Yến Trường Không nhanh nhẹn như loài khỉ vượn không ngừng lách tránh khắp nơi, Hùng Bá Thiên mất đi lý trí giống như con gấu to lớn vụng về, Đại Khảm đao trong tay múa tít như núi đổ biển gầm, nhưng ngay cả chéo áo của đối phương cũng không thể động đến. Trong nháy mắt đã trôi qua hơn bốn mươi hiệp, hơi thở của Hùng Bá Thiên đã trở nên dồn dập.
Yến Trường Không cũng đang thầm kinh hãi trong lòng, hắn không ngờ rằng tên Man nhân này lại có thể lực dẻo dai như vậy.
Thế nhưng đáng tiếc, cho dù thể lực của tên Man nhân kia có kinh người hơn nữa hiện tại cũng đã đến cực hạn, hẳn Cung Duyệt đã dẫn quân đội rút lui khỏi thành Hà Nguyên, bây giờ đã đến lúc kết thúc!
Thân hình của Yến Trường Không đang nhảy nhót tránh né đột nhiên dừng lại, ngân thương trong tay mang theo tiếng rít chói tai quét ngang về phía Hùng Bá Thiên.
Hùng Bá Thiên điên cuồng hét lên một tiếng, Đại Khảm đao trong tay không chút do dự chém vào ngân thương của Yến Trường Không. Lúc này thể lực của Hùng Bá Thiên đã tiêu hao gần hết, làm sao có thể ngăn cản được một kích toàn lực của Yến Trường Không?
Chỉ nghe choang một tiếng vang lên, thân hình như thiết tháp của Hùng Bá Thiên đã bay thẳng lên không.
– Kết thúc rồi, tên Man nhân kia!
Yến Trường Không cười chế giễu, hai chân giậm mạnh xuống đất, thân hình cao lớn đã bay thẳng lên không, người và thương hợp lại thành một đường thẳng tắp, nhanh như tia chớp bắn về phía ngực của Hùng Bá Thiên. Hùng Bá Thiên gào lên một tiếng, không thèm để ý tới ngân thương của Yến Trường Không đang đâm về phía ngực mình, cánh tay phải đang tê dại vì mỏi mệt đột nhiên trở nên linh hoạt, Đại Khảm đao trong tay đã ném bay ra.
Đại Khảm đao nặng nề vừa rời khỏi tay Hùng Bá Thiên, lập tức bắt đầu xoay tít, trong khoảnh khắc đã tạo thành một bánh xe đao khổng lồ xoay tròn, nhắm vào đầu Yến Trường Không mà bay nhanh tới. Trong mắt Yến Trường Không thoáng qua một vẻ lạnh lùng, bánh xe đao xoay tròn kia nhắc hắn nhớ đến trận ác chiến ngày trước ở bên ngoài pháo đài Hà Tây!
Đúng là sau trận chiến ấy, võ nghệ của Yến Trường Không mới đột phá được bình cảnh, thực lực đột nhiên tăng mạnh.
Cũng là đao ném ra xoay tròn thành bánh xe đao, nhưng hiện tại thể lực của Hùng Bá Thiên đã vượt quá cực hạn, cho nên sự uy hiếp không thể nào so sánh với bánh xe đao mà Mạnh Hổ ném ra ngày trước. Yến Trường Không chỉ cần nhẹ nhàng rung ngân thương, bánh xe đao đang bay nhanh tới đã bị gạt sang bên rất dễ dàng, bất quá mượn cơ hội thoáng qua như tia chớp, Hùng Bá Thiên tạm thời tránh được tai hoạ ngân thương xuyên thủng thân hình.
Thế nhưng cũng chỉ được đến thế mà thôi.
Lúc này Hùng Bá Thiên không chỉ thể lực đã cạn kiệt, hơn nữa lại còn bị thương vì một thương quét ngang mạnh mẽ của Yến Trường Không khi nãy, cho nên sự nhanh nhẹn của thân thể đã giảm sút nghiêm trọng. Quan trọng nhất chính là hắn đã hoàn toàn đánh mất lý trí vì những lời chọc ghẹo của Yến Trường Không, sau khi rơi xuống đất không chịu bỏ chạy giữ mạng, không ngờ vẫn quay đầu lại múa hai tay tiếp tục đánh về phía Yến Trường Không.
Yến Trường Không vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, ngân thương trong tay rung nhẹ một trận rồi đâm mạnh về phía trước, lần này nhắm ngay cổ họng tên Man nhân kia, đối với địch nhân hắn tuyệt sẽ không nương tay. Tuy nhiên vào lúc đó, một điểm sáng lạnh đột nhiên từ phía trước bên trái xẹt tới, điểm sáng lạnh này đi đến đâu, không khí vốn yên tĩnh nơi đó cũng nhộn nhạo rất khẽ.
Yến Trường Không kinh hãi trong lòng quát to một tiếng, ngân thương trong tay đã buông tha cho tên Man nhân kia, quét ngược về phía điểm sáng lạnh. Chỉ nghe một tiếng keng trong trẻo vang lên, điểm sáng lạnh đang bay tới đã bị ngân thương của Yến Trường Không quét bay đi, bắn ra xa mấy chục bước cắm phập một tiếng vào tường thành chắc chắn, thì ra là một thanh trường mâu của bộ binh.
Yến Trường Không không tiếp tục cố gắng truy sát Hùng Bá Thiên nữa, xoay người lại lấy tốc độ nhanh nhất nhảy lên lưng Bạch Long mã.
Yến Trường Không vừa giật cương quay đầu, một bóng người tráng kiện đã như cơn lốc vọt tới trước mặt. Tiếng xé gió chói tai vang lên, một cây đại thương đen nhánh đã cuồng bạo quét tới, khí thế như dời non lấp bể. Yến Trường Không biết rằng lúc này tuyệt đối không thể lùi bước, nhất thời cũng hét lớn một tiếng giơ ngân thương trong tay lên nghênh đón.
Đại thương đen nhánh nhanh chóng va chạm với ngân thương của Yến Trường Không, chỉ nghe choang một tiếng, Bạch Long mã mà Yến Trường Không đang cỡi đã hí lên một tiếng đau đớn lảo đảo dạt ra xa vài bước, suýt nữa nghiêng người ngã lăn ra đất.
Người mới đến lướt qua trước mặt Yến Trường Không nhanh như gió cuốn mây bay, lao ra xa mấy chục bước mới thắng ngựa quay đầu lại.
Lúc này Yến Trường Không mới hít sâu một hơi, kinh hãi quát lên:
– Mạnh Hổ?!
– Yến Trường Không?
Mạnh Hổ một tay cầm đại thương chỉ thẳng Yến Trường Không, cao giọng cười dài:
– Ha ha, còn nhớ vụ đánh cuộc lần trước không? Bây giờ ngươi thua rồi, chiếu theo đánh cuộc hẳn là nên xuống ngựa bó tay chịu trói mới phải!
Đôi mày kiếm của Yến Trường Không thoáng chốc cau lại, trầm giọng phản đối:
– Cuộc chiến Tây Lăng quân ta cũng không chiến bại, ta cần gì phải thực hiện giao ước?
– Ặc, quân ngươi không chiến bại?
Mạnh Hổ cười lạnh:
– Nói như vậy ngược lại là quân ta chiến bại sao?
– Các ngươi dĩ nhiên cũng không chiến bại.
Yến Trường Không đáp:
– Cuộc chiến Tây Lăng hai bên đánh ngang tay, cho nên đánh cuộc lần trước coi như bỏ đi.
– Ha ha!
Mạnh Hổ cười lớn:
– Vốn tưởng rằng Yến Trường Không là một nam tử hán đội trời đạp đất, không ngờ chỉ là một kẻ tiểu nhân nói không giữ lời. Nếu đã như thế, hôm nay bản tướng quân tuyệt đối sẽ không hạ thủ lưu tình, để cho huyền thiết trường thương trong tay ta dạy ngươi cách thực hiện giao ước đánh cuộc như thế nào!
– Hừ!
Yến Trường Không hừ nhẹ một tiếng, lạnh lùng nói:
– Bản tướng quân hôm nay còn có quân vụ trong người, không rảnh cùng ngươi chơi đùa, nếu như ngươi có can đảm hãy dẫn quân đuổi theo!
Dứt lời, Yến Trường Không thắng ngựa quay đầu lại, chạy thẳng về phía thành Hà Nguyên.
Thế nhưng chuyện làm cho người ta không thể ngờ tới chính là, sau khi Yến Trường Không trở về thành Hà Nguyên, cửa thành Hà Nguyên không hề đóng lại mà vẫn mở toang, trên đầu thành tối đen như mực, không thấy có ánh lửa hay một bóng người nào.
Mạnh Hổ thoáng nghĩ một chút, chợt sắc mặt đại biến, vội vã lên tiếng:
– Không xong, địch quân muốn bỏ thành, Lang Hào!
Lang Hào vừa mới tìm được thi thể của huynh đệ Lang Mao trên chiến trường, còn đang đau lòng không dứt, nghe Mạnh Hổ gọi lập tức tung mình lên ngựa, tiến tới đáp: Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn
– Đại thủ lĩnh?
Mạnh Hổ lạnh lùng:
– Mang tộc nhân của ngươi lập tức theo cửa Tây mà ra, nếu như phát hiện có người ra khỏi thành lập tức bắt lại cho ta, không để cho một ai chạy thoát!
– Dạ!
Lang Hào đáp lời, lập tức dẫn theo Man nhân bộ tộc Dã Lang vội vã chạy đi.
Bên trong thành Hà Nguyên, Yến Trường Không đang giục ngựa chạy như điên mơ hồ nghe được thanh âm của Mạnh Hổ, trong lòng không khỏi cười thầm. Mạnh Hổ, đến bây giờ mới phát hiện ra ta muốn bỏ thành thì đã muộn, hừ hừ!!