Có một số bởi vì mùi thơm hấp dẫn mà không nỡ rời đi, đang đứng ngoài pháp trận tiếc nuối. Một số khác thì linh trí không cao, lại muốn đâm đầu vào. Hàn Lập nhíu mày, há miệng phun ra một đoàn thanh mang, bên trong có một vật màu xanh đang không ngừng xoay tròn, quang mang chợt lóe liền hóa thành một cự đỉnh.
“Phanh” một tiếng, Hàn Lập chụp tới cự đỉnh.
Sau một tiếng ong ong, đỉnh kia nhất thời bay lên, từ bên trong bắn ra vô số thanh ti, sau vài lần chớp động liền biến mất.
Sau một khắc, bên ngoài pháp trận, ngay gần băng sát yêu vật, không gian ba động, vô số thanh ti từ trong hư không quỷ dị phun ra.
Nhất thời đem tất cả băng sát yêu vật xuyên thủng, mặc dù còn cách một khoảng xa, nhưng cũng không thể tránh được một kích tất sát của thanh ti. Sau khi thanh quang nội liễm, tất cả thi thể yêu vật vỡ nát, từ không trung rơi xuống, hiển nhiên tu vi Hàn Lập tăng tiến thì uy lực của Hư Thiên Đỉnh cũng tăng lên.
Đám người Tần Hiểu ở phía xa đều dùng thần thông đánh chết trung giai yêu vật, rốt cục làm cho đàn thú này rút lui. “Không nghĩ tới tại băng sát chi địa lại có nhiều yêu vật như vậy, không biết lúc trước chúng trốn ở chỗ nào.” Lôi Lan và Tần Hiểu sau khi bay trở về linh xa, liền tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
“Hắc hắc, khu vực này to lớn như thế, đương nhiên có nhiều nơi ẩn thân. Bất quá đây chỉ là yêu vật ở gần, nhưng yêu vật ở xa hơn có lẽ cũng sắp tới, khi đó có thể sẽ gặp phải một số yêu vật cấp cao.” Kim quang chợt lóe, Bạch Bích cũng trở lại linh xa, từ từ nói. Hàn Lập nghe vậy nhưng thần sắc lại cực kỳ trấn định. Không bao lâu sau, bốn phía lần nữa truyền đến những tiếng thét gào, các loại yêu vật đều lần lượt hiện thân, phóng thẳng tới pháp trận.
Lúc này đây, Hàn Lập không để cho ba người kia ra ngoài, mà trực tiếp phát động pháp trận, vô luận yêu vật nào xông vào đại trận đều bị hồng hà biến thành tro bụi.
Cứ như vậy, thời gian yêu vật công kích đã qua nửa ngày.
Thậm chí trong lúc đó còn xuất hiện một yêu vật cấp cao, nhưng Hàn Lập không chút do dự khởi động Đại Canh Kiếm Trận, dễ dàng giết chết yêu vật này.
Không biết có phải yêu vật này tại băng sát chi địa cực kỳ nổi danh hay không, mà từ đó về sau cũng không xuất hiện yêu vật cường đại nào khác. Đám người Hàn Lập hiển nhiên mừng rỡ.
Mấy canh giờ sau, mùi thơm trên người báo lân thú bắt đầu giảm bớt, nguyên bổn yêu thú đang điên cuồng công kích vào pháp trận đột nhiên không chút dấu hiệu giải tán, không còn công kích nữa. Hàn Lập đang kinh ngạc thì từ phía xa truyền đến tiếng bước chân trầm trọng. “Ầm”, “Ầm”.
Mỗi bước đều làm băng địa ở gần đó rung lên, phảng phất có một cự vật vô cùng khổng lồ đang đi về phía này. Mấy người Lôi Lan liếc nhìn nhau một cái, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc. Hàn Lập thì híp hai mắt, lam mang trong mắt thiểm động.
Một lát sau, một yêu vật toàn thân màu bích lục, cao vài trăm trượng từ trong bóng tối đi ra. “Bích Mộc Yêu”, thấy rõ hình dáng quái vật, Bạch Bích ngưng trọng nói ra tên của yêu vật này.
