Ông ta cố gắng nhìn lại, chỉ thấy một mảnh lá cây khô héo bị gió thổi, xoay chuyển rơi xuống.
Quyền phương trượng..
Một mặt hồ nghi đưa tay sờ cái ót trơn bóng của mình, quay đầu hỏi sư đệ bên cạnh: “Hôm nay không phải là ngày 15 tháng Giêng sao?”
Sư đệ một mặt không chắc chắn đáp: “Hẳn phải thế a! Dù sao hôm qua là ngày 14 tháng Giêng, đến phiên ta quét nhà xí, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hôm nay hẳn phải là ngày 15 tháng Giêng.”
Nói rồi, sư đệ chợt há to miệng hỏi: “Chẳng lẽ hôm qua không phải đến phiên ta quét nhà xí?”
Vẻ mặt kia, tươi sống biểu thị: Mẹ nó, ta bị người ta hố rồi!
Một đám tăng nhân, nhìn chằm chằm cổng chùa trống rỗng, trong lúc nhất thời, chân tay luống cuống. Làm sao bây giờ! Đại lễ khai sơn tổ chức rõ lớn, thế mà không có ai đến tham gia!
Sau khi chắc chắn hôm nay là ngày 15 tháng Giêng, quyền phương trượng nhìn chằm chằm cổng chùa vắng tanh vắng ngắt, cõi lòng vốn khẩn trương thấp thỏm, chợt buông lỏng, thậm chí còn phun lên một cỗ mừng thầm. Ông ta mặc niệm đếm đến 10, nếu như vẫn không có người tới, vậy thì đại lễ khai sơn năm nay liền kết thúc hoàn mỹ.
Một(người đừng tới), hai(người đừng tới), ba(người đừng tới)..
Quyền phương trượng nhìn chằm chằm đại môn, mặt không biểu tình, yên lặng đếm. Đếm tới ba, chợt một hồi tiếng vó ngựa đang tới gần.
Quyền phương trượng.. vẻ mặt vốn tường hòa, chợt dữ tợn trong nháy mắt.
Tiếng vó ngựa tiến tới gần, một nhóm ước chừng bảy tám hán tử cưỡi ngựa xuất hiện ở trước mặt các tăng nhân.
Tình cảnh kia.. Một đám chừng trên trăm tăng nhân, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm nhóm người đang tới gần.
Người tới gần..
Gia Luật một mặt khó hiểu nhìn đám tăng nhân phía trước, không nhịn được đưa tay gãi ót. Tình huống gì đây? Không phải nói đại lễ khai sơn của chùa Bạch Vân thanh thế hùng vĩ sao? Người đâu? Bọn hắn tới chậm à?
Tới gần đại môn, nhóm Gia Luật tung người xuống ngựa, Gia Luật đi lên phía trước, dùng chất giọng lơ lớ hỏi: “Xin hỏi, hôm nay là ngày đại lễ khai sơn của quý tự phải không?”
Một đám hòa thượng cùng nhau nhìn về phía Quyền phương trượng.
Ngay lúc vừa rồi, trong lòng Quyền phương trượng đã mặc niệm xong 10 tiếng đếm.
Hai tay hợp nhất, niệm một câu phật hiệu với Gia Luật nói: “Hôm nay chính là ngày bản tự tổ chức đại lễ khai sơn, có điều, thí chủ tới chậm rồi, đại lễ khai sơn của chùa ta, đã kết thúc.”
Gia Luật.. giật giật khóe mắt, nghẹn họng trân trối nhìn tăng nhân trước mặt. Kết thúc?
“Đại lễ khai sơn này, không phải giờ Thìn mới bắt đầu sao?”
Quyền phương trượng hiền hòa đáp: “Phải.”
Gia Luật.. “Bây giờ chẳng phải là giờ Thìn sao?”
Quyền phương trượng vẫn hiền lành như cũ đáp: “Phải.”
Gia Luật.. “Vậy sao đã kết thúc rồi?”
Quyền phương trượng trung khí mười phần đáp: “Không dối gạt thí chủ ngài, bần tăng cũng vừa mới biết được, đại lễ khai sơn của chúng ta, vừa lúc bắt đầu, liền đã hạ màn kết thúc.”
Gia Luật.. Mẹ nó!
Quyền phương trượng cười tủm tỉm nói với Gia Luật: “Không kịp đến tham gia đại lễ khai sơn năm nay, bần tăng cũng thay thí chủ cảm thấy khổ sở, có điều, thí chủ chớ có nản chí, ngày mai chùa ta sẽ mời cơm chay, thí chủ có thể đến sớm.”
Nói rồi, quyền phương trượng lại niệm một câu pháp hiệu.
“Bần tăng phải dẫn đệ tử đi chuẩn bị cho bữa cơm chay ngày mai, hôm nay chùa Bạch Vân đóng cửa một ngày, thí chủ xin cứ tự nhiên.”
Nói xong, quyền phương trượng lui về sau một bước, hai hòa thượng bên cạnh ông kiệt lực giữ cho gương mặt cương cứng, kiệt lực không để cho mình lộ ra vẻ vui mừng, nhanh chóng đóng cửa chùa.
Phải biết, đại lễ khai sơn hàng năm, dân chúng vui vẻ mừng rỡ, bọn họ lại mệt mỏi đến nằm liệt trên kháng cả một ngày.
Cửa chùa được đóng lại, sư đệ của Quyền phương trượng có chút bận tâm quay sang nói: “Sư huynh, chúng ta làm như vậy là không tốt lắm, phải không?”
Quyền phương trượng lắc đầu, đáp: “Người bên ngoài, là người Bắc Yên, đại lễ khai sơn tốt đẹp, bách tính huyện Thanh Hà không một ai đến, ngược lại là đến một người Bác Yên giả trang người Hán, ngươi nói xem, còn có cách nào tốt hơn so với đóng cửa tiễn khách sao?”
Sư đệ lắc đầu, đáp: “Không có.”
Chợt ý thức được cái gì, lại nhìn sang Quyền phương trượng hỏi: “Sao ssư huynh biết hắn là người Bắc Yên?”
“Năm ngoái ta cùng phương trượng đi Bình Châu làm việc, từng gặp qua hắn.”