Sanh Tiêu mở miệng, cổ họng khàn khàn: “Các người. . . . . . Cứu, cứu anh ấy! “
“Chị dâu, người đừng vội.”
“Tôi làm sao có thể không vội! ” Mạch Sanh Tiêu hét lên. Cô nhận ra mình đã mất khống chế, cúi xuống khuôn mặt nhỏ nhắn: “Thực xin lỗi.”
“Duật phu nhân, ngài yên tâm, chúng tôi sẽ dốc hết toàn lực.” Hai tay luật sư khoanh ở trước ngực, chưa từng gặp qua vụ án nào khó giải quyết thế này: “Bất kể là thế nào, tôi ở bên này đều thử tìm người trước, trong lúc câu lưu, ít nhất là phải được an toàn. Cảnh sát không thể nào để cho chết người ở chỗ tạm giam được.”
Đường Liệt cùng luật sư tiếp tục bàn bạc. Mạch Sanh Tiêu không nghe được rõ ràng, cô đi đến trước cửa sổ, vén rèm nhìn về phía bên ngoài.
Những người kia gấp gáp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, mà cô ở đây lại một chút biện pháp cũng đều không giúp được.
*************
Sanh Tiêu suốt cả hai ngày không ra khỏi cửa phòng, mà trong vòng hai ngày này, một chút tin tức của Duật Tôn cũng không có.
Đơn giản ăn hai muỗng cơm, Mạch Sanh Tiêu tắt đèn lớn nằm ở trên giường.
Bên trong phòng chỉ chừa lại một luồng ánh sáng nhạt, mờ mịt phát ra màu vàng khô héo.
Sanh Tiêu nâng lên hai đầu gối, hai tay vòng qua ôm lấy, đem thân thể co cụm lại. Tay của cô vươn ra hướng bên cạnh của chiếc giường, liền cảm nhận một khoảng rộng trống rỗng. Mạch Sanh Tiêu bị tịch mịch vô tận bao trùm lấy, cô lật người, khóe mắt ướt ý theo khuôn mặt lăn dài.
Duật Tôn có thể thật sự gặp chuyện không may hay không?
Mạch Sanh Tiêu tự hỏi lòng, cô còn hận hắn không?
Cô không biết.
Cô chỉ biết là, lòng của cô hiện tại dày vò rối quẫn. Cô lo lắng cho Duật Tôn, mặc kệ cái gì gọi là luật pháp, cô chỉ muốn Duật Tôn trở về.
Mạch Sanh Tiêu không còn ý nhiệm trừng phạt đúng người đúng tội trong đầu, cô dù là làm trái với nguyên tắc làm người của mình cũng không sao cả.
Ngoài cửa lại có một hồi tiếng bước chân đến gần.
Mạch Sanh Tiêu lật chăn ra, hai chân trần đi đến cửa, động tác của cô vội vàng mở ra, chỉ chứng kiến bên ngoài ngoại trừ có mấy người đang đứng, lại không có thân ảnh của Duật Tôn.
Hai vai Sanh Tiêu suy sụp xuống, vô lực khép lại cánh cửa.
Hành động như vậy, cô đi tới đi lui không biết đã tái diễn qua bao nhiêu lần.
Điện thoại đặt bên gối đột nhiên vang lên. Mạch Sanh Tiêu bị kinh động toát ra mồ hôi lạnh, cô cầm lên nhìn, là Ân Lưu Khâm.
Sanh Tiêu không có nhận máy, bây giờ ai còn lo lắng cho hắn.
Tiếng chuông như đòi mạng trải qua một hồi lâu không ngừng. Mạch Sanh Tiêu vốn tâm tình không tốt, cô mạnh mẽ nối máy: “Alo, có chuyện gì?”
“Ồ, như nuốt phải thuốc lửa vậy.” Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng người đàn ông khinh bạc chế nhạo.
“Có chuyện gì không?”
“Gây cản trở cho cô cùng người khác ngủ à?”
