“Mẹ ơi, con cần… ừm,” Hoàng tử Tịch Trí ngập ngừng nói khi bước vào khung cảnh như vậy.
Cô em gái khó chịu của anh đang khóc như một người đưa tang trong một đám tang với mẹ của họ nhẹ nhàng dỗ dành ả.
Triệu Hoàng Mỵ trừng mắt khinh thường quát: “Cút đi! Không thấy chúng tôi đang bận à!”
Triệu Tịch Trí, “….”
“Không sao đâu con yêu, đừng bận tâm đến anh trai con. Mẹ sẽ lấy lại anh ta ngay lập tức. Chẳng bao lâu nữa Nguyên soái sẽ là của con,” Hoàng hậu vẫy tay ra hiệu cho con trai rời đi.
Triệu Tịch Trí không cần phải nói hai lần vừa chạy vừa nghĩ, ‘Thư ca còn dễ chịu hơn mụ đàn bà độc ác đó nhiều… hai người đó thật đáng sợ khi họ đang âm mưu điều gì đó.’
Anh đi chưa được bao xa thì dừng bước.
Đây là một cơ hội vàng, cơ hội chỉ có một lần trong đời.
Chẳng phải Triệu Hiệp Thư sẽ mãi mãi mắc nợ anh nếu anh thông báo trước cho y về mối nguy hiểm sắp xảy ra sao?
Với ý nghĩ đó, anh vội vàng chạy đến gian hàng của Triệu Hiệp Thư và gõ cửa một cách thiếu kiên nhẫn vì không muốn bị người khác nhìn thấy vì điều này sẽ khiến anh gặp rắc rối.
Ôn Tần Khê tức giận đến cửa thô lỗ hỏi: “Cái gì?” nhưng y đã sớm phải vật lộn với Triệu Tịch Trí, người đang lao vào nhà Triệu Hiệp Thư.
Triệu Tịch Trí chen vào đầu nói:
“Ca….Choo em vô với,” ngạc nhiên rằng Triệu Hiệp Thư thực sự rất mạnh.
“Thằng nhãi! Muốn nói gì thì cứ nói ở bên ngoài đi, vì quái nào mà cho mày vào được,” Ôn Tần Khê đẩy cái đầu to của anh ra khỏi cửa trong khi vò rối mái tóc vốn là điểm yếu của Triệu Tịch Trí.
“AAAAAHHHHH! Thư đại ca sao anh ác thế?” Triệu Tịch Trí hét lên để sửa lại mái tóc rối bù của mình, “Thấy chưa, anh đã làm hỏng nó rồi. Tôi đến đây để làm một việc tốt nhưng giờ tôi không còn cảm thấy thích nữa.”
Vừa nói hắn đã quay gót rời đi nhưng Triệu Hiệp Thư đã hét lên theo sau: “Đợi đã!” trước khi quay vào nhà vài phút.
Khi quay lại, y đang cầm một mảnh pha lê Tây An quặng phát sáng, một loại khoáng chất quan trọng trong việc vận hành bộ máy trong vũ trụ.
Khi Triệu Tịch Trí nhìn thấy thứ trong tay Triệu Hiệp Thư, đôi mắt của anh sáng lên như một cây thông Noel lao tới chộp lấy nó trước khi người anh cùng cha khác mẹ của anh thay đổi ý định.
“Nghe nói cha từ chối tặng Tây An quặng cho cơ giáp mới của cậu. Vậy thì đây, nói ra đi,” Ôn Tần Khê khoanh tay trước ngực, vẻ mặt thờ ơ nói.
Y chắc chắn rằng dựa trên tính cách của Triệu Tịch Trí, tên nhóc này sẽ không chỉ trích y.
Cậu bé có lòng biết ơn và dễ thao túng hơn Triệu Hoàng Mỵ nên đã giao nó cho anh.
“Thư ca anh lấy cái này từ đâu vậy? A! Ca cho tôi biết để tôi có thể lấy thêm,” anh nói rạng rỡ như một đứa trẻ vừa nhận được món quà mà mình yêu cầu từ ông già Noel.
“Cậu nghĩ tôi ra ngoài chỉ để tiệc tùng chứ không kết giao? Thông tin của cậu tốt nhất nên có giá trị nếu không cậu sẽ nợ tôi,” Ôn Tần Khê tò mò muốn biết việc tốt mà đứa trẻ đang nói đến là gì.
“Thư ca, anh đẹp hơn A Mỵ rất nhiều và tôi tin rằng anh xứng đáng được ở bên Nguyên soái,” Triệu Tịch Trí nói, đôi mắt dán chặt vào Tây An quặng lộng lẫy trong tay anh.
Cuối cùng anh cũng có thể bay lên bầu trời một lần nữa nhờ vào Triệu Hiệp Thư mặc dù quên mất chính Triệu Hiệp Thư là người đã khiến anh tiếp đất ngay từ đầu.
Thấy chưa, dễ thao tác.
“Nói tiếp đi.” Ôn Tần Khê không hề bối rối trước lời nịnh nọt không thành thật của anh.
***
Triệu Tịch Trí cuối cùng cũng ngẩng đầu lên đối mặt với anh trai omega của mình.
Anh thực sự tin rằng Triệu Hiệp Thư quyến rũ hơn em gái mình và tính cách của y dễ nhìn hơn nhưng anh sẽ không bao giờ nói ra điều đó kẻo gặp rắc rối.
“Cẩn thận phía sau. Tôi tình cờ nghe được mẹ và A Mỵ đang lên kế hoạch gì đó. Bà ấy nói Nguyên soái sẽ sớm thuộc về A Mỵ,” Triệu Tịch Trí nói, giọng điệu giống như của một người đang tìm kiếm lời khen ngợi khi hoàn thành tốt công việc.
Ôn Tần Khê muốn cười nhưng không thể.
Dù hai người đó đang lên kế hoạch xấu xa nào cũng không làm y bối rối chút nào.
Đây là những nỗ lực cuối cùng của một con cá chết trên mặt nước lật lên lật xuống mà chẳng được gì.
Y không lo lắng cũng không quan tâm nên anh gạt nó đi.
“Được rồi, bây giờ thì cút đi.” Ôn Tần Khê nói rồi đóng cửa lại.
Triệu Tịch Trí muốn nói điều gì đó nhưng lại im lặng.
Ngay cả anh cũng phải thừa nhận, Triệu Hiệp Thư rất ngầu.