Triệu Tử Văn lạnh lùng cười.
– Hạ Văn, nếu muốn nghe, vậy dạy muội hát, sau này mỗi ngày muội sẽ hát cho huynh nghe.
Hạ Bình hấp háy mắt nói nhỏ
Lý tài nữ cũng phụ họa:
– Đại ca, dạy muội nữa
Lý tài nữ muốn hát cho Triệu Minh Thành nghe? Cũng tốt, Triệu Tử Văn không suy nghĩ nhiều, cười nói:
– Được, được rồi, ai cũng dạy cả
– Hạ Văn
Hạ Văn Đăng nhìn thấy Lý tài nữ có tình ý với Hạ Văn, hắn thầm cảm thán, không hiểu sao tất cả nữ tử đều cắn câu của Triệu Tử Văn, thật là không có đạo lý mà.
Triệu Tử Văn cũng không đợi thiếu gia nói hết, hừ một tiếng rồi mắng:
– Ngươi đứng qua một bên
– Phì…
Lý Thanh Chiếu và Hạ Bình bụm miệng cười
Lúc này, Đại tiểu thư và Dư Tư Lăng đang nhìn Lý Thanh Chiếu và Hạ Bình, cả hai thần sắc ảm đạm cúi đầu, Đại tiểu thư cảm thấy khó chịu, liền tới cạnh Dư Tư Lăng nói:
– Dư muội muội, muội bận gì mà đã lâu ta không thấy, mấy lần ta định tìm muội trò chuyện nhưng không được.
Dư Tư Lăng sớm đã không còn đồng tình luyến ái, không còn thích Đại tiểu thư như trước, nàng cười nói:
– Gần đây nha môn bận bịu, không thể ra ngoài, lúc nào rảnh ta sẽ tìm tỷ tỷ
– Được !!
Đại tiểu thư gật gật đầu rồi tiếp tục tán chuyện với Dư Tư Lăng, có lẽ chỉ có cách nói chuyện mới có thể dời được sự chú ý tới bên kia, giảm bớt nỗi đau trong lòng, hai vị mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành thì thào tâm sự, thỉnh thoảng lại miễn cưỡng cười.
Lâm Mộng Phỉ do dự nửa ngày, cuối cùng thầm nghĩ, yêu cầu của Triệu Tử Văn cũng là hợp lý, nhưng trong lòng nàng thầm cảm thấy, đây là một cạm bẫy, có điều suy xét mãi vẫn không hiểu hát bài hát này thì có cạm bẫy gì ? Nàng nghĩ một hồi rồi nói:
– Ta hát một đoạn, ngươi làm một câu thơ, được không ?
Triệu Tử Văn thản nhiên gật đầu, Lâm Mộng Phỉ liền quay về phía lầu, vỗ tay nói:
– Tấu khúc, Ngọc Thụ Sau Đình Hoa
Tiếng nhạc khúc lập tức vang lên, Lâm Mộng Phỉ khẽ bước, hát:
– Lệ vũ phương lâm đúng gác cao, tân giả bộ tươi đẹp chất bản nghiêng thành; ánh hộ ngưng kiều chợt không tiến, ra duy ngậm thái cười đón chào. Yêu cơ mặt giống như hoa ngậm lộ, ngọc thụ lưu quang chiếu sau đình; hoa nở hoa lạc không lâu dài, lạc hồng đầy đất về tịch trung!
(Dịch:
Rừng thơm, nhà ngọc, lầu quỳnh,
Điểm trang sắc đẹp khuynh thành là đây. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn – www.TruyệnFULL.vn
Ngại ngùng dừng bước phút giây,
Vén rèm, dáng đọng nét cười đón nhau.
Trẻ trung hoa thắm tươi màu,
Nàng như cây ngọc chiếu sau hậu đình.)
Lâm Mông Phỉ diễm lệ, giọng hát uyển chuyển, ấm áp, động lòng người, chỉ có thể dùng từ “líu lo oanh hót” để miêu ta, tiếng hát thật êm tai, khiến mọi người nghe si mê, rung động.
Dưới tiếng ca du dương của Lâm Mộng Phỉ, bầu trời cũng dần tối, vầng trăng sáng tỏ lặng lẽ soi bóng dương liễu, tia sáng thản nhiên chiếu xuống Tây hồ, bên bờ Tây Hồ, khách qua lại tửu quán nhộn nhịp, ánh trăng chiếu sáng cả Tây hồ, tạo thành từng đạo hào quang lóng lánh, xuyên qua đám sương mù, từ xa ngắm nhìn cảm thấy cảnh vật thật mông lung, huyền ảo, đây là cảnh đẹp của Tây Hồ, đây là cảnh đêm tuyệt vời của Tây Hồ, khung cảnh mà không ai ngắm nhìn mà không khỏi cảm thán.
– Thế nào ? Ta đã thực hiện lời hứa, giờ tới lượt ngươi
Lâm Mộng Phỉ rất tự tin với giọng hát của mình, nàng đắc ý cười nói với Triệu Tử Văn
– Được, ta cũng sẽ thực hiện lời hứa
Triệu Tử Văn bước vòng quanh vài bước rồi ngâm:
– Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa, dạ bạc tây hồ cận tửu gia. Thương nữ bất tri vong quốc hận, cách giang do xướng hậu đình hoa!”
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 146: Sau Đình Hoa