Giết người thì thôi, nhưng thủ đoạn tàn nhẫn như thế, làm cho người ta lạnh lòng.
Tầng năm Vọng Nguyệt Lâu, từng cơn gió thổi qua tràn ngập mùi máu tươi, mấy chục cô nương đều ở trên tầng năm, hơn mười tên binh sĩ đều giữ lấy một cô nương, lột bỏ hết quần áo, tùy ý chơi đùa, các cô nương thì chen chúc vào một chỗ kinh hãi, hoảng sợ và ngỡ ngàng.
Hàn Tư Viễn tuổi ngoài bốn mươi, dáng người khôi ngô, lúc này mình trần, ngồi ở trên ghế, giẫm chân lên một cô nương bên dưới, lắc mạnh đao trên tay trước mặt cô gái, vẻ mặt cười đắc ý.
Hắn vốn phụ trách cướp tài vật của con phố này, cư dân trên đường thành thật giao ra vàng bạc tài sản, đợi khi thu đến Vọng Nguyệt Lâu thấy những cô nương ở đây xinh đẹp, liền có ý đùa bỡn, để cho binh lính mang tiền của đi, lại dẫn thêm 10 tên thân binh, dồn tất cả cô nương ở đây lên lầu năm, tùy úy đùa bỡn.
– Đều cởi hết quần áo cho ông đây.
Trong tiếng kêu thê thảm của các cô gái, Hàn Tư Viễn nhìn về một nhóm cô nương, thản nhiên nói :
– Vốn chính là một đám kỹ nữ, còn biết liêm sỉ sao? Cởi, mau cởi, tính tình ông đây không tốt, nếu không cởi, có thể lần này vứt xuống không phải một người rồi.
Tuy rằng các cô nương này nương thân thanh lâu, nhưng phần lớn đều có tài hơn người, tiếp khách ở đây, hơn phân nửa đều là bất đắc dĩ, muốn cho các nàng cởi quần áo lộ ngực trần mình, từ nhiên là không muốn.
Nhìn thấy tỷ muội của mình bị binh lính đùa bỡn, tiếng la hét thảm thiết lọt vào tai, mọi người vừa hoảng sợ vừa phẫn nộ.
– Các ngươi mang danh bình loạn, đánh hạ thành trì, chúng ta nộp tất cả tiền bạc, vì sao ngươi còn muốn nhục làm nhục chúng ta!
Một cô nương tính tình cương trực mắt sưng đỏ nói:
– Ta nghe nói các người Hàn gia Đông Hải có tiếng nhân đức, đều nói quận Đông Hải là thiên đường cuối cùng ở nước Yến, thật không nghĩ tới cũng cùng một đức hạnh như Diệp gia.
Hàn Tư Viễn cười lớn nói:
– Nhục nhã các ngươi, các ngươi chỉ là kỹ nữ bán thịt, còn có tôn nghiêm gì? Ngươi còn tưởng các ngươi là người, các ngươi chỉ là một đám hàng hóa thôi, bây giờ thành Hàn Diệp bị Hàn gia ta công phá, các ngươi là hàng hóa của chúng ta, do chúng ta muốn làm gì thì làm.
Sắc mặt hắn trở lên lạnh lùng, đứng dậy, tay mang theo đao, đi đến trước mặt các cô gái, tiện tay lôi lấy một cô gái, kéo vào trong lòng, cô gái kia liều mạng dãy dụa, nhưng cũng bị cánh tay khỏe mạnh của Hàn Tư Viễn ôm chặt, bàn tay đầy lông xé cái yếm của nàng, lập tức lộ ra bộ ngực tuyết trắng căng tròn.
Bàn tay Hàn Tư Viễn vuốt ve bộ ngực sữa, cười đắc ý, nhấc tay chỉ về các cô gái nói:
– Hôm nay ông đây muốn nhìn xem, các ngươi cởi quần áo xong, đức hạnh như thế nào, mau cởi.
Giọng hắn như chuông đồng, các cô gái đều bị giọng nói của hắn làm sợ hãi, có mấy người nhát gan sợ hãi bắt đầu rụt rè cởi dây áo.
– Mẹ nó!
Hàn Tư Viễn đột nhiên mắng ra tiếng, cô gái ở trong lòng hắn cắn trên tay hắn một cái, cái cắn này cực độc, xé một khối thịt của hắn, hắn đá cô gái bay ra, chân bước lên, đại đao chém xuống, cô gái bị chém làm hai nửa, máu tươi phun ra, tất cả mọi người kêu lớn sợ hãi, che lại con mắt.
Hàn Tư Viễn sắc mặt xanh mét, đá vào thi thể, chửi:
– Thật là muốn chết!
Thuận tay lôi một cô nương khác, đang muốn bạo hành, lại nghe đằng sau một tiếng ho khan.
Hàn Tư Viễn quay đầu lại, chỉ thấy trước cửa, một gã trẻ tuổi tuấn tú, hai tay để sau lưng, trên mặt lạnh lùng, chậm rãi đi vào, bốn năm bộ hạ mặc giáp đi theo phía sau.
Hắn liếc mắt một cái liền nhận ra, đó là Hàn Mạc
Các cô gái thấy đám người Hàn Mạc tiến vào, còn tưởng một đám ác nhân, càng thêm hoảng sợ.
Hàn Tư Viễn buông ra cô nương, bỏ đại đao, chắp tay nói:
– Ngũ Thiếu Gia!
Binh sĩ khác trong phòng đều buông cô gái trong tay ra, luống cuống chân tay mặc quần áo vào.
Hàn Mạc không thèm nhìn Hàn Tư Viễn, đi đến chiếc ghế lớn bên cạnh ngồi xuống, đám người Hàn Thanh cũng theo sát sau đó.
Nhìn thấy chúng nữ vẻ mặt hoảng sợ, mặt mày mỗi người đều biến sắc, những cô gái yếu đuối bọn họ gặp phải vô số người khi dễ, hiện tại bị cái chết uy hiếp, không biết vì sao, nhìn thần sắc bất lực của các cô gái yếu đuối , sự hoảng sợ mờ mịt trong mắt các nàng, trong lòng Hàn Mạc có chút chua xót.
Các nàng vốn đã không nhà để về, giống như lục bình trong gió, chỉ vì sinh tồn mà cố gắng gượng cười, lúc gặp họa lớn, cũng không một người nào cứu giúp, trong mắt nhiều người, các nàng chỉ là một đám tiện nhân, hàng hóa, có thể tùy ý chà đạp.
Hàn Tư Viễn thấy sắc mặt Hàn Mạc hơi không tốt, tim đập thình thịch trong ngực, tuy nhiên nghĩ tới thân phận và công lao của mình, huống chi đây chỉ là một đám kỹ nữa ti tiện không có thân phận, cho nên hắn buông lỏng , cười nói:
– Sao Ngũ thiếu gia cũng tới đây?
Hắn dừng một chút, thấy Hàn Mạc thần tình lạnh lùng không đổi, lạnh lẽo khác thường, trong lòng có chút không yên, nụ cười trên mặt hơi cứng nhắc:
– Ngũ Thiếu Gia, ngài xem… ồ, ở đây tìm được vài thứ tốt, trở lại ta cho người đem tặng cho Ngũ Thiếu Gia, chắc chắn Ngũ Thiếu Gia sẽ thích.
Hàn Mạc ngẩng đầu, ánh mắt dừng ở Hàn Tư Viễn, một lúc lâu sau, thở dài, hỏi:
– Viễn thúc, sau khi phụ thân vào thành, ban xuống quân lệnh, chỉ cần bọn họ thành thật hợp tác, thì không lạm sát kẻ vô tội, ngài có nhớ rõ không?
Hàn Tư Viễn hơi sửng sốt, gật đầu nói:
– Vẫn nhớ.
– Nếu nhớ, Viễn thúc thân là toàn quân phó tướng, vì sao lại còn dẫn đầu chống lại quân lệnh?
Giọng nói của Hàn Mạc bình tĩnh, nhưng lạnh lẽo tràn ra từ trong xương tủy.
Hàn Tư Viễn ngượng ngùng nói:
– Ngũ Thiếu Gia, quân lệnh của đại nhân tất nhiên ta không dám vi phạm, chỉ là đám kỹ nữ… các nàng cũng không coi như là người, chỉ là tiện nhân không có liêm sỉ mà thôi…!
Hàn Mạc thở dài, chỉ vào chiếc ghế dựa bên cạnh nói:
– Viễn thúc, ngồi xuống nói chuyện!
Hàn Tư Viễn thấy Hàn Mạc dịu đi , trong lòng nhẹ nhõm, chắp tay, ngồi xuống ghế.
Các cô gái kia nghe Hàn Mạc bắt đầu nói như vậy, còn tưởng rằng thật sự muốn làm chủ cho các nàng, nhưng thấy Hàn Mạc để Hàn Tư Viễn ngồi xuống, đột nhiên cảm thấy bản thân có ý nghĩ lạ lùng, bọn họ đều người của Hàn gia, sao lại làm chủ cho những người bị coi là “vật mọn ” kỹ nữ bọn họ..