Nhìn thấy khối lân phiến này, tâm tư Nhiếp Vân bắt đầu chuyển động, lại nói với mọi người một câu, thấy mọi người từ cửa động bơi vào trong, dường như cũng không có nguy hiểm gì, hắn lập tức quay người lại, bơi về phía tượng đá.
Ục ục ục…
Chung quanh tượng đá nổi lên từng đoàn bọt khí, mỗi một cái đều nóng bỏng vô cùng, đụng phải trên người thì nhất định sẽ ăn thiệt thòi.
Vận chuyển Phòng ngự chi khí, ngăn cản bọt khí ở bên ngoài, Nhiếp Vân đi tới trước mặt tượng đá, ngón tay biến thành màu vàng, chộp tới chỗ lân phiến.
Ông!
Ngón tay tiếp xúc với lân phiến, lập tức phát ra một đạo thanh âm như dòng điện chập, toàn thân Nhiếp Vân chấn động, cảm thấy một cỗ lực lượng cường đại từ đầu ngón tay lao đến.
PHỐC!
Bay ngược ra ngoài, sắc mặt Nhiếp Vân đỏ lên.
– Thật là lợi hại… Đây là cái gì?
Mộc sinh chi khí đảo qua thân thể một vòng nhanh chóng khôi phục, Nhiếp Vân thở dài một hơi, sắc mặt có chút ngưng trọng.
Thực lực của hắn bây giờ cho dù gặp phải cường giả La Tiên cảnh cũng có thể chiến một trận, lại bị chấn động làm cho bị thương, hiển nhiên chỗ đáng sợ củatượng đá đã vượt quá tưởng tượng của hắn.
– Không thể mạnh mẽ lấy thì ta trộm!
Bơi quanh tượng đá một vòng, cũng không có nhìn ra được chuyện gì xảy ra, Nhiếp Vân buông tha ý định tiếp tục nghiên cứu. Hắn cười cười ngón tay nhẹ nhàng điểm về phía tượng đá.
Đoạt không được trộm, dù sao ở đây cũng không có người nào trông thấy.
Sưu!
Ngón tay va chạm với tượng đá một cái, lân phiến trong lòng bàn tya tượng đá đột nhiên biến mất, lập tức xuất hiện ở trong nạp vật đan điền của Nhiếp Vân.
– Thành công, đi!
Thấy đồ trộm được tới tay, Nhiếp Vân quay người muốn rời khỏi. Đột nhiên trong lòng đột khẽ động, vội vàng tránh sang một bên.
Oanh!
Vừa tránh ra được mấy chục thước thì hắn đã cảm thấy sau lưng có cảm giác lạnh lẽo. Ngay sau đó có một đạo khí lưu cực nóng dán vào thân thể, tạo thành một cái hố sâu trên mặt đất.
Quay đầu nhìn lại, sắc mặt không nhịn được có chút biến đổi. Chỉ thấy trên tượng đá không có đầu kia lúc này lại quỷ dị mở ra hai con mắt.
Hai con mắt này khảm nạm trên cái đầu không có mặt, âm hàn, lạnh lẽo thấu xương, làm cho người ta nhìn vào, từ tận trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác khủng hoảng.
– Đây là vật gì vậy?
Nhiếp Vân không nghĩ tới tượng đá này lại có thể mở to mắt ra, hơn nữa còn đánh ra công kích.
Dường như tượng đá biết rõ vị trí của hắn cho nên hai ngón tay đứt rời khép lại, chậm rãi đánh ra về phía trước.
Sưu!
Đầm nước bắt đầu rung động lắc lư… tạo thành vô số bọt nước, một đạo quang mang từ đầu ngón tay tượng đá lập tức bắn ra, mang theo hào quang làm cho người chói mắt.
– Cửu Thiên Lưu Tinh Chỉ, đây là Cửu Thiên Lưu Tinh Chỉ!
Đầu óc Nhiếp Vân trong nháy mắt nổ tung.
Chiêu thức xuất hiện trước mắt, do tượng đá thi triển không ngờ lại là Cửu Thiên Lưu Tinh Chỉ! Hơn nữa là Thất Sát chỉ mà hắn nghiên cứu ra được!
Chỉ là Thất Sát chỉ mà tượng đá thi triển càng thêm âm tàn độc ác, mang theo sát khí tựa như Tu La sát khí, đâm thẳng vào linh hồn, khiến cho người ta khó có thể chống cự.
– Để ta nhìn xem Thất Sát chỉ của ngươi lợi hại, hay là của ta lợi hại hơn!