Hoá ra là vì cái này, Nhị hoàng tử thả lỏng, cười nói: “Không phải ngươi không biết, lúc ấy án của ngươi chưa rõ, ta lại là quan chính xử lý án này, nếu quá mức thân cận với ngươi chẳng phải sẽ bị phê bình sao, chỉ mời ngươi thiếu mấy bữa rượu thôi đã làm loạn với ta, sao Vong Sơn càng sống càng đi lùi vậy?”
Sở Tà nhướng mày: “Ta là vậy đó, không phải ngươi mới biết? Muốn để ta hiểu chuyện này cũng được, ngươi làm chủ bồi rượu cho ta, dù sao cũng phải để ta lấy mặt mũi về chứ!”
Nhị hoàng tử lại cười: “Được! Không thể thiếu ngươi mấy bữa rượu này, đến lúc đó rượu ủ ba mươi năm cũng có, ngươi đừng có nằm bò không về được phủ nhé!”
Cứ nói như vậy, xa cách giữa hai người đã hoàn toàn biến mất, khôi phục dáng vẻ vừa nói vừa cười ngày xưa rồi ra khỏi cửa lớn của thư phòng.
Có điều sau khi khách khứa đi hết, đến tối, Quỳnh Nương hỏi: “Hình như chàng và nhị điện hạ đã loại bỏ hết hiềm nghi trước kia, hòa thuận rồi sao?”
Giữa lông may Sở Tà lại phiếm lạnh, hắn nhàn nhạt dặn dò nàng: “Xã giao với phủ nhị điện hạ, ngoài mặt không có trở ngại là được, đừng quá mức thân thiện.”
Lúc này Quỳnh Nương mới biết, trong lòng Lang Vương không hề giải quyết hết mâu thuẫn như biểu hiện của hắn.
Nàng vẫn luôn tò mò vì sao Lang Vương lại trở mặt với Nhị hoàng tử, bèn nhân cơ hội này mở miệng hỏi.
Trái lại lần này Lang Vương trả lời: “Còn nhớ lần trước ta trúng độc không?”
Quỳnh Nương gật đầu, người hạ độc lần đó là ai vẫn chưa điều tra ra, đây cũng là tâm bệnh của nàng. Lang Vương nói: “Thật ra bệnh trạng trúng độc lúc đó giống với trạng thái của nương ta lúc sắp chết.”
Lời này vừa nói ra, hai mắt Quỳnh Nương trợn tròn. Ngữ khí của Lang Vương rất bình tĩnh, nhưng ý trong lời nói của hắn lại là, năm đó rất có khả năng bà bà của nàng bị hạ độc mà chết!
“Sao… sao có thể? Chẳng lẽ năm đó người hạ độc mẫu thân chàng và người hạ độc chàng là một?”
Sắc mặt Lang Vương trầm xuống, âm lãnh nói: “Loại độc riêng biệt như vậy, tin là thế gian khó tìm được người thứ hai!”
Quỳnh Nương ôm eo hắn, yên lặng an ủi hắn rồi nói: “Vậy… chuyện này có liên quan đến nhị điện hạ sao?”
Lang Vương nói: “Có lẽ mẫu phi của nhị điện hạ liên quan đến chuyện năm đó… Hơn nữa, lúc Thái Tử và bổn vương đấu đá, ngư ông đắc lợi là ai không phải rất rõ ràng sao? Đời này bổn vương giao hữu, không kết giao với hạng người lòng dạ âm trầm, dấu diếm dơ bẩn.”
Nói đến đây, Quỳnh Nương đã hoàn toàn hiểu.
Thật ra lúc nàng vừa trọng sinh vẫn luôn đối xử với Lang Vương như một thanh niên chưa lớn.
Nhưng không biết từ khi nào, Vương gia lỗ mãng ương ngạnh kiếp trước trong trí nhớ của nàng lại lặng yên lột xác, hiện giờ càng thêm trầm ổn.
Lúc nàng mới gả cho Lang Vương, trong lòng vẫn còn thấp thỏm, nhưng nay lại dần dần yên lòng, nàng nghĩ nam tử cường tráng kiên nghị mà nàng đang ôm sẽ che đậy mưa gió cho nàng và hài nhi.
Kiếp trước vận mệnh của Lang Vương ảm đạm như vậy, chẳng lẽ đúng là bị người có tâm mưu hại gây ra? Quỳnh Nương bỗng hận mình, vì sao lại ít chú ý đến Sở Tà như vậy, thế cho nên bây giờ không có trợ giúp gì đáng nói.
Trong khoảnh khắc đó, nàng yên lặng ôm hắn, Lang Vương cũng quay đầu ôm lấy nàng, ôm bả vai nàng nói: “Yên tâm, bổn vương sẽ không xằng bậy. Nếu không có nàng và hài nhi, có lẽ ta sẽ cá chết lưới rách với tặc nhân kia, nhưng bây giờ bổn vương muốn che chở nàng và hài nhi, tất nhiên sẽ không để kẻ gian trốn ở chỗ tối hại nàng và hài nhi.”
Quỳnh Nương ngẩng đầu, nhẹ nhàng hôn Lang Vương, dưới ánh nến, hai người dựa vào nhau.
