Nghe được uy hiếp, Dương Ngạn tiến lên một bước nói.
– Phù lục? Ha ha, chúng ta cũng có!
Trữ Vương cười nhạt, giơ lên một ngọc bài, chính là ngọc bài mà Phùng Tiêu đã lấy trước đó.
– Nhớ kỹ tình cảnh của các ngươi, hiện tại chúng ta đang ở bên ngoài, nếu không giao ra bảo tàng chẳng qua chúng ta rời đi nơi này, ở cửa đá kích thích phù lục! Kiệt kiệt, cường giả chí tôn lưu lại, cho dù là phù lục đơn thể công kích muốn tạc hủy sơn động cũng không khó khăn đi! Tới lúc đó toàn bộ các ngươi bị chôn vùi bên trong, ngươi nói tới cùng là ai chết?
– Hơn nữa cho dù các ngươi chết cũng không có gì, chúng ta còn có thể suất lĩnh Yêu tộc đại quân tấn công chiếm lĩnh Lạc Thủy thành! Kiệt kiệt, không muốn chết, không muốn Lạc Thủy thành rơi vào tay Yêu tộc thì ngoan ngoãn đem bảo tàng giao ra đây!
Giơ ngọc bài, trong mắt Trữ Vương tràn đầy ý cười hài hước.
– Ta có vài chuyện không rõ, nếu ngươi có thể giải thích thì giao bảo tàng cho ngươi đều được!
Mọi người đang hết đường xoay sở, Nhiếp Vân đột nhiên mở miệng.
– Giao cho hắn, Vân nhi…
Nhiếp Tiểu Thiên không nghĩ tới con mình trả lời như vậy, lo lắng kêu lên.
Yêu tộc luôn không giữ lời hứa, thất tín bội nghĩa, nói điều kiện với bọn hắn quả thực là muốn chết, không đem bảo tàng cho bọn hắn có lẽ bọn hắn còn ném chuột sợ vỡ bình, không dám động thủ, nhưng nếu giao ra chính là tử kỳ của mọi người.
– Hiện tại chúng ta không còn con đường khác, chỉ có thể như vậy…
Quay đầu ngăn cản lời nói của phụ thân, Nhiếp Vân lặng lẽ nháy mắt.
– Vài chuyện không rõ? Kiệt kiệt, có phải không nghĩ ra tại sao Phùng Tiêu phản bội?
Trữ Vương không nhìn thấy mờ ám của Nhiếp Vân, nghe hắn nguyện ý giao ra bảo tàng, ánh mắt sáng ngời cười đắc ý.
– Không sai, ta muốn biết các ngươi đã khống chế hắn khi nào?
Nhiếp Vân hỏi.
– Khi nào? Trước khi ngươi chưa đi tới Lạc Khúc mộ từng cùng Phùng Tiêu đi ra ngoài thành, sau khi ngươi rời khỏi sơn động kia chúng ta đi tìm hắn, sử dụng Yêu tộc mê huyễn pháp khống chế hắn, như thế nào, không nghĩ tới đi!
Trữ Vương hưng phấn cười to.
Hiện tại tâm tình Trữ Vương rất tốt, trước đó luôn bị tính kế, lửa giận khi có nhiều thuộc hạ bị giết chết lúc này đã biến mất, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, mang theo tư thế của người thắng.
– Trong bảo khố có nhiều bảo vật như vậy, Phùng Tiêu lúc đó còn chưa bại lộ bí mật, nhưng khi bảo kiếm vừa xuất hiện hắn liền trực tiếp cướp đi, chẳng lẽ bảo kiếm này còn quý trọng hơn cả chí tôn phù lục?
Nhiếp Vân lại hỏi.
Thiên Cơ kiếm thoạt nhìn cũng chỉ là binh khí vương tộc thượng phẩm, mặc dù Lạc Thủy thành không có, nhưng đế đô Thần Phong thành không ít, thậm chí còn có cả binh khí hoàng tộc!
Theo lý mà nói giá trị chân chính của loại binh khí này còn không mạnh bằng chí tôn phù lục, vì sao Phùng Tiêu lại trực tiếp cướp đi nó mà không cướp phù lục đây?
– Ha ha!
Nghe được câu hỏi, Trữ Vương cùng Đông Vương liếc nhìn nhau, đều nở nụ cười.
– Quả nhiên vô tri là đáng sợ nhất! Nói thật cho ngươi biết, đừng nói là hơn mười phù lục chí tôn đỉnh làm ra, dù trăm trương, một ngàn trương giá trị cũng không bằng bảo kiếm!
Đông Vương lớn tiếng cười nói.
– Một trăm một ngàn cũng không bằng? Tại sao binh khí vương tộc thượng phẩm lại có giá trị lớn như vậy?
Nhiếp Vân nhướng mày.
– Nói với ngươi cũng vô dụng, một đám nhà quê chưa từng đi ra khỏi Lạc Thủy thành mà thôi. Tốt lắm, lòng kiên nhẫn của bổn vương có hạn, mau đem bảo tàng giao ra đây, nếu không ngày này sang năm là ngày giỗ của các ngươi!
Đông Vương hừ lạnh.
– Ngày giỗ của chúng ta? Có phải ngươi đã quá tự tin, chẳng lẽ xác nhận chúng ta nhất định sẽ chết? Có lẽ kẻ chết là các ngươi đây?
Thấy không còn hỏi được gì, Nhiếp Vân cười nhạt, bàn tay vừa lật trên tay hiện ra một cây trường thương.
Đây là một trong ba thanh binh khí vương tộc hạ phẩm – nhất thương lạc vân, nhất thương phúc vũ – Lạc Vân thương!