Hắn nghe lời đồn bên ngoài, có mấy phần buồn cười: “Nàng để cho bọn họ nghĩ rằng ta bị thương?”
Tô Tô gật đầu, thẳng thắn nói: “Nàng yêu thương chàng thật lòng sẽ đi thăm, sẽ biết được tất cả là giả”
Thế nhưng bà Liễu cùng với Liễu Đông Nhạn là người xem trọng tiền bạc, bọn họ muốn bức bách Bạch Tử Khiên, hiện tại bị phản hệ, bởi vì là người chủ động từ hôn nên bị người đời trách cứ, còn bị cười là người không có mắt nhìn người.
“Vậy nàng, nếu như ta thật sự bị phế đi cánh tay phải, nàng có rời bỏ ta không?”
Tô Tô không nghĩ đến Bạch Tử Khiên lại hỏi như vậy, hắn hỏi như mây trôi nước chảy, đôi mắt lại cụp xuống, lộ ra nội tâm của hắn, nàng nhìn thẳng vào con ngươi đen như mực: “Chính chàng nhìn xem.”
Nàng nắm chặt tay của hắn, đặt lên mi tâm của mình, nhắm mắt lại.
Thần ấn ở mi tâm hiện lên, một khung cảnh hiện lên trước mắt Bạch Tử Khiên.
Ngàn năm trước, trong rừng của tiểu trấn, thiếu niên y phục màu đen nằm thoi thóp trên mặt đất, mắt trái hắn bị làm mù, một đám trẻ con lại ném sạn vào người hắn. Thiếu nữ dắt ngựa đi qua, ôm lấy hắn, dìu hắn lên lưng ngựa. Nàng đấu võ mồm cùng hắn, nhưng động tác nàng nhẹ nhàng lau đi máu bên mắt phải của hắn.
Bên trong trận pháp của Thụ yêu, nàng khoét mắt của chính mình, đổi mắt cho hắn. Lại hôn một cái nhẹ lên môi của hắn, xua tan đi toàn bộ hắc ám trong thế giới này.
Tô Tô mở mắt ra: “Ta sẽ không rời đi”
Chưa từng làm vậy, tương lai cũng sẽ không. Tôn trọng chàng vì lục giới hi sinh, cũng yêu chàng vì không ai hiểu sự cô độc như chàng.
Bạch Tử Khiên thu tay lại, cố nén nước trong hốc mắt, cười nói: “Ừm”
Ngày bọn họ thành thân, đó là tháng mười ở nhân gian.
Tô Tô cũng không sử dụng bất kì loại pháp thuật nào, lặng lẽ nghiêm túc học tú nương cách thêu khăn cô dâu.
Khách đến rất nhiều, nàng xuất giá từ quán rượu của mình. Trên đường đi rất nhiều âm thanh thiện ý chúc phúc nàng, nàng từ khe hở của hỉ khăn nhìn thấy, chàng ấy một mực luôn mang theo ý cười.
Hắn áo đỏ tóc đen, sạch sẽ khiêm tốn.
Nàng thả tay xuống, giờ phút này, không chỉ có sự mong đợi từ lâu của Đạm Đài Tẫn, mà chính nàng cũng đã chờ thời khắc này một thời gian dài đẵng đẵng.
Bọn họ là hai người bình thường thành hôn, hắn không còn là người mà khi sinh ra bản thân mang theo sự tà ác cũng không phải là ma cốt, nàng cũng không phải gánh lấy trách nhiệm của thần nữ.
Kiếp sau nguyện làm người bình thường, vui mừng, đau khổ, cảm nhận hạnh phúc một đời.
Chuyện năm đó, hắn cho dù thân thể cùng hồn phách tiêu tan, chấp niệm bên trong tàn hồn lại ghi nhớ rất nhiều năm.
Bạch Tử Khiên vẫn cảm thấy một ngày này không chân thực, hắn vén lên khăn trùm đầu của tân nương, nhìn thấy Tô Tô một đôi mắt cười, trong lòng cảm xúc cũng an ổn miệng nhếch lên.
Hỉ nương* (người săn sóc tân nương) ở một bên nói lời chúc mừng, bọn họ uống rượu hợp cẩn, hỉ nương cười đến không ngậm miệng được nói: “Tân nương kết tóc”
Tô Tô sớm đã học qua các lễ nghi của trấn Thường Nhạc, nàng dùng chiếc đao cắt một ít tóc của mình cùng Đạm Đài Tẫn, dùng dây tơ hồng buộc lại với nhau, nói: “Kết tốc làm phu thê, ân ái không hoài nghi nhau. Nguyện vì tình nghĩa vợ chồng, đến già không phân ly”
Hai bó tóc được hợp lại với nhau, đặt bên trong hộp gỗ màu đỏ.
Bạch Tử Khiên nhìn hộp gỗ được đóng lại, hắn chưa từng nghĩ tới, vậy mà thật sự có thể đợi được đến ngày này.
Hỉ nương ra ngoài. Dưới ánh nến, nét mặt nữ thần quạnh quẽ của nàng rút đi, nhiều thêm là nét đẹp khói lửa nhân gian động lòng người.
Tô Tô trang điểm nhẹ nhàng tay nàng chạm vào mặt hắn: “Có thể nói cho thiếp biết, phu quân hiện của thiếp trong giây phút này là ai không?”
Hắn nói: “Bạch Tử Khiên”
Tô Tô cũng không có phản bác hắn, nắm chặt tay của hắn, dây tơ hồng Lưu Ly châu được đeo lên tay hắn.
