Cô cũng không biết Cố Thành Trung đã đi đâu rồi, nhưng hiện tại cô cũng không rảnh bận tâm.
Cô cẩn thận quan sát, người giả mạo này, mỗi lời nói hành động, giơ tay nhấc chân, mặt mày thần thái so với Cố Thành Trung không có gì khác biệt, hoàn toàn không nhìn ra sơ hở.
Hơn nữa, tính tình, thái độ, giọng điệu nói chuyện cũng rất giống nhau.
.. Cảm giác này nói thật, là giống như cùng Gố Thành Trung một khuôn đúc ra.
Nếu không phải do anh lơ là để lộ sơ hở, cô có thể không tài nào phát hiện.
Cô ôm người giống chồng mình như đúc, ngẫm lại cảm thấy thật đáng sợ.
Cố Thành Trung mới mất tích bốn ngày, anh ta liền trà trộn vào nội bộ tập đoàn Gố Linh.
Quản lý việc vặt của tập đoàn, xử lý công việc hội nghị, sai bảo Khương Anh Tùng, thậm chí còn cùng cô ôm ấp nhiệt tình.
Không ai nhận ra được chủ tịch tập đoàn Gố Linh đã thay người!
Suy nghĩ cẩn thận.
Người này rốt cuộc là ai, lại dễ dàng thay thế được Cố Thành Trung, giành lấy tập đoàn Cố Linh mà anh cực khổ bảo vệ bao nhiêu năm nay, không uổng người nào, không tốn nhiều công sức, lấy làm của riêng, thật sự quá đáng sợ.
Anh ta muốn cái gì?
Thân phận của Cố Thành Trung?
Tập đoàn Cố Linh?
Hay là muốn lợi dụng nó, muốn làm gì.thì làm, làm những chuyện độc ác?
Hứa Trúc Linh càng nghĩ càng thấy Cố Thành Trung giả này vô cùng đáng SỢ.
Cô ngồi trên ghế toàn thân cứng ngắc, không thể động đậy, trên trán và sống lưng toát mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Bởi vì sợ hãi…