“Ầm ầm”, kim hồ vừa tiếp xúc với hắc phong thì lập tức bạo liệt, nơi kim quang đi qua, hắc phong giống như băng tuyết tan chảy.
“Không sai, quả nhiên là Ích Tà Thần Lôi!” Lục Túc gật đầu, trong lời nói có vài phần vui mừng. “Ích Tà Thần Lôi trình độ này, đạo hữu đại khái có thể thả ra mấy đạo?”
Một vị trong huyết bào nhân đột nhiên hỏi. “Đại khái là hai mươi đạo, nhưng mỗi lần phóng thích thì phải chờ rất lôi mới có thể khôi phục như ban đầu.”
Ánh mắt Hàn Lập chợt lóe, trả lời. Hắn đem số lượng có thể khu sử Ích Tà Thần Lôi giảm đi hai phần ba, căn bản không nói chi tiết. “Hai mươi đạo, cũng đủ dùng.” Nghe Hàn Lập nói vậy, một gã huyết bào nhân khác vừa vui mừng lẫn sợ hãi cười rộ lên.
“Không sai, ngay cả Minh Hà cấm chế lợi hại, nhưng dưới công kích của nhiều thần lôi như vậy, tuyệt đối không thể duy trì. Tốt lắm, người không có vấn đề, tiếp theo sẽ thảo luận về vấn đề của Hàn đạo hữu. Ta và Huyết đạo hữu thì không hiểu rõ đối với thần lôi chi mộc, sẽ không tham dự vào việc này. Mấu chốt bây giờ là Mộc tiên tử và Lam đạo hữu đều muốn Hàn đạo hữu theo mình học khu lôi chi đạo, việc này thật sự có chút khó giải quyết. Ta nghĩ thế này, từ bây giờ đến lúc diễn ra đại sự còn mấy năm thời gian, hai năm đầu để hắn theo Mộc tiên tử học khu lôi chi đạo, hai năm sau lại làm môn hạ của Lam đạo hữu. Hai năm cuối cùng sẽ để Hàn đạo hữu tự mình lĩnh ngộ. Hai vị thấy được chứ!”
Lục Túc không chút cảm tình nói, nghe Lục Túc nói thế, mỹ phụ cùng Mộc Thanh đều giật mình.
“Ha ha, Lục Túc huynh đề nghị rất tốt, ta xem hai vị đạo hữu không nên cãi nhau nữ, cứ làm như thế là được.” Một gã huyết bào nhân xoa tay nói.
“Nếu Lục Túc đạo hữu và Địa Huyết cũng cảm thấy cách này tốt thì lão thân không có ý kiến gì.” Mỹ phụ tóc bạc trầm ngâm một chút rồi chậm rãi gật đầu đồng ý, nhưng Mộc Thanh thì lại không nói gì.
“Như thế nào, Mộc tiên tử cảm thấy cách này không được sao?” Ánh mắt Lục Túc trong áo choàng lạnh lẽo, trầm giọng hỏi. “Đương nhiên không phải, cứ y như lời ba vị.” Mộc Thanh rùng mình, sau một hồi lâu thì miễn cưỡng cười nói.
“Tốt, tất cả chỉ là chuyện nhỏ, mưu đồ đại sự mới chuyện lớn. Hàn đạo hữu, cho ngươi thời gian sáu năm, nếu trong sáu năm có thể luyện thành công khu lôi chi đạo mà ta truyền thụ, phát ra uy lực chính thức của Ích Tà Thần Lôi thì ta sẽ mang ngươi đến một nơi thần bí, nơi đó có rất nhiều thứ tốt chờ ngươi. Nhưng nếu ngược lại, ngươi trong vòng sáu năm không thể nắm giữ được uy lực chính thức của thần lôi thì đến lúc đó….hắc hắc.” Một gã huyết bào nhân cười, nhìn Hàn Lập uy hiếp nói. Mặc dù hắn chưa nói xong, nhưng ý tứ trong đó thì ai cũng hiểu được. Hàn Lập sau khi nghe xong thì sắc mặt có chút khó coi.
