Hành động của Nhiếp Vịnh nhanh chóng bị Lam Sở Điệp chú ý, mới đầu ả không hề nghĩ nhiều, cứ cho rằng Nhiếp Vịnh chỉ là gần như khôi phục lại nên muốn đến tham gia chiến đấu, nhưng một lúc sau đó nàng phát hiện không phải như mình nghĩ, mục tiêu của y chính là Dương Khai đứng bên đó. Hơn nữa trong lúc đi tới trên người Nhiếp Vịnh cũng truyền ra sóng nguyên khí lúc ẩn lúc hiện.
Lam Sở Điệp là một nữ tử thông minh, nên ả lập tức hiểu rõ rốt cuộc Nhiếp Vịnh muốn làm gì, đang định nhắc nhở Dương Khai cẩn thận nhưng chưa kịp nói thì đột nhiên phát hiện Dương Khai vội quay đầu lại, nhìn Nhiếp Vịnh với ánh mắt đầy hài hước.
Hắn đang cười, điệu cười đầy tà khí, còn đệ lộ ra mấy chiếc răng trắng.
Nhiếp Vịnh vội vàng dừng lại, sợ hãi nhìn Dương Khai, y không biết làm thế nào mà Dương Khai lại phát hiện hành động của mình, nhưng bị đối phương nhìn bằng ánh mắt đó khiến Nhiếp Vịnh sởn cả gai ốc.
Hắn nhìn mình giống như nhìn một người chết vậy.
– Nhiếp sư huynh!
Dương Khai chậm dãi xoay người lại, tươi cười nhìn y.
– Dương sư đệ.
Nhiếp Vịnh nuốt nước bọt, chân bước chậm lùi về phía sau.
– Huynh muốn giết ta sao?
Câu hỏi này đã phá vỡ ý nghĩ trong lòng Nhiếp Vịnh, khiến y phải giật mình, y kinh hoàng vội xua tay rồi lớn tiếng nói:
– Dương sư đệ nói gì vậy, ta sao có thể làm vậy? Huynh đệ đồng môn với nhau sao ta làm vậy được, ha ha…
Nhiếp Vịnh cảm thấy da mặt mình như đang co giật. Nhưng không phải thấy xấu hổ vì nói dối trắng trợn mà là vì hoảng sợ.
Đối mặt với người có thể một chưởng đánh trọng thương yêu thú Lục Giai đỉnh phong này làm sao y không hoảng sợ được? Huống hồ người này lại có tử thù với mình.
Vừa nói Nhiếp Vịnh vừa chậm bước lùi lại phía sau, y giơ hai tay cười gượng tỏ ý mình không hề có ác ý, bắp chân y lắc lư.
– Nhiếp Vịnh!
Mặt Dương Khai đầy sát khí. Đột nhiên nổi giận quát to một tiếng.
Nhiếp Vịnh đang chột dạ, đâu dám trả lời, y vội quay người bỏ chạy, y chạy chưa được mấy bước, thì một tiếng gào thét thảm thiết đột nhiên truyền đến từ phía sau.
Nhiếp Vịnh vội quay đầu nhìn lại, hồn vía y đều phát hỏa. Y nhìn thấy một cái dùi dài chừng một thước đen thui từ phía Dương Khai bay đến, chiếc dùi đó truyền đến mang theo một tiếng cười quái dị khiến người ta sởn tóc gáy.
Tiếng cười quỷ quái này lơ lửng, tràn đầy tà khí, nó truyền vào trong óc khiến Nhiếp Vịnh càng kinh hoảng.
Chỉ cách hơn chục trượng nên chiếc dùi trong nháy mắt đã bay tới, Nhiếp Vịnh không can tâm chịu ngồi chờ chết nên y vội quay người ngăn đỡ, trong lúc vội vàng giao thủ, Nhiếp Vịnh vui mừng phát hiện uy lực của cái dùi đó không đáng sợ như mình nghĩ, với sức của y cho dù khó để chống đỡ nhưng cũng không đến nỗi nhanh chóng bị giết.
Nhiếp Vịnh vui mừng khôn xiết, trong lòng biết rõ tình trạng hiện giờ của Dương Khai căn bản không hề ung dung như vẻ bề ngoài, hắn chắc chắn chẳng qua cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà.
Nhiếp Vịnh vui mừng vừa đánh vừa lui, hắn muốn thoát khỏi công kích của cái dùi nhưng cái dùi quỷ dị này lại cứ đuổi theo hắn, tiếng cười quái dị khặc khặc kia cũng không dừng lại.
