Không hề hoa mỹ, chỉ có tốc độ tuyệt đối và lực lượng thuần túy.
Kiếm cương màu xanh lá trong chốc lát cùng móng vuốt của Cự Ưng va chạm với nhau, chỉ nghe thấy ‘ ba ’ một tiếng, trảo của Cự Ưng và thân thể nó lập tức bị chém thành hai khúc.
Phốc – phốc – Cự Ưng lập tức tán loạn, thần sắc Huyền Ưng Song Sát lập tức hóa thành kinh hãi, đồng thời phun ra hai ngụm lớn máu tươi thụ trọng thương.
– Kiếm thứ hai!
Huyền Thiên giẫm một cái trên hư không, một bước ngàn thước, một kiếm quét ngang.
Kiếm cương màu xanh lá trong chốc lát gọt hư không thành hai nửa, thân thể Huyền Ưng Song Sát bị chặt đứt ngang người.
Nhanh!
Tốc độ quá nhanh!
Huyền Ưng Song Sát vừa bị cắn trả trọng thương, căn bản không cách nào né tránh.
Hai người không chỉ thân thể bị lập tức chặt đứt, lực lượng kiếm chi Áo Nghĩa khủng bố lập tức lan tràn toàn thân diệt sát linh hồn của hai người.
Vì thế thân thể hai người vừa mới bị chặt đứt liền biến thành nguyên hình là hai con cự ưng cao hơn ngàn thước.
Một kiếm phá hợp kích chi thuật của Huyền Ưng Song Sát, hai kiếm diệt sát Huyền Ưng Song Sát. . . Cho tới giờ khắc này, cường giả xem cuộc chiến mới phản ứng tới, trong lòng như bị trọng kích chấn động, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Thanh Bằng Yêu Hoàng ở cách Huyền Ưng Song Sát hơn nghìn thước, mãi cho tới khi Huyền Ưng Song Sát đã chết, hắn mới từ trong kinh hãi giật mình tỉnh lại. Lực công kích kinh khủng kia của Huyền Thiên làm cho hắn hồn kinh đảm táng.
Thuấn di? Thuấn di không được!
Hai cánh Thanh Bằng Yêu Hoàng chấn động lập tức phóng lên trời, hắn đem tốc độ phát huy đến mức tận cùng.
Giờ phút này, Thanh Bằng Yêu Hoàng chỉ còn lại có một cái ý niệm trong đầu: trốn! Trốn! Trốn!
– Kiếm thứ ba!
Ngay tại một sát na kia hai cánh Thanh Bằng Yêu Hoàng chấn động, thanh âm Huyền Thiên cùng kiếm cương màu xanh lá thứ ba đồng thời phá không chém tới.
Thanh Bằng Yêu Hoàng mới bay ra ngàn thước đã bị kiếm cương chém trúng.
Ba – – lúc này đây, Thanh Bằng Yêu Hoàng không thể né tránh, thân thể khổng lồ từ chính giữa bị chém thành hai nửa, lập tức đi đời nhà ma.
Từ lúc Huyền Thiên nói: “Ba kiếm trảm ba người” chỉ mới qua ba nhịp hô hấp. Hắn xuất liên tục ba kiếm, Huyền Ưng Song Sát, Thanh Bằng Yêu Hoàng ba người tất cả đều bị mất mạng.
Lực công kích Tam Chuyển Kiếm Đan đích thật là khủng bố, giết ba người như chém dưa thái rau.
Phúc Hải Yêu Hoàng, Huyền Ưng Song Sát, Thanh Bằng Yêu Hoàng. . . Bốn khối thi thể khổng lồ vẫn còn rơi xuống.
Từ lúc Huyền Thiên rút Hoàng cấp bảo kiếm từ trong thi thể Phúc Hải Yêu Hoàng ra tới lúc chém giết ba người Huyền Ưng Song Sát, Thanh Bằng Yêu Hoàng thời gian không quá ba nhịp thở.
Phúc Hải Yêu Hoàng rơi xuống đất trước.
Phanh – !
Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!
Phanh – ! Phanh – !
Bảy tiếng chấn động liên tiếp vang lên, thi thể Tứ đại Yêu Hoàng rơi trên mặt đất làm rung núi chuyển đất.
Đỉnh Đại Bằng Sơn! Cường giả Yêu tộc không dưới ngàn người!
Giờ phút này, toàn bộ Đại Bằng Sơn đều hoàn toàn yên tĩnh, ngay cả tiếng hít thở đều không có.
Cường giả Yêu tộc trợn mắt há mồm, thậm chí đều ngừng hô hấp lại.
Cho dù là Tam cấp hoàng giả Thiên Ngô Yêu Hoàng đều không ngoại lệ.
Lực công kích của Huyền Thiên vượt quá hoàn toàn vượt ra khỏi tưởng tượng của bọn hắn.
Thiên Ngô Yêu Hoàng cùng Thanh Bằng Yêu Hoàng, Phúc Hải Yêu Hoàng nổi danh bá chủ của vùng biển nghìn vạn dặm này, trong lòng hắn phát hiện vô cùng may mắn, không cùng Huyền Thiên tương địch, nếu không nhất định là có kết cục cùng Thanh Bằng Yêu Hoàng, Phúc Hải Yêu Hoàng.
Hắn chỉ đường cho Huyền Thiên về Trung Châu đã được chỗ tốt là một vạn thượng phẩm linh thạch, để cho tu vi hắn khả năng lại có đột phá.
– Vạn hạnh! Vạn hạnh! Đây là số mệnh của bổn hoàng…
Trong lòng Thiên Ngô Yêu Hoàng cảm thán.
Ngàn cường giả Yêu tộc trên Đại Bằng Sơn số lượng hoàng giả cũng không ít.
Bất quá, mặc dù từ trong lúc khiếp sợ tỉnh lại nhưng có người cả kinh, có tức giận, có người mừng thâm. Thần sắc tất cả không giống nhau, nhưng không có bất luận kẻ nào dám can đảm đi ra chửi mắng Huyền Thiên, cũng không có ý định đi ra bắt quen với hắn.
Đám người đứng từ xa nhìn, trong mắt lộ vẻ kinh hãi.