“Vẻ mặt mọi người là thế nào hả?”
“Đừng nói nữa, dễ bị lộ trí thông minh”.
“Từ nay về sau, đây sẽ là nhà của mọi người”, thấy mọi người đã hoà hợp, Diệp Thành bất giác nở nụ cười với phía Chu Ngạo.
Nhà?
Nghe thấy chữ này, phía Chu Ngạo chỉ cảm thấy chóp mũi hơi cay.
Vì nhiều lý do khác nhau mà họ buộc phải rời khỏi Thanh Vân, có người còn bị tông môn bỏ rơi, mấy ngày nay lại bị đuổi giết khắp nơi, sống cuộc sống nguy hiểm rình rập, nơm nớp lo sợ, đâu còn nơi nào là nhà nữa?
Giờ đây lại nhắc đến ‘nhà’, trong lòng họ không khỏi nảy sinh cảm giác an toàn và ấm áp.
Không bao lâu, phía Dương Đỉnh Thiên cũng tới nhưng ai nấy đều vui mừng, vì thiên phú của phía Chu Ngạo không hề yếu hơn phía Liễu Dật, đều là nhân tài cả!
Trong mắt họ, Chu Ngạo và Hoa Vân của Chính Dương Tông vẫn khác nhau.
Khi ở cuộc thi tam tông, tuy phía Chu Ngạo cũng gây khó dễ cho Hằng Nhạc Tông, nhưng chưa hề chạm đến giới hạn của họ.
So với bọn hắn, điều Hoa Vân của Chính Dương Tông làm mới là quá đáng, họ vẫn nhớ trận chiến giữa Hoa Vân và Liễu Dật, Hoa Vân đã sỉ nhục Liễu Dật như thế nào.
Tình cảnh ngày hôm nay vô cùng hoà hợp.
Trước đây phía Chu Ngạo đều là đệ tử chân truyền của Thanh Vân Tông, nhân tài hội tụ, càng nhiều càng tốt!
Giờ phút này, các trưởng lão đều thở dài cảm thán! Nhìn đám tiểu tử ngày nào còn đánh nhau trên chiến đài không chết không thôi, bây giờ lại tụ họp bằng cách này, sao có thể không cảm khái!