Tôi gật đầu, đóng cửa xe lại, nhìn chiếc xe biến mất trong làn đường đông nghịt, tôi mới quay người vào công ty.
Sáng nay tôi vừa đến văn phòng liền nhận được điện thoại nội tuyến của Đặng Tùng, bảo tôi đến văn phòng của anh ta.
Tôi đặt túi xách xuống, ngay cả café cũng chưa kịp pha, đi qua ngay lập tức.
Vừa bước vào, anh ta đã hỏi tôi: “Tống Duyên Khanh, hôm qua người mà cô gọi là cao nhân nơi nào vậy? Điểm khác biệt chút xíu vậy mà cũng có thể phát hiện được.”
“Bạn của tôi.”
Tôi mỉm cười.
Ừm, là người mà tôi tín nhiệm nhất.
Đặng Tùng ngồi trên ghế xoay, nói bằng giọng sung sướng: “Bởi vì tác phẩm tham dự bán kết đạt tiêu chuẩn cực cao của cô, cộng thêm sự kiện Lương Vũ Hạnh, nên cô đã được xác nhận là vào trận chung kết trước rồi. Trở về chuẩn bị cho thật tốt đi! Đừng làm tôi mất mặt đấy nhé!”
“Vâng, ông chủ.”
Thật ra tôi không bất ngờ vì điều này. Dù sao thì nếu tôi không thể vào chung kết, công ty cũng sẽ không phí công sức nhiều như vậy.
Sau đó tôi báo cáo cho Đặng Tùng về công việc gần đây. Anh ta gọi một nhà thiết kế đến đây, bảo cô ấy đi theo tôi. Nếu tôi đi tham dự cuộc thi thiết kế thì cô ấy sẽ tiếp nhận công việc của tôi bất cứ lúc nào.
Hai chúng tôi bàn giao công việc cả buổi sáng.
Đợi đến khi rảnh rỗi, tôi phát hiện di động còn ở trong túi xách.
Tôi lấy điện thoại ra khỏi túi xách, thấy bên trên có hai cuộc gọi đến từ Lương Khanh Vũ, còn có bảy tám tin nhắn giọng nói trong Wechat.
Tôi không nghĩ nhiều, mở tin nhắn giọng nói lên. Bên trong truyền tới tiếng ồn ào, sau đó giọng Lương Khanh Vũ vang lên.
“Duyên Khanh, xin lỗi, có lẽ anh không thể đến thăm em được nữa…”
“Tống Duyên Khanh, anh yêu em.”
“Tại sao em không nghe máy? Anh muốn chính miệng nói cho em nghe những lời này…”
“Khụ khụ… Anh… Khụ khụ…”
“Anh yêu em. Em phải sống thật tốt. Em… Khụ khụ khụ…”
“Anh yêu em.”
“Anh… Khụ khụ khụ…”
Mấy tin nhắn cuối cùng vẫn lặp đi lặp lại ‘Anh yêu em’.
Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi bỗng cảm thấy cực kỳ chua chát, không thở nổi!
Dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng tôi.
Tôi cầm điện thoại gọi lại cho Lương Khanh Vũ, nhưng không ai nhấc máy.
“Đừng xảy ra chuyện gì hết! Đừng xảy ra chuyện gì hết!”
Tôi rất hoảng hốt.
Tôi gọi điện thoại cho 120, hỏi vào thời điểm Lương Khanh Vũ gọi điện thoại cho tôi thì trong thành phố có trận tai nạn giao thông nào không, có ai bị đưa tới bệnh viện không.
Bên 120 tra xét một chút, nói với tôi rằng không có tai nạn giao thông, nhưng lại có mấy sự kiện khác.
Tôi hỏi tuổi tác tình trạng của bệnh nhân.
Chắc không phải là Lương Khanh Vũ đâu.
Nhưng tôi rất chắc chắn rằng Lương Khanh Vũ đã xảy ra chuyện rồi.
Thời gian mà anh gọi điện thoại cho tôi đã là hai giờ trước.
Trong hai giờ này, mọi chuyện đều có thể xảy ra!
Đúng lúc tôi không biết phải làm sao thì điện thoại vang lên.
Là điện thoại của Lương Khanh Vũ!
“Anh Vũ!”
Tôi nghe máy, kích động kêu lên.
Người trong điện thoại dường như ngây ra trong chốc lát, im lặng một lúc rồi mới nói: “Thưa cô, cho hỏi cô quen với chủ nhân của chiếc điện thoại này sao?”
“Vâng, quen! Anh ấy sao rồi?”
Tôi đã chuẩn bị tinh thần trước là người nghe máy không phải Lương Khanh Vũ rồi.
Người trong điện thoại tự giới thiệu, chỗ bên họ là bệnh viện nhân dân thị trấn Ngô, nằm giữa Vĩnh An và quê hương của Lương Khanh Vũ. Họ nhận được Lương Khanh Vũ ở trên đường cao tốc. Hiện giờ tình trạng của anh đang rất nguy cấp, bởi vì điện thoại của Lương Khanh Vũ có khóa nên vẫn không liên lạc được với người nhà của anh.
Đúng lúc đó tôi gọi điện tới, họ trực tiếp gọi lại nên mới liên lạc được với tôi.
Nghe người bên kia nói, tôi không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Cúp điện thoại, tôi gọi taxi, đi thẳng tới bệnh viện nhân dân thị trấn Ngô.
Để đến đó, tôi mất một giờ.
Đến nơi, tôi đi thẳng tới phòng cấp cứu!
Tôi xông tới quầy tiếp tân hỏi tình trạng của Lương Khanh Vũ. Một bác sĩ nam đi tới, thấy tôi hỏi: “Cô là Tống Duyên Khanh đúng không?”
“Vâng.” Tôi gật đầu, sốt ruột hỏi: “Lương Khanh Vũ đâu rồi? Anh ấy ở đâu? Sao rồi? Đã hết nguy hiểm chưa?”
Bác sĩ nam nhìn tôi. Hắn đeo khẩu trang nên tôi không thấy rõ biểu cảm của hắn, chỉ có thể thấy hắn khẽ cau mày, ánh mắt mang theo chút thương cảm, nói với tôi rằng: “Xin chia buồn.”