Một màn kịch náo loạn dường như kết thúc. Sự tình làm rõ, có Bạch Diêu làm chủ đè ép, sự tình dường như cũng tạm thời đi qua. Bởi vì một trận mưa to, cả nhóm người chỉnh đốn lại sơ sơ rồi sáng hôm sau lại xuất hành.
Văn Tâm ngồi trên lưng ngựa coi như tai bay vạ gió, cánh tay bị vặn trật khớp kia mặc dù đã được nắn lại như cũ nhưng vẫn phải dùng tấm gỗ treo trên cổ, không dám hoạt động lung tung, mặt mũi bầm dập.
Viên Phương lúc này đi sát bên cạnh Ngưu Hữu Đạo, cho dù là ai cũng đều nhận ra cơn giận của Phượng Nhược Nam vẫn chưa nuốt xuống, chỉ tạm thời bị đè lại thôi. Có điều lúc này Viên Phương lại khá có thiện cảm với Ngưu Hữu Đạo. Người ta đã thật sự ra mặt vì lão ta, thật sự giúp lão ta vượt qua nguy cơ, không phải chỉ nói mồm. Với Viên Cương cũng có thiện cảm hơn. Trước tiên người ta lao ra bắt nha hoàn thiếp thân của Phượng Nhược Nam, còn động thủ đánh nha hoàn của Phượng Nhược Nam trước mặt mọi người, đây tuyệt đối là đang gánh chịu nguy hiểm thay lão ta, điều này khiến Viên Phương hơi mù mờ, mình đáng để hai người này làm vậy sao? Lão ta không cảm thấy mình có giá trị lớn chừng ấy!
Trải qua chuyện này, cho dù trong lòng Viên Phương vẫn còn muốn tìm cơ hội bỏ trốn nhưng bản thân lão cũng vô thức cảm thấy đi theo bên cạnh hai người này lại có một cảm giác an toàn khó hiểu. Chúng tăng Nam Sơn tự cũng có cùng tâm trạng đó, cảm quan đối với Ngưu Hữu Đạo và Viên Cương đã cải thiện rất nhiều, cảm thấy hai người này cũng không xấu. Trong hành trình này, chúng tăng Nam Sơn tự lúc đầu chỉ ước tránh hai người này xa một chút, bất tri bất giác đã dần dần dựa dẫm vào hai người này. Trước kia họ cảm thấy đám người này nguy hiểm, giờ cảm thấy trong đám người này đi theo bên cạnh Ngưu Hữu Đạo và Viên Cương vẫn tương đối an toàn.
…
Nam Châu, núi xanh lồng lộng, bích thủy quanh co, một con thuyền nhỏ, du ngoạn trên hồ.
Trên cái bàn nhỏ đặt thức nhắm và ít rượu, Lục Thánh Trung và An Tiểu Mãn ngồi đối diện nhau uống rượu. An Tiểu Mãn là sư đệ, tuy hai người không cùng một sư phụ nhưng đều là đệ tử cùng lứa của Ngũ Lương sơn.
Lục Thánh Trung vào cảnh nội Nam Châu cũng không vội vã chạy tới quận Thanh Sơn mà tới tìm sư đệ đã đến đây trước để tìm hiểu tin tức, tuy được Vương Hoành phân phó nhưng do kiêng kỵ Thiên Ngọc môn nên không dám lỗ mãng động thủ. An Tiểu Mãn là một trong những pháp sư dưới trướng Châu mục Nam Châu Cố Thanh Sơn, sở dĩ hai người một người ở bên Vương Hoành, một người ở bên Chu Thủ Hiền, dĩ nhiên là vì Vương Hoành và Chu Thủ Hiền hiện tại đều là tâm phúc dưới tay Đương kim thánh thượng.
Một thanh niên đạp sóng chạy như bay đến, trình lên một quyển trục mật báo nhỏ rồi lại tiếp tục đạp sóng rời đi.
An Tiểu Mãn gẩy gẩy mở quyển trục nhỏ ra, sau khi nhìn qua nội dung bên trong liền đưa cho Lục Thánh Trung đối diện:
– Lục sư huynh, tin tức huynh cần. Phượng Lăng Ba chưa từng coi trọng Thương Triều Tông, vậy mà phái ra mười mấy tu sĩ tùy hành bảo hộ, tu sĩ Kim Đan kỳ có vài tên, còn có Bạch Diêu cao thủ đứng trên Đan bảng đích thân dẫn đội hộ tống, không phải một tu sĩ Trúc Cơ kỳ như huynh có thể đối phó. Huynh muốn lấy được thủ cấp Ngưu Hữu Đạo kia e là không thể đâu!