.. Hứa Trúc Linh vội vàng hỏi.
“Theo thời gian trôi qua, trí nhớ có thể sẽ mất dần đi, đây chính là dấu hiệu đáng chú ý nhất. Nếu nghiêm trọng hơn thì không chừng có thể dẫn đến biến đổi nhân cách. Tôi nhớ là có rất nhiều bộ phim điện ảnh đều lấy đề tài như vậy, cô có thể thử tra Google xem sao.”
“Hội chứng Alzheimer.”
Cô lẩm nhẩm lại, báo cáo y học không thể nào giả được, Cố Thành Trung vẫn là Cố Thành Trung, cô chỉ có thể tìm kiểm điểm đột phá từ nơi khác mà thôi.
Cô quay về tìm kiếm rất nhiều ca bệnh cùng những bộ phim có đề tài như vậy, nếu hội chứng không quá nghiêm trọng thì cũng không ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày.
Nhưng nếu bệnh tình nghiêm trọng thì người bệnh sẽ rất nguy hiểm.
Nó giống như việc có một cục gôm †rong não không có lúc nào là không xóa bỏ ký ức, sớm muộn gì…. Cũng sẽ quên hết mọi thứ.
Cô cũng không biết Cố Thành Trung có phải bị bệnh không, hay chỉ là mất trí nhớ có chọn lọc nên chỉ đành chậm rãi quan sát.
Cả đêm ngủ không được ngon giấc khiến ngày hôm sau cô bước xuống nhà với quâng mắt thâm sì.
Vừa bước xuống tầng, nhân viên trong cửa hàng đã nhảy nhót reo hò âm lễ “Chị Trúc Linh, chị đến rồi!”
“Ừ, sao lại đứng đây cả vậy?”
Bọn họ đứng xếp thành từng hàng đứng chặn ở cửa.
Bọn họ nghe vậy liền đồng loạt tránh ra, để lộ ra mấy thùng giấy phía Sau.
“Đây là cái gì?”
Thùng giấy cao đến đầu gối, được đóng gói tỉ mỉ, trông rất đẳng cấp.
Mấy chiếc nơ bướm màu hồng phấn bên trên cũng vô cùng đẹp mắt.
“Chị mở ra là biết ngay ấy mà, đây là món quà bọn em đã hứa sẽ tặng chị.”
Cũng đúng lúc này, giọng nói của Cố Thành Trung lại truyền ra từ phòng bếp phía sau.
Anh đeo tạp đề, trên tay còn bê bữa sáng nóng hôi hổi, trông có vẻ như là anh tự mình làm ra.