Người của hội đồng quản trị cũng không dám nói gì, bọn họ quả thật tham sống sợ chết, hơn nữa bây giờ chuôi dao đã nằm trong tay đối phương, ngộ nhỡ Đinh Trung lựa chọn báo cảnh sát, vậy thì từng người bọn họ đều phải gánh chịu hậu quả.
“Thôi được.”
Đinh Trung nói tiếp: “Đinh Hồng Diệu phạm tội lớn như vậy, không thể ra mặt, nhưng nhà họ Đinh không thể như rồng mất đầu, vị trí gia chủ mới này vẫn phải có người đảm nhiệm!”
“Mấy người đều lựa chọn tôi, nhưng tôi già rồi, không thể dùng được nữa, không muốn đảm nhiệm vị trí gia chủ này.”
Mọi người lần lượt nhìn nhau.
Cái này có ý gì? Đinh Hồng Diệu bị bắt, Đinh Trung quăng gánh không làm, lẽ nào trơ mắt nhìn nhà họ Đinh tiêu đời sao?
Sau đó, Đinh Trung xóa tan phán đoán của mọi người.
Ông ta nói: “Bây giờ, tôi đề cử một người để tiếp nhận vị trí gia chủ này. Người này trẻ tuổi, mạnh mẽ, thông minh, giỏi giang, là người thích hợp nhất để làm gia chủ.”
“Mấy người cũng không cần đoán nữa, người này chính là cháu trai của tôi….Đinh Phong Thành!”
Lời này vừa được nói ra, cả hội trường trở nên ồn ào.
“Anh ta?”
“Không phải chứ? Để Đinh Phong Thành làm gia chủ, vậy không phải nhà họ Đinh xong đời rồi sao?”
“Hơn nữa, Đinh Phong Thành bây giờ không có một chút cổ phần nào, sao có thể đến lượt anh ta làm gia chủ chứ?”
“Nếu là tôi, để cháu rể Giang Nghĩa làm gia chủ còn tốt hơn Đinh Phong Thành.”
Mọi người đều không xem trọng Đinh Phong Thành.
Thực ra, Đinh Phong Thành cũng không xem trọng mình, theo như anh ta thấy, cho dù là Đinh Thu Huyền hay là Giang Nghĩa đều có tư cách nhận vị trí gia chủ này hơn anh ta.