí tốt lắm. Dương Khai hài lòng gật đầu.
– Cho nên ngươi đừng dẫn Vận Nhi đi, hiện tại Vận Nhi không muốn xa rời Hoàng di! Lâm Vận Nhi giòn giã nói.
Vừa nói thế, ánh mắt Hoàng Quyên liền phủ một tầng sương mù, tuy rằng Lâm Vận Nhi không phải ruột thịt của nàng, nhưng mấy năm chung sống, nàng đã sớm coi như con đẻ. Bây giờ nghe thế, làm sao còn không cảm động, không khỏi ôm lấy tiểu nha đầu.
– Ừm! Lần này ta đến đây, chẳng những muốn dẫn Vận Nhi đi, còn muốn dẫn theo Hoàng di của bé, vậy phải làm sao đây? Dương Khai làm bộ như khó xử nói.
– A… Thì ra ngươi là người xấu! Lâm Vận Nhi bỗng nhiên hiểu ra, tay nhỏ chỉ vào Dương Khai duyên dáng hô lên.
Ở trong mắt đứa nhỏ, trắng đen rõ ràng, phàm là không tốt với mình thì toàn bộ đều là người xấu.
Dương Khai cười mà không nói.
– Tông chủ…. Hoàng Quyên chần chờ nhìn hắn.
– Ừm, không cần nói nữa, dẫn theo đi. Dương Khai cười khẽ, nếu chuyện không phải như mình nghĩ, chỉ là dẫn theo trẻ con, vậy thì có sao đâu.
– Cảm tạ tông chủ! Hoàng Quyên mừng rỡ, tuy rằng nàng cũng cảm thấy Dương Khai sẽ không từ chối yêu cầu này, nhưng nếu Dương Khai thật sự từ chối, vậy nàng chỉ có thể ở lại, chăm sóc cho Lâm Vận Nhi,
– Vận Nhi, còn không cảm tạ đại ơn của tông chủ. Hoàng Quyên kéo Lâm Vận Nhi ra, chỉ vào Dương Khai nói.
– Không chịu, hắn là người xấu, hắn muốn dẫn Vận Nhi đi. Lâm Vận Nhi lại kiên quyết giữ suy đoán của mình, chẳng những vậy, còn nhảy lên vung nắm đấm nhỏ đánh về phía Dương Khai
Nhìn tư thế không sai, chỉ là đứng tấn không vững.
Dương Khai cười hì hì đưa một tay ra, che trước mặt.
Thấy vậy, Hoàng Quyên cũng cười khổ bất đắc dĩ, nàng đương nhiên biết Dương Khai sẽ không vì đứa bé này mà nổi giận, cũng tuyệt đối sẽ không tổn thương tới nó, cho nên cũng không ngăn cản.
Bụp một tiếng, nắm đấm nhỏ liền đụng vào tay Dương Khai
Dương Khai không khỏi nhướng mày, toát ra cực kỳ kinh ngạc giống như phát hiện ra chuyện không tưởng gì, lập tức đẩy nhẹ Lâm Vận Nhi ra sau, khiêu khích: – Nhẹ quá, lần nữa.
– Hừ! Lâm Vận Nhi thật là nghé con không sợ cọp, dẫu môi, lại đánh ra một quyền.
Một hồi sau, Lâm Vận Nhi mệt thở hổn hển, buồn bực nhìn Dương Khai. Không có gì, tiểu nha đầu Khai Nguyên Cảnh đỉnh phong nhỏ nhoi làm sao rung chuyển được Dương Khai? Đánh một hồi, bé đành phải chấp nhận thực tế bất đắc dĩ.
Dương Khai hai mắt sáng ngời, nhìn Lâm Vận Nhi như phát hiện bảo bối, tràn đầy hưng phấn.
– Tông chủ sao vậy? Hoàng Quyên khó hiểu nhìn Dương Khai.
– Trước kia ngươi không có đánh thử với nó sao? Dương Khai không đáp mà hỏi lại.
– Không có. Hoàng Quyên lắc đầu. – Tôi chỉ dạy Vận Nhi tu luyện như thế nào, cũng không có đánh thử với nó.
– Khó trách. Dương Khai trầm ngâm.
– Tông chủ, Vận Nhi nó có… có gì không ổn? Hoàng Quyên lập tức nóng vội.
– Không có gì không ổn, cô không cần lo. Dương Khai lắc đầu, khóe miệng nhếch lên, nhìn Lâm Vận Nhi nói: – Chỉ là sức lực của nha đầu này, rất mạnh.
– Sức lực rất mạnh? Hoàng Quyên ngạc nhiên.
– Thôi, đợi về tông môn rồi nói sau, nhất thời không nói rõ ràng, hơn nữa ta cũng không biết nguyên nhân cụ thể. Dương Khai không có ý giải thích, có điều hồi tưởng lại lúc đùa giỡn với Lâm Vận Nhi, nắm tay đối phương truyền ra lực lượng thật có chút khác thường.
Tuy rằng Lâm Vận Nhi đã có tu vi Khai Nguyên Cảnh đỉnh phong, nhưng tuổi quá nhỏ, không hiểu làm sao vận dụng nguyên khí chiến đấu, cho nên bé vung tay đánh ra toàn là lực lượng bản thân.
Mà loại lực lượng này, đã ngang với một nam nhân khỏe mạnh chưa từng tu luyện!
Điều này thật là không thể tưởng tượng, tiểu nha đầu 6-7 tuổi bé xíu, thân thể gầy gò mỏng manh, ở đâu ra lực lượng mạnh như thế? Là thiên phú dị bẩm hay gì khác? Tuy rằng Dương Khai kiến thức rộng rãi, nhất thời cũng không phán đoán ra, cho nên đặt lại nghi ngờ, chuẩn bị trở về rồi nói.
– Rõ. Hoàng Quyên tự nhiên sẽ không hỏi tới cùng, gật đầu thưa.
Dù trong tiềm thức Lâm Vận Nhi phán xét Dương Khai là người xấu, nhưng nghe Hoàng Quyên giải thích một phen, bé cũng sẽ không chống cự nữa.
Cũng không có gì để mang theo, cái nhà này chỉ có thể coi như bốn bức tường, Hoàng Quyên nắm tay nhỏ của Lâm Vận Nhi, đi theo Dương Khai tới trung tâm Lâm Hải Thành.