Tô Nhan toàn thân run lên, khóe miệng khẽ mở ra lại không nói gì được.
Hoa Mạn Thần ánh mắt hiện lên nụ cười vừa muốn rút điện thoại ra.
Nhưng vào lúc này, một tiếng quát lạnh lùng vang lên.
“Bố, con và Tiểu Nhan vẫn là một cặp vợ chồng hợp pháp. Làm sao bố có thể để Tiểu Nhan đính hôn với những người đàn ông khác? Bố có phải muốn Tô Nhan phạm tội không? Bố có còn coi con là con rễ của bố không?”
Khi những lời này vừa nói ra, mọi người đồng loạt nhìn về phía của, lại nhìn thấy Lâm Dương đang bước nhanh vào.
“Lâm Dương?” Tô Nhan hơi ngẳng đầu, yếu ớt gọi một tiếng.
Dáng vẻ của Tô Quảng cũng có chút lúng túng, nhưng ngay sau đó, ông đã trở nên nghiêm túc thấp giọng nói: “Tiểu Dương, bố biết chuyện này rất bắt công với con, nhưng mẹ con bà ấy… đang bị nguy hiểm đe dọa, bố phải cứu bà ấy!”
“Cứu bà ấy cũng không nên hy sinh Tiểu Nhan!”
“Bây giờ chỉ có thể hy sinh Tiểu Nhan! Trừ nó ra, không ai có thể cứu được Tinh Vũ!” Tô Quảng khàn giọng nói.
“Cho dù bố có hy sinh Tiểu Nhan cũng không cứu được mẹt Bó, bố nghĩ nhiều quá rồi.” Lâm Dương lạnh lùng nói.
Mọi người đều bị sốc.
Hoa Mãn Thần cũng sững người, sau đó hừ lạnh nói: “Lâm Dương, câu này của anh là có ý gì? Anh cho rằng bác sĩ Tần Bách Tùng sẽ không chữa khỏi cho dì sao?”
“Ý tôi không phải vậy. Ý của tôi là nói, nhà họ Hoa các anh, không mời được bác sĩ Tần.” Lâm Dương hừ nói.
Ngay khi lời này nói ra, bệnh phòng im lặng như tờ.
Một lúc sau, Hoa Mãn Thần bật cười thành tiếng.
“Hahaha … Lâm Dương, câu nói này của anh… thú vị, quá thú vị, hahaha …”
“Có gì đáng cười sao?” Lâm Dương bình tĩnh nói.
“Không có gì, tôi chỉ là muốn hỏi anh một câu, anh đã kết nhà họ Hoa của chúng tôi sao?” Hoa Mãn Thần cười hỏi.
“Không hiểu.”
“Vậy thì tại sao anh lại nói nhà họ Hoa của chúng tôi không thể mời được bác sĩ Tần? Chúng tôi mời không được, không lẽ anh có thê mời được sao?” Hoa Mãn Thần cười nói.
Khi giọng nói rơi xuống đất, Lâm Dương quả nhiên trực tiếp gật đầu: “Đúng vậy, tôi có thể mời được!”
Trong phút chốc, đầu của tất cả mọi người run lên.
Ngay sau đó, Hoa Mãn Thần lại cười lớn.
Ngay cả bác sĩ kia cũng không nhịn được cười.
“Lâm Dương, anh đừng làm loạn nữa!” Tô Nhan hét lên với tâm trạng vô cùng tôi tệ.
“Tiểu Nhan, nếu như em đặt hy vọng vào anh ta, anh sợ em sẽ lãng phí thời gian của mình một cách vô ích. Nếu như trì hoãn thời gian điều trị tốt nhất của mẹ, vậy thì tới lúc đó hối hận không kịp.” Lâm Dương nói.
“Vậy thì anh muốn thế nào? Anh có thể làm thế nào?” Tô Nhan đột nhiên đứng dậy, rơi lệ trừng mắt nhìn anh.
Lâm Dương nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô, bình tĩnh nói: “Anh sẽ mời một người đến chữa khỏi cho mẹ.”
“Ai? Tần thần y sao?”
“Không phải.”
“Haha, nhìn thấy chưa Tiểu Nhan? Anh ta đang đùa cô đấy!
Anh ta vừa nói mời Tần thần y, bây giờ lại nói không mời Tần thần y, tôi thấy đầu của chồng cô không bình thường rồi!” Hoa Mãn Thần chỉ vào đầu mình mỉm cười nói.
Tô Nhan siết chặt nắm tay, sự nhẫn nại của cô dường như đã đến cực hạn.
Nhưng rốt cuộc cô cũng không bùng phát, chỉ run rẩy gào lên với Lâm Dương: “Lâm Dương, cầu xin anh, đừng làm loạn nữa, anh có thể để cho em thoải mái một chút được không, cầu xin anh…”
Lời nói của cô có một chút cuồng loạn.
Cô thực sự không thể chịu đựng được nữa.
Cô phát hiện cuộc sống của mình quá mệt mỏi rồi …
Lâm Dương im lặng đứng đó không nói lời nào.
“Hay là để tôi đi.”
Hoa Mãn Thần híp mắt cười nói, sau đó trực tiếp bấm số, bật loa ngoài gọi.
“Mãn Thần, có chuyện gì vậy?” Ở bên kia điện thoại là giọng nói của một người đàn ông trung niên.
Mọi người trong phòng bình tĩnh lại và hồi hộp lắng nghe.
“Bố, bố có thể gọi điện thoại cho ông Tần mời ông ấy đến Giang Thành một chuyến, giúp con cứu một người được không?”
“Ai vậy?”
“Mẹ của bạn gái con.” Hoa Mãn Thần mïm cười nói.
“Bạn gái của con sao?” Người đàn ông trung niên trầm giọng một lúc, sau đó đồng ý nói: “Được rồi, bố bây giờ sẽ gọi điện thoại ngay”.
“Cảm ơn bó!” Hoa Mãn Thần mỉm cười cúp điện thoại.
“Ông Tô, cô Tô, xin chúc mừng, nêu như Tần thần y tới, bà Trương nhất định sẽ không có vấn đề gì.” Bác sĩ kia thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói.
“Được, được! Cảm ơn cháu Mãn Thần, cảm ơn!” Tô Quảng cũng vui mừng kêu lên.
Tô Nhan không nói gì, vẻ mặt phức tạp.
Nhưng mà lúc này Lâm Dương cũng cầm điện thoại di động ra bắm só.
Sau khi nghe thấy điện thoại đổ chuông vài lần, đã được kết nối.
“Thầy!”
Giọng nói vui mừng của Tần Bách Tùng ở bên kia điện thoại.
Lại nghe thấy Lâm Dương lạnh lùng nói: “Tần Bách Tùng, lát nữa ông sẽ nhận được một cuộc điện thoại, tôi nói cho ông biết, bất kể người đó là ai, đưa ra điều kiện gì với ông, tôi không cho phép ông ra tay giúp ông ta cứu bất cứ ai! Hiểu chưa?”