Mạch Sanh Tiêu ngăn không được đau xót, nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống: “Anh có phiền hay không, tôi lại không nợ anh tiền, anh phải đợi tới khuya khoắt để gọi điện thoại cho tôi sao? Nhàm chán! “
Ân Lưu Khâm như bị tát nước vào mặt, trong nháy mắt muốn bốc ra lửa: “Mạch Sanh Tiêu, cô tức giận cũng đừng hướng lên người ta mà trút, giữa cô và ta đúng là có hợp đồng, vì cái gì không đến giám sát?”
“Hợp đồng chỗ nào quy định mỗi ngày tôi phải đến trình diện? Tôi cho anh biết, đừng làm phiền tôi. Tôi tâm tình không tốt, coi chừng mắng chết anh! “
Người đàn ông cong lên khóe miệng không dễ dàng phát giác được nụ cười: “Xảy ra chuyện gì?”
“Anh gọi điện thoại cho tôi rốt cuộc là vì chuyện gì?”
“Ta cảm thấy được thái độ làm việc của cô có vấn đề.”
Mạch Sanh Tiêu đặt hai ngón tay tại khóe mắt, cô cũng không muốn phát hỏa nhưng hiện tại trong lòng cảm thấy phiền muốn chết: “Vậy tôi xin nghỉ được chưa? Ân Lưu Khâm, tôi nhận thiết kế chứ không bán mạng cho anh, công ty Hào Nhuận nhiều người rất giỏi, anh đừng gọi điện thoại cho tôi nữa được không?”
Ân Lưu Khâm từ khi nào bị dẫn dắt thế này: “Ta không cần biết, công trình này là do cô phụ trách, nếu xảy ra chuyện. . . . . . . cô chính là bỏ quên nhiệm vụ! “
“Vậy thì chờ gặp chuyện không may rồi hãy nói! ” Mạch Sanh Tiêu không chút do dự mà tắt điện thoại.
Ân Lưu Khâm một tay cầm cây cơ, đầu bên kia đã truyền đến tiếng pi pô pi pô máy móc, trong lòng hắn dâng lên cảm giác thất bại chưa bao giờ có. Nhưng đồng thời lại là cảm giác khuây khỏa, hắn đương nhiên biết rõ Mạch Sanh Tiêu vì sao mà phiền lòng.
Cho đến tảng sáng, Mạch Sanh Tiêu mới nhắm mắt được một lát.
Một tràng tiếp gõ cửa dồn dập truyền đến, giống như là muốn làm chấn động cả căn phòng. Mạch Sanh Tiêu ngủ đều mặc quần áo nghiêm túc, cô nghe được âm thanh, vội vàng đứng dậy: “Vào đi.”
Đường Liệt nhanh chóng mở cửa: “Chị dâu, thu thập hành lý, mau rời khỏi Hồng Kông.”
Mạch Sanh Tiêu ngây ngây ngô ngô, đầu đau muốn nứt: “Tôi không đi, đã xảy ra chuyện gì?”
“Duật thiếu đã phân phó, anh ấy nếu có chuyện, trong vòng ba ngày không trở lại, chị nhất định phải trở về thành phố Bạch Sa.”
Sanh Tiêu ngồi trở lại mép giường: “Tôi sẽ không đi, trừ phi chính mắt thấy được anh ấy đi ra.”
Di động trên tủ đầu giường đột nhiên vang lên, Mạch Sanh Tiêu cầm lấy, thấy là số của Vương tỷ.
Mí mắt Sanh Tiêu bị giật: “Alo?”
“Sanh Tiêu, em ở đâu?”
Mạch Sanh Tiêu xoa nhẹ huyệt thái dương: “Vương tỷ, đừng nóng vội, làm sao vậy?”
“Xảy ra chuyện lớn! “
Sống lưng Mạch Sanh Tiêu thẳng tắp, huyết sắc vốn đã không còn trên mặt bây giờ lại trong suốt như tờ giấy, môi cô run rẩy, sửng sốt không mở miệng được.
