Bác sĩ gõ chữ tiếp tục trên bàn phím, ” Cô nhát định phải thả lỏng tâm tình, khoảng thời gian này phải nghỉ ngơi nhiều đừng để mỏi mắt. Tôi kê đơn thuốc cho cô, để tan máu nghẽn trước, cứ uống theo đơn, qua thời gian nữa đến tái khám, lúc đó sẽ sắp xếp giải phẫu vi chế, chỉ cần mổ khối xưng tạo thành mềm hóa, thì không có gì phải lo nữa.”
Từ Lạc gật gật đầu, an tâm hơn một chút, “tôi nhớ rồi.”
” Đừng quá lo lắng.” Bác sĩ lộ ra một nụ cười ấm áp, khiến cô lại an tâm không ít. ” Một khoảng thời gian nữa, khả năng thần kinh thị giác sẽ bị đè, ảnh hưởng đến tầm nhìn sẽ nghiêm trọng hơn một chút, cô tốt nhất nên để người nhà bên cạnh mình từ sáng đến tối, bản thân cô cũng đừng lo lắng làm gì, tránh tâm trạng căng thẳng sẽ khó khăn cho quá trình điều trị.”
Từ Lạc gật đầu. Cô rời khỏi bệnh viện, tâm trạng có chút phiền muộn.
Người nào có thể ở bên cô từ sáng đến tối….. ai ở bên?
Câu hỏi kia không ngừng hiện lên trong đầu Từ Lạc….
Người bên cạnh cô cả ngày, chỉ có mỗi Diệp Thành…..nhưng mà…anh ta tình nguyện?
…..
Bên trong một gian phòng trang nhã, Đặng Đình Phi và Diệp Thành đang ngồi uống rượu với nhau.
“Theo đuổi người.”
Đặng Đình Phi vừa nói vừa đưa một ngón tay dọc theo khuôn mặt của Diệp Thành, ” theo đuổi người, chỉ có 2 chữ, mạnh, chuẩn.!”
Diệp Thành cầm lấy chén rượu, một hơi uống cạn, lại cầm bình bên cạnh rót một chén nữa cho mình, ” mau nói tiếp.”
Đặng Đình Phi rót một ngụm rượu vào cuống họng, ực một cái, hào sảng nói, ” mạnh, chính là phải gia tăng thế công, phải thể hiện ra một mặt đàn ông của cậu. Chuẩn, chính là phải nhắm trúng điểm của cô ấy, cô ấy thích gì, muốn gì, cậu liền phải…..”
” Đợi một chút,” Diệp Thành đưa tay ngăn miệng Đặng Đình Phi lại, nghi ngờ hỏi, “Đặng tổng, cậu có thể cho tôi biết, cậu học đâu ra cái định luật này được không?”
Đặng Đình Phi cười hì hì, lộ ra hàm răng trắng bóng, ” trước đây, có tên thư ký ngốc của tôi bày cho đấy, cậu ta đánh thành bản word cho tôi, cũng không dài, chỉ có 200 từ, tôi về phổ biến ra thêm đấy.”
Diệp Thành luôn cảm thấy chính là không đáng tin chút nào, anh tò mò hỏi, ” Đình Phi à, cậu đừng nói với tôi là cậu đã dùng cái định lý này theo đuổi bác sĩ Lương?”
Đặng Đình Phi bỗng xụ mặt, “không phải, tôi dựa theo lý luận này làm theo, nhưng mà kết quả chính là phản ngược lại, tôi và Phương Phương bị mâu thuẫn một thời gian.”
” Vậy mà cậu còn bày cho tôi.” Diệp Thành ném đũa xuống.
” Ài !!! Đây còn không phải là giúp cậu có thêm vài chiêu sao?” Đặng Đình Phi đặt đũa xuống, “thật ra, chuyện tình cảm mà nói, rất mơ hồ, tôi khi đó tốn bao tâm tư theo đuổi người, nhưng Phương Phương lại một mực không có để ý đến tôi, sau đó tâm thái tôi vững vàng rồi, chính là cố gắng đi xử lý hết mọi phiền toái, tiếp đó không hề cố ý nữa, dụng tâm đối xử tốt với cô ấy, cô ấy một cách tự nhiên đã quay về. Cậu nói xem, đây có gọi là mơ hồ không?”
” Vậy ý cậu là bảo tôi đừng làm gì cả, cứ thuận theo tự nhiên?” Diệp Thành rầu ri hỏi.
” Tôi không có ý này.” Đặng Đình Phi hít một hơi sâu, “tôi không nói anh không làm gì cả, cái chính mà tôi nói đó là dụng tâm, dụng tâm đó.”
Diệp Thành có chút nghi ngờ không tin lắm.
Đặng Đình Phi nhấp một ngụm rượu, “chuyện tình cảm, chính là không thể có giả dối, ai cũng không phải kẻ ngốc, cậu nghĩ đúng không? Cậu nếu muốn ở bên Từ Lạc, cậu trước tiên phải biết Từ Lạc muốn gì, cần cái gì, nói cách khác….cậy chính là ở trong lòng mà trở thành chính cô ấy.”
” Ở trong lòng, trở thành cô ấy sao?”
” Đúng vậy.” Đặng Đình Phi thao thao bất tuyệt. “Ý tôi chính là, cậu hãy đặt bản thân mình vào hoàn cảnh của Từ Lạc, suy nghĩ cho cô ấy, là mắt, là mũi, là tai, là miệng cho cô ấy….Cậu nếu có cảm thụ của cô ấy, vậy thì mới gọi là một đôi.”
Diệp Thành nhìn bộ dạng tùy tiện của Đặng Đình Phi, “vậy….cậu bây giờ cảm thụ được bác sĩ Lương rồi hả?”
” Đương nhiên.” Đặng Đình Phi đầy tự hào nói, “tôi có thể cảm giác được, Phương Phương mỗi tối đều cần tôi.”
Diệp Thành xùy một tiếng, chợt nằm dài lên ghế mềm nhũn, trong đầu suy nghĩ đủ thứ.
Phải ở trong lòng Từ Lạc cảm nhận cảm giác của Từ Lạc? Phải biến thành cô ấy sao?
Phải trở thành mũi, miệng, tai…..trở thành đôi mắt của cô ấy sao?