“Hoàng Lăng thiếp đã đi qua, châu xuyên thiếp cũng tìm trờ về, đao* (cây đao làm từ lông phượng hoàng của Tô Tô trong mộng của Yểm Ma) thiếp cũng đã làm xong, năm đó con đường chàng đi thiếp cũng đã đi qua một lượt”
Hắn nhìn xuống, gắt gao che giấu cảm xúc trong mắt. Đây là những lời nói dịu dàng nhất đời này mà hắn nghe được.
“Những dàn hoa ở Ma Cung nở một năm lại một năm, Tô Tô cùng A Mật cũng chờ một năm rồi lại một năm, phu quân, khi nào chàng nguyện ý cùng thiếp trở về nhà?”
Giọng nói hắn khàn khàn: “Nàng phát hiện ra khi nào?”
Biết hắn không có quên đi những kí ức của Đạm Đài Tẫn.
Tô Tô nâng gương mặt của hắn, dùng ánh mắt mềm mại nhìn sâu vào đôi mắt của hắn: “Đạm Đài Tẫn, nếu không vì cái gì mà thiếp vừa nhìn thấy chàng đã yêu chàng chứ?”
Hắn là tên điên chấp niệm đến chết, cũng là đồ ngốc nhất trên đời này.
Đạm Đài Tẫn không thể nào nói lại, hầu kết trượt lên xuống: “Thật xin lỗi”
Hắn từng vì chừa đường lui của mỗi người ở lục giới, cả lão Hổ theo hắn hơn năm trăm năm, hắn để lão Hổ nuốt lấy Tẩy Tủy ấn chứa chân hồn của Thao Thiết thượng cổ, giúp nó tẩy tủy. Lưu lại một cái tẩy ấn tủy hình thao thiết, chỉ là cái xác không hồn.
Hắn từng nghĩ mình sẽ không thể trở về được, hắn cho rằng nàng thành thần, mình thì hồn phi phách tán, đó là kết cục tốt nhất đối với nàng.
Ai ngờ mình mất đi tơ tình sẽ máu lạnh vô tình, chưa kịp thả hổ yêu rời đi, Thao Thiết lại nuốt tất cả, sau đó hổ yêu đều bị cuốn vào Đồng Bi Đạo, mông lung cùng hắn bị cắn nuốt hồn. Qua một ngàn năm, Ma Hồn hắn lần nữa ngưng tụ, trở về nhân gian.
Hắn dự định cả đời sẽ sống cuộc sống bình thường trôi qua lặng lẽ ở nhân gian, không đi tìm nàng không nghe ngóng bất cứ thông tin gì về nàng. Thẳng đến ngày đó hắn trông thấy A Mật, rốt cuộc hắn cũng không thể mặc kệ.
Khuôn mặt ba phần giống với nàng, khuôn mặt này làm hắn dùng tất cả thiện ý của đời này mang A Mật trở về nhà.
Hắn quá nhớ nàng. Tất cả mọi thứ ở hiện tại, là những điều mà hắn chưa từng nghĩ đến. Hắn thậm chí còn giả vờ mình là Bạch Tử Khiên, cũng không dám chọc thủng giây phút đẹp đẽ hiện tại.
Đạm Đài Tẫn ngập ngừng hỏi: “Ta… làm nàng thất vọng rồi sao?”
Tô Tô đến bây giờ cũng không biết, mình có thể đau lòng vì một người nhiều như thế này.
Sự tình cũng đã trải qua nhiều năm, hắn không dám trở lại Ma Vực, an phận ở một góc, sau khi bị bóc trần thân phận, vẫn như cũ sợ làm nàng thất vọng. Hắn lại lần nữa cho rằng hắn còn sống là điều làm nàng thất vọng.
Nàng lắc đầu, nhẹ nhàng vòng lấy hắn, nước mắt trực tràn: “Chàng không biết rằng thiếp cảm kích chàng nhiều như thế nào, khi có thể một lần nữa trở về bên cạnh thiếp”
“Đạm Đài Tẫn, có rất nhiều chuyện thiếp muốn nói thẳng thắn cùng chàng. A Mật là con gái của chàng”
“Ta biết”. Hắn thấp giọng nói, nếu lúc đầu là không hiểu, về sau có cái gì mà không hiểu đâu. A Mật giống nàng, càng giống hắn, có trời mới biết khi đó trong lòng hắn có bao nhiêu vui sướng.
“Tam tiểu thư của phủ Diệp Tướng quân đã thích thiếu niên vì nàng mà thêu khăn hoa tân nương. Trong mộng cảnh, Lê Tô Tô cũng thích Thương Cửu Mân, người nguyện giúp nàng tu bổ hồn phách.” Nàng dừng một chút, thanh âm nhẹ nhàng. Đạm Đài Tẫn nghe âm thanh thần nữ như nhật nguyệt ôn nhu: “Hay như hiện tại, yêu chàng – người quên đường về nhà”
Ánh nến phản chiếu rõ gương mặt của hắn, hốc mắt hắn nóng lên.
Vì một loạt câu nói kia, hắn đã cô độc đợi ở sông quỷ khóc, chịu đựng mấy trăm năm cốt nhục bị cắn nuốt rồi lại chịu đựng đau đớn khi nó mọc lại. Hắn đi qua địa phương có Võng, phía sau là ánh trăng lạnh lẽo. Hắn chậm rãi trên chặn đường ngàn năm, chịu đựng gió mưa