Vương tỷ cũng không đợi cô nói, tốc độ cực nhanh giải thích: “Căn biệt thự đó, công nhân sáng sớm hôm nay liền bắt đầu làm việc, một công nhận chịu trách nhiệm xây dựng tường rào, không biết làm sao mà bị đè chết.”
“Cái gì! ” Mặc dù Mạch Sanh Tiêu đã nỗ lực chuẩn bị tâm lý cũng không có nghĩ đến sẽ có kết quả như vậy.
“Bạo loạn, thân thích của người chết đưa đến một đám đông ngăn ở cửa công ty, còn kéo cờ, ngoài cửa bày đầy vòng hoa, chỉ còn kém đưa người chết đến. . . . . . . .”
Mạch Sanh Tiêu đứng lên nhưng bởi vì vài ngày cũng không ăn vào, bây giờ khí huyết không thông, thiếu chút nữa là ngã quỵ Cô vịn chặt tủ đầu giường: “Có điều tra được nguyên nhân sự cố không?”
“Là tường xi măng có vấn về.”
“Tỷ lệ trộn bị sai sao?”
“Không phải.” Vương tỷ dừng một chút: “Sanh Tiêu, loại xi măng kia là hàng thứ phẩm kém chất lượng.”
“Vậy nhanh chóng tìm đến cửa hàng cung cấp. . . . . .”
“Sanh Tiêu, để chị nói sự cố này với em, em đừng vội.”
“Chị nói đi.”
“Hóa đơn ký tên cho thấy, xe xi măng kia là em nghiệm thu, hơn nữa hiện trường kiểm nghiệm kết quả, chỉ xảy ra vấn đề ở đó.”
Mạch Sanh Tiêu như bị sét đánh, ngón tay ở điện thoại phát ra tiếng vang kẽo kẹt: “Như thế là có ý gì?”
“Sanh Tiêu, đừng nóng vội, chị tin tưởng em, chị bây giờ đi tìm quản lý để bàn luận.”
“Công ty nói như thế nào?”
Vương tỷ hơi trầm mặc: “Ý của công ty là, nói em đã cầm tiền hoa hồng nên muốn chị mau chóng liên lạc với em để chịu trách nhiệm chuyện này.”
Mạch Sanh Tiêu lập tức cảm thấy ngực như bị người ta đánh vào một búa tạ: “Vâng, Vương tỷ, em biết rồi.”
Sanh Tiêu tắt điện thoại.
“Chị dâu, chị cố ý muốn lưu lại đây mà nói thì chỉ làm cho Duật thiếu thêm lo lắng. Chị nghe tôi một lời, sau khi chị rời đi thì Duật thiếu mới có thể không có buồn phiền chuyện nhà. Chúng tôi cũng sẽ không khó khăn ra tay.” Đường Liệt ở bên cạnh khuyên bảo.
Mạch Sanh Tiêu tim đập mạnh và loạn nhịp xuất thần, ngây ngốc nhìn chằm chằm về xa xăm.
Bọn họ trước khi đi, Duật Tôn vẫn còn ở bên tai cô nói: “Anh sẽ đền cho em một trăm Tuần Trăng Mật, đây là tuần thứ nhất.”
Không thể ngờ được, hoa chưa nở đã tàn.
Đường Liệt thấy cô như không nghe lọt lỗi tai: “Chị dâu?”
“Khi nào thì bay?”
“Vì sử dụng máy bay tư nhân nên lúc nào cũng có thể.”
Mạch Sanh Tiêu lau lau đôi mắt, đứng dậy lôi vali ra, đồ đạc bên trong hầu như còn chưa dùng đến, ngoại trừ mấy bộ y phục của Sanh Tiêu: “Hành lý của anh ấy có cần để lại đây không?”
“Không cần.”