Đây rốt cuộc là thứ quỷ quái gì? Cho dù nó là bí bảo thì cũng phải có người điều khiển mới chuyển động được chứ? Nhưng rõ ràng Dương Khai đứng bất động ở đó mà sao cái dùi này vẫn tấn công mình?
Trong khi vẫn đang kinh hoảng, sau lưng đột nhiên có tiếng bước chân. Nhiếp Vịnh quay đầu nhìn thì thấy Lam Sở Điệp đang chịu đựng vết thương lao đến, trong sắc mặt điềm tĩnh là một sự kiên quyết.
Nhiếp Vịnh mừng rỡ:
– Lam sư tỷ cứu đệ.
Lan Sở Điệp thản nhiên nhìn hắn,
– A!
Nhiếp Vinh kêu lên thảm thiết, người lảo đảo lao ra, tiếng cười tử trong cái dìu màu đen lao đến càng vẻ đắc ý điên cuồng, còn có một chút không ngờ, nhưng lại suýt nữa xuyên qua ngực Nhiếp Vinh.
– Lam Sư tỷ tai sao tỷ…
Người Nhiếp Vịnh run lên lẩy bẩy, vẫtn chưa kịp nói hết lời thì đôi mắt đột nhiên lờ đờ, người mềm nhũn rồi ngã xuống.
Lam Sơ Điệp thở hổn hển nhìn chằm chằm Nhiếp Vịnh, phát hiện chỗ ngực y không hề bị thương, chiếc dùi đó cũng không thấy đâu.
Nhưng bỗng chợt, chiếc dùi đó lại vọt ra.
Trong lúc mơ hồ Lam Sơ Điệp nghe thấy tiếng Nhiếp Vinh kêu rên, khiến ả không khỏi da đầu tê dại, khuôn mặt trong nháy mắt như không còn giọt máu.
Ngẩng đầu nhìn về phía Dương Khai thì thấy hắn đang chằm chằm nhìn mình với ánh mắt lạnh lùng.
Lam Sơ Điệp trong lòng máy động, ả mấp máy miệng cắn răng nói:
– Hắn muốn giết đệ!
Dương Khai không nói gì mà chỉ xòe tay ra, cái dùi đó liền biến thành một sợi hắc mang, quấn quanh đầu ngón tay hắn rồi chợt biến mất.
Hai người nhìn nhau lúc lâu, sau đó Dương Khai mới từ từ quay mắt đi, từ đầu đến cuối đều không nói gì, Lam Sơ Điệp cười vẻ thê lương rồi ngã ra đất, toàn thân ả mồ hôi đầm đìa.
– Ha ha ha ha!
Từ trong người Dương Khai truyền ra tiếng cười càn rỡ của Địa Ma, tiếng cười điên cuồng đầy mùi máu tanh, cùng với tiếng cười trong miệng lão dường như còn đang nhai nuốt cái gì đó.
Dương Khai biết lão đang nhai nuốt cái gì, đó chính là thần hồn Nhiếp Vịnh! Chỉ có điều hắn không ngờ Phá Hồn Chùy này lại có tác dụng quái dị đến vậy.
– Còn giết nữa không, còn giết nữa không!
Địa Ma vừa nhai thần hồn Nhiếp Vịnh vừa phấn khích hô to:
– Lâu rồi không được nghe âm thanh động lòng người như vậy, lâu rồi không được thưởng thức mùi vị tươi mới như vậy, thiếu chủ, còn muốn giết nữa không? Lão nô lúc nào cũng có thể ra tay.
Dương Khai tâm niệm vừa động tiếng cười của Địa Ma trong nháy mắt biến thành tiếng kêu thảm, tiếng kêu ai vãn xin tha.
Một lúc lâu sau, Địa Ma mới tạm hồi phục lại, nhưng lão đâu còn dám làm càn như lúc nãy, lão vừa thở dốc vừa cẩn thận nói:
– Thiếu chủ, sao vậy?
– Sao ngươi không nói cho ta biết tác dụng thật sự của Phá Hồn Chùy?
– Thiếu chủ, người đâu có hỏi.
Địa Ma thấy oan ức, lão cẩn thận nói:
– Hơn nữa vật này quá tà ác, lão nô sợ thiếu chủ biết sẽ không vui.
– Trong lòng ta bây giờ cũng không vui!
Dương Khai nói thêm:
– Rất không vui!
Địa Ma lúc này liền run lên lẩy bẩy.
Đợi một lát sau, Dương Khai mới nói tiếp:
– Nhưng lần này làm không tồi, nhớ rõ, chỉ có lần này thôi, lần sau ngươi mà dám che dấu điều gì thì tự mình biết hậu quả đó!