Thân hình to lớn kia nửa trên là người, nửa dưới là lộc. Cái đầu toàn màu xanh biếc, phảng phất như cự mộc, phía trên còn có lá xanh và tiên hoa, nhìn thấy thì có vẻ buồn cười. Nhưng hai tay của yêu vật này lại cầm đôi cự chùy to như hòn núi nhỏ, cho dù người nào thấy cũng không thể cười nổi.
“Không quan tâm, Bích Mộc Yêu tuy hình thể to lớn, lực lượng mạnh mẽ nhưng cũng chỉ là bị thịt, nếu như không bị binh khí của nó đánh trúng thì không có gì nguy hiểm.” Bạch Bích nhắc nhở, sau đó liếc nhìn Hàn Lập một cái, kết quả là bị dọa giật mình. Chỉ thấy thần sắc Hàn Lập âm trầm khác thường, đây là lần đầu tiên hắn ngưng trọng đến như vậy. “Hàn huynh, huynh….” Không riêng gì Bạch Bích, đám người Tần Hiểu cũng phát hiện không khỏi kinh ngạc. “Nếu như chỉ có mỗi yêu vật này thì hiển nhiên dễ đối phó, nhưng kẻ đứng trên đầu nó thì lại có chút phiền toái.” Hàn Lập im lặng một lát rồi nói. “Kẻ khác?” Vừa nghe Hàn Lập nói như thế, đám người Bạch Bích kinh hãi, vội vàng nhìn về phía đỉnh đầu Bích Mộc Yêu.
Ngưng thần nhìn kỹ, rốt cục thấy được có một gã yêu vật khác.
Yêu vật này là con người, bất quá thân cao hai thước, mặt xanh biếc, râu dài. Hắn chống một cây quải trượng, đứng không nhúc nhích trên đầu Bích Mộc Yêu, hơn nữa lại bị hoa lá che phủ cả nửa thân hình, khó trách người ta ngay từ đầu không thể phát hiện tung tích.
“Các ngươi nghe đây, ta biết các ngươi là người của Phi Linh Tộc, cũng có chút thần thông, nhưng chút tu vi ấy không phải là đối thủ của lão phu. Chỉ cần giao linh thú đang tiến giai ấy ra thì lão phu lập tức đi ngay. Nếu không, nơi đây sẽ là nơi táng thân của các ngươi.” Thấy đám người Hàn Lập phát hiện ra mình, Chu Nho ngay cả mí mắt cũng không chớp, kiêu ngạo nói.
Lôi Lan thấy khẩu khí đối phương lớn như vậy thì hơi bất ngờ, nhưng khi nàng thấy được tu vi của Hàn Lập hiển lộ ra từ đầu tới giờ thì không khỏi thở dài.
Khó trách Chu Nho khoe khoang như thế, hắn có thể khu sử yêu vật cấp cao như Bích Mộc Yêu thì cũng tương đương với tồn tại Luyện Hư Trung Kỳ. Bất quá, tu vi bậc này nếu đối mặt với thánh tử Phi Linh Tộc bình thường thì không có gì để nói, nhưng hiện tại đối với Hàn Lập mà nói thì cho dù đối phương có thần thông nghịch thiên cũng không phải là khó đối phó. Cho nên Hàn Lập chẳng thèm trả lời, chỉ là hay tay khoanh lại, nhìn Chu Nho tựa cười mà không phải cười. Ba người Bạch Bích mặc dù trong lòng có chút không yên, nhưng tự nhiên lấy Hàn Lập làm chủ, thấy tình hình này cũng thức thời câm miệng không nói gì. Chu Nho trên Bích Mộc Yêu thấy vậy, trong lòng giận dữ, hai mắt trợn trắng, lạnh lùng nói: “Nếu các ngươi đã chọn con đường chết thì lão phu sẽ tiễn các ngươi lên đường!” Nói xong, Chu Nho gõ quải trượng xuống đầu Bích Mộc Yêu, nhất thời yêu vật này rống to một tiếng, chạy thẳng đến đại trận.