Mọi người đều rất tin tưởng Giang Nghĩa.
Ngày hôm nay, sau khi nhìn thấy Giang Nghĩa từ chối Triệu Hải Nhân, mọi người lại càng thán phục vị tổng phụ trách này hơn nữa.
Lúc tất cả mọi người đang chuẩn bị đi theo anh để có thể ngày càng hùng mạnh hơn, vậy mà anh lại muốn từ chức.
Lý do là gì?
“Tổng phụ trách, tại sao ngài lại muốn từ chức, là muốn đến khu vực khác à?”
“Hay là ngài muốn đến biên giới phía tây bảo vệ quốc gia?”
“Hay là người nhà của ngài đã xảy ra chuyện gì, ngài nhất định phải từ chức trở về chăm sóc người nhà?”
Mọi người bàn tán xôn xao.
Giang Nghĩa khoác khoác tay: “Mọi người không cần phải đoán linh tinh đâu, sở dĩ mà tôi từ chức cũng là bởi vì tôi mệt mỏi rồi, tôi muốn buông bỏ gánh nặng trên vai, nghỉ ngơi hồi sức, hưởng thụ thời gian bên gia đình mình, chỉ có thế thôi.”
Nói là nói như vậy, nhưng mà mọi người không tin tưởng cho lắm.
Giang Nghĩa cũng không quan tâm bọn họ có tin không, anh tiếp tục nói: “Ngày hôm nay tôi triệu tập mọi người đến đây đồng thời cũng là muốn sắp xếp một nhiệm vụ cuối cùng cho mọi người, để chuẩn bị cho việc tôi từ chức.”
“Ba ngày sau, tôi sẽ tổ chức một buổi họp báo tuyên bố từ chức trước toàn thể người khu Giang Nam.”
“Đến lúc đó, mọi người cần phải chuẩn bị tâm lý.”
Nhìn Giang Nghĩa như thế, có lẽ là không thể giữ lại nữa.
Ba ngày, cách ngày Giang Nghĩa bàn giao vị trí tổng phụ trách chỉ còn lại ba ngày.
Mặc dù bọn họ không nỡ, nhưng mà đến lúc này cũng không còn gì để nói, chỉ hi vọng tổng phụ trách đời tiếp theo có thể ưu tú như Giang Nghĩa.