Hai đầu gối của Mạch Sanh Tiêu quỳ trên tấm thảm lông trên sàn, cánh tay cô chống thẳng, nước mắt làm mờ tầm mắt: “Vậy anh hãy nhận lời với tôi là không để cho anh ấy xảy ra chuyện gì.”
Đường Liệt cúi thấp đầu, ngay cả dũng khi bản đảm cũng không có.
Lừa gạt, lừa gạt cô cũng không được sao? Sanh Tiêu từ trong vali lấy ra một bộ y phục của Duật Tôn, kể cả nội y cùng vớ. Cô vuốt phẳng trải rộng tấm chăn ra, sau đó đem quần áo đặt lên trên: “Khi anh ấy trở lại cần ăn mặc sạch sẽ, tôi để lại một bộ cho anh ấy.”
“Chị dâu, Tước thiếu lúc này đã đến Hồng Kông, chị yên tâm ở thành phố Bạch Sa chờ tin tức của chúng tôi.”
Mạch Sanh Tiêu đứng dậy, cũng không có bao nhiêu đồ, có thể trực tiếp rời đi.
************
Tại sân bay thành phố Bạch Sa.
Sanh Tiêu ngồi vào trong se, toàn bộ hành trình đều có đoàn xe hộ giá hộ tống. Lòng cô nóng như lửa đốt trở lại Ngự Cảnh Viên, dì Hà cùng Trần tỷ đang ở trong phòng khách, thấy cô bước vào mà cả hai đều sững sờ.
“Sanh Tiêu, cô đã về rồi.”
Mạch Sanh Tiêu giày cũng không đổi, đi thẳng vào nhà: “Bôn Bôn đâu, Bôn Bôn ở đâu?”
“Bôn Bôn đang ngủ trong giường nhỏ.”
Sanh Tiêu thở ra, lo sợ người bên cạnh đều gặp tai họa bất ngờ.
“Sanh Tiêu, Duật thiếu đâu?” Dì Hà tới cửa đưa hành lý của cô vào.
Mạch Sanh Tiêu vô lực ngã vào trong ghế sô pha, hai tay bưng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn: “Anh ấy. . . . . . có việc, muốn ở lại đó thêm mấy ngày.”
Dì Hà cùng Trần tỷ không hỏi nhiều, Mạch Sanh Tiêu ngồi một lát, sau đó mới lên lầu.
Trong nôi, Bôn Bôn ngủ thật ngọt ngào, cái
đầu nhỏ tóc mọc rất chậm nhưng hình dáng cùng bộ dạng của Duật Tôn càng ngày càng giống.
Mạch Sanh Tiêu nằm ở mép giường, khóe miệng khổ sở giương cao, cô duỗi ngón tay ra lướt qua chân mày của Bôn Bôn.
“Mạch Sanh Tiêu! “
Sanh Tiêu rút tay về, xoay người lại, trông thấy Alice đứng ở cửa. Cô ra hiệu cho Alice đừng lên tiếng, rồi cẩn thận đi ra ngoài.
Hai người tới phòng ngủ chính.
“Nói cho tôi biết, anh ấy ở đâu?”
Mạch Sanh Tiêu không muốn lừa gạt cô ấy: “Ở Hồng Kông, bị cảnh sát câu lưu. . . . . . .”
“Cháttt! “
Alice nặng nề vung lên một cái tát bên má phải của Sanh Tiêu: “Các người tại sao phải đi Hồng Kông? Có phải cô giựt dây anh ấy không? Rơi vào trong tay cảnh sát thì anh ấy còn đường sống sao?”
Mạch Sanh Tiêu mặt bị nghiêng đi, bị đánh đau.
Bàn tay Alice đỏ bừng, lúc này mới ý thức được hành vi của mình, chỉ cần vì chuyện của Duật Tôn mà cô sẽ bất chấp nổi điên lên: “Tôi. . . . . . . . . Tôi không nên đánh cô.”
Mạch Sanh Tiêu lắc đầu, xoay người sang chỗ khác.
“Có nói là bởi vì lý do gì mà bị câu lưu không?”