Tiệc trà ngày thứ hai của Lang Vương, lúc nắng trời ấm áp chiếu xuống cửa thành, hai lữ nhân phong trần mệt mỏi đi đến trước cửa thành. Một người trong đó dừng lại, ngửa đầu nhìn vào trong thành, hình như có không ít cảm xúc. Ánh mặt trời chiếu thẳng lên mặt hắn, nghiễm nhiên là Thượng Vân Thiên đã biến mất từ lâu, chẳng qua hắn đã để râu, không dễ dàng để người quen nhận ra.
Hai người vào kinh thành, rất nhanh đã biến mất trong đám người.
Trưa hôm đó, Nhị hoàng tử được một đám thị vệ và quản gia hộ tống đến Phúc Vận Lâu diễn kịch lớn nhất kinh thành để nghe diễn. Chưởng quầy Phúc Vận Lâu thấy quản gia vương phủ, vội vàng thi lễ, nói: “Lâu rồi điện hạ chưa đến, khéo quá, gần đây ra vở diễn mới, mời điện hạ thưởng thức.”
Nhị hoàng tử vào phòng, lệnh cho đám người thị vệ quản gia ra ngoài, ngồi ở ghế dựa nửa híp mắt nghe mấy con hát dưới đài ê ê a a hát tuồng.
Qua không lâu, cửa nhẹ nhàng mở ra, một thị vệ dẫn hai người da ngăm đen mặc áo vải bình thường đi đến, sau đó xoay người ra ngoài.
Người mặc đồ vải bên trái tiến lên một bước, nhẹ giọng nói: “Điện hạ, hạ quan may mắn không làm nhục mệnh, mời được cao nhân biết bí mật sinh tử luân hồi từ Thổ Phiên về.” Người này đúng là Thượng Vân Thiên, vì dấu tai mắt nên hắn bôi đen da.
Nhị hoàng tử mở bừng mắt, nhìn người còn lại. Người này còm nhom, trên mặt chỉ thấy xương gò má cao cao, toàn thân cũng chẳng có mấy khối thịt, vừa nhìn còn tưởng là ma ốm, nhưng đôi mắt lại sáng ngời như hài đồng. Nhị hoàng tử nhìn đôi mắt thanh triệt đối diện, đột nhiên cảm thấy không dễ chịu, trong ánh mắt này hoàn toàn không chứa bất cứ cảm xúc gì, tựa như hồ nước tĩnh mịch, lạnh băng, vô tình.
Nhị hoàng tử ổn định suy nghĩ, hỏi: “Ngươi là người phương nào, sao lại biết bí mật luân hồi?”
Người này mở miệng, thanh âm giống như tấm sắt cạo lên tảng đá, ông ta nói: “Bần tăng Đại Di, xuất thân Hoàng Tự, là sư huynh đệ của Thương Hải. Sau khi sư phó viên tịch, hai người chúng ta phát huy sức mạnh phật hiệu khác nhau. Thương Hải cho rằng phải hiểu rõ Phật lý, giáo hóa chúng sinh. Bần tăng cho rằng trước khi cứu người, chỉ có ta trở thành Phật chân chính mới có thể phổ độ chúng sinh. Vì vậy bần tăng rời khỏi Hoàng Tự, chỉ cầu độ mình thành Phật.”
Người này dừng một chút rồi nói: “Đáng tiếc nhân sinh có hạn, phật hiệu vô biên. Đến cuối đời mới chỉ đoạt được bề ngoài của Phật thì làm sao có thể thành Phật. Cho nên mười năm trước bần tăng bắt đầu phá giải bí mật sinh tử luân hồi để kiếp sau có thể tiếp tục nghiên cứu phật hiệu.”
Nhị hoàng tử không hiểu, thật ra là một người không tin quỷ thần, hắn vẫn luôn bán tín bán nghi lời của Thượng Vân Thiên. Có điều nếu Thượng Vân Thiên đã mời người tài ba tới, hắn muốn nhìn xem, hòa thượng này sẽ giải thích thế nào.
Vì thế hắn nói: “Thượng đại nhân tự xưng là người chuyển kiếp, đại sư nghĩ vì sao hắn lại chuyển kiếp?”
Đại Di hòa thượng nói: “Chuyển kiếp làm người cần cơ duyên lớn, hy sinh lớn, cũng cần người chuyển kiếp có oán niệm cực lớn. Đó là chấp nhất, không bỏ xuống được. Có điều chữ Vạn chuyển kiếp của Thượng đại nhân bị ngược, có màu đen, hắn cũng chỉ là súc vật hiến tế thay người chuyển kiếp mà thôi. Muốn phá giải cơ duyên này, hy sinh hiến tế là không đủ, chỉ có tìm ra chính chủ mới hóa giải được vận mệnh gợn sóng dao động tạo thành phúc duyên oan nghiệt của nhị điện hạ vì người chuyển kiếp kia.”
Nhị hoàng tử gật đầu, không chút để ý quay đầu hỏi Thượng Vân Thiên: “Ngươi biết còn có người nào cũng chuyển kiếp không?”