Những người này đều chế giễu nhìn Ôn Hủ Hủ còn đang bị hai tên đàn ông mặc đồ đen giữ chặt.
Ôn Hủ Hủ liền cười lạnh.
Cô ta mà là mẹ của đứa nhỏ sao? Đúng là một lũ mắt chó!
“Được rồi, cứ như vậy đi, chúng ta cứ quyết định như vậy. Nếu không việc gì nữa thì tôi đi trước đây.”
Cố Hạ đã xử lý mọi chuyện một cách hoàn mỹ nhất, cô ta chuẩn bị đưa Hoắc Dận và Ôn Hủ Hủ rời đi.
Nhưng không ngờ, tay của Cố Hạ mới vừa chạm vào Hoắc Dận, cậu ngay lập tức hất tay cô ta ra: “Cút!”
“Hoắc Dận, con nói cái gì?!”
Sắc mặt Cố Hạ tái đi. Ánh mắt tất cả những người trong phòng làm việc của giáo viên lộ ra một tia kinh ngạc. Cô ta bị đứa nhỏ này làm cho tức giận muốn ngay lập tức bắt lấy cậu.
Và đánh cậu thật mạnh.
“Hoắc Dận, lại đây, ngoan nào, theo mẹ về nhà.”
“Cút ngay, dì không phải mẹ con. Dì Ôn mới là mẹ con.” Hoắc Dận nhào về phía Ôn Hủ Hủ, cố gắng đẩy hai người đang giữ mẹ ra.
Nhưng Hoắc Dận còn quá nhỏ. Bàn tay nhỏ ra sức giành lấy mẹ không những không có giúp gì được mẹ.
Ngược lại, còn bị người đàn ông bắt lấy cổ tay mảnh khảnh của cậu.
“Buông ra! Các người buông con tôi ra!”
Ôn Hủ Hủ nhìn thấy cảnh con trai mình bị người khác làm đau, cô vô cùng lo lắng.
Nhưng mà, những người này sao có thể buông tha cho Hoắc Dận chứ. Mắt thấy sắp đánh được cậu thì bên ngoài có một người hoảng hốt chạy tới: “Không xong rồi, hiệu trưởng bên ngoài bỗng nhiên có rất nhiều người tới, nói là muốn đón một tiểu thiếu gia tên Hoắc Dận!”
Tiểu thiếu gia Hoắc Dận?