“Buôn lậu súng ống đạn dược.”
Lúc Sanh Tiêu ngẩng đầu lên thì Alice đã vội bước ra khỏi phòng.
Cô không cần nghĩ nhiều cũng có thể kết luận chuyện này có liên quan đến Ân Lưu Khâm.
Alice bỏ qua chướng ngại, đi vào một chỗ bí ẩn bên trong quầy rượu.
Bởi vì quy mô nhỏ, bên trong có vẻ chật chội huyên náo, cô băng qua hành lang, tại nơi khúc quanh mở cửa ra, ẩn thân đi vào.
Ân Lưu Khâm ngồi ở trong phòng, hắn không thích hoàn cảnh thế này, chân mày nhíu lại vô cùng căng thẳng.
Alice đến gần trước mặt, siết chặt hai tay, không dám lên tiếng.
“Như thế nào, muốn cùng ta sống chết một phen?”
“Tôi không dám.”
“Không dám thì lăn lại đây cho ta, buông tay của cô ra, chớ khẩn trương.”
“Ngài muốn như thế nào? Mục tiêu của ngài không phải là Sanh Tiêu sao? Chuyện Duật Tôn là do ngài sắp đặt phải không?”
“Ta nói, cô chớ khẩn trương.” Ân Lưu Khâm mắt lộ ra ghét bỏ quét qua hàng ghế: “Ta thật muốn làm cho hắn chết không có chỗ chôn thân, đáng tiếc cái chiêu này, không cần mạng của hắn.”
“Vậy ngài vì sao phải làm như vậy?”
Ân Lưu Khâm lấy ra một điếu thuốc, nhẹ hút một hơi. Một mặt, hắn muốn thăm do Duật Tôn một chút. Mặt khác. . . . . . . . “Ta chỉ muốn giữ hắn vài ngày, chờ hắn trở lại thành phố Bạch Sa, nói không chừng ta có thể đảo ngược cả cục diện.”
“Vậy ý của ngài là. . . . . . . Ngài hướng về phía Mạch Sanh Tiêu phải không?”
Ân Lưu Khâm môi mím lại điếu thuốc, không nói gì.
Alice vẻ mặt phức tạp nhìn về phía khuôn mặt người đàn ông.
“Alice, cô đang nghĩ cái gì ở đây?”
“Dạ Thần, cô ta bất quá cũng chỉ là phụ nữ, ngài quả thật nếu muốn, tôi so với cô ấy đều sạch sẽ hơn.”
Ân Lưu Khâm nghiêng người đứng dậy, nửa điếu thuốc chưa hút hết đã bị dụi tắt trong gạt tàn thuốc. Mắt hắn nhìn làn khói trắng tại đầu ngón tay lượn lờ bay lên: “Đi đến.”
Alice đôi mắt vô hồn đi tới.
Mới đến gần, đã bị người đàn ông vung một cái tát, cô ngã đổ vào trong ghế sô pha.
“Cũng không nhìn một chút, cô cũng xứng sao?” Ân Lưu Khâm giọng điệu khinh miệt, thân thể dựa vào thành ghế.
“Ngài hao tâm tổn trí, chẳng lẽ muốn một người phụ nữ đã sinh con sao? Cho dù ngài có chiếm được cũng vô dụng, phụ nữ của Duật Tôn bên ngoài không ít, cùng lắm thì đem Mạch Sanh Tiêu đuổi ra ngoài mà thôi.”
“Cô muốn cho hắn bình yên vô sự trở lại thì xem lại miệng của cô. Mạch Sanh Tiêu ta đã định rồi, một ngày không chiếm được, ta liền làm cho hắn nán lại Hồng Kông một ngày. Chưa biết chừng, trong lúc trông coi hoặc trên đường dẫn độ lại bỏ mình ngoài ý muốn.”
Alice nếm thấy mùi máu tươi trong miệng, không có vì Mạch Sanh Tiêu mà nói thêm một câu nào.
————————