“Hàn đạo hữu cứ việc yên tâm, ngươi còn trẻ mà đã có thần thông như vậy, nghĩ rằng thiên phú phải hơn người, sáu năm tu thành thần lôi pháp môn thì tuyệt không thành vấn đề. Nhưng vì phòng ngừa đạo hữu có tâm tư gì khác, ta sẽ hạ chút cấm chế nhỏ trên người đạo hữu.” Mỹ phụ tóc bạc nói, đột nhiên khoát tay, một đạo hôi ti không chút dấu hiệu bắn nhanh ra, sau khi chợt lóe thì đã tới ngay trước người Hàn Lập.
Sắc mặt Hàn Lập đại biến, thân hình dưới tiềm thức muốn tránh, nhưng không gian gần đó lại ba động, tiếp theo đầu vai bị một cổ cự lực vô hình đè xuống. Thân hình hắn ngưng trệ, không thể động đậy.
Hàn Lập nhíu mày, tâm niệm xoay chuyển nhanh như điện, không hề điều động thần lực giãy dụa, chỉ là hôi ti chợt lóe quang mang rồi chui vào thân thể hắn không thấy bóng dáng.
Cơ hồ đồng thời trong lúc đó, Lục Túc, Mộc Thanh, Địa Huyết cũng đều lần lượt thả ra một đoàn hắc khí, một đoàn lục quang cùng một đoàn huyết vụ, đồng dạng đều chui vào thân thể Mộc Thanh. Lúc này Hàn Lập chỉ cảm thấy cự lực trên người mất đi, thân thể lần nữa khôi phục tự do. Thần niệm vội đảo qua tình huống trong cơ thể, Hàn Lập có chút rầu rĩ.
Trong cơ thể hắn có bốn loại tiêu ký, tuy không có hại gì nhưng nếu hắn muốn đào tẩu thì cực kỳ khó.
“Hàn đạo hữu, trước tiên ngươi cứ ở lại Mộc Tiên Cốc hai năm. Hai năm sau, Lam đạo hữu sẽ phái người đến gọi ngươi! Được rồi, việc này đến đây thôi, nói một chút về những chuyện quan trọng khác. Lam đạo hữu, nghe nói ngươi luyện chế huyền quỷ gần xong rồi, chỉ còn có….” Lục Túc chỉ nói với Hàn Lập hai câu, liền đổi đề tài khác. Mấy ngươi khác nghe vậy thì cũng tiếp lời, căn bản không cho Hàn Lập cơ hội nói chuyện, cũng không có ý định nghe hắn nói gì.
Trước mặt bốn gã yêu vương Hợp Thể Kỳ, Hàn Lập đích xác không có quyền nói chuyện, vô luận là nhân giới hay linh giới, các tộc đều lấy thực lực nói chuyện, chỉ là một gã Hóa Thần Kỳ, đối với những yêu vật này tại Địa Uyên thì thật sự rất nhỏ bé.
Ngay cả khi hắn buồn bực trong lòng thì cũng chỉ có thể yên lặng không nói, đồng thời âm thầm tự định giá những lời đối phương nói. Nội dung những yêu vương tại Địa Uyên này không nhiều lắm, nhưng hắn đại khái cũng nghe được một chút! Những người này quả nhiên muốn mượn uy lực Ích Tà Thần Lôi của hắn, muốn phá Minh Hà cấm chế gì đó.
Nhưng mấy người này nói cái gì mà “Khu lôi chi đạo”, uy lực chính thức của Ích Tà Thần Lôi, đây là cái gì? Chẳng lẽ Ích Tà Thần Lôi còn có pháp quyết khu sử đặc biệt khác? Hàn Lập nghĩ mãi vẫn không thông, đột nhiên hắn dường như cảm ứng được có người nhìn mình, hắn thoáng nhìn lại, vừa lúc chạm ánh mắt với một diệu linh nữ tử. Đúng là Nguyên Dao, Nguyên Dao thấy Hàn Lập nhìn lại, thế nhưng thần sắc vẫn thản nhiên, không có chút biểu tình.
Bất quá thần sắc Hàn Lập vừa động, sau một lúc lâu mới không chút hoang mang thu hồi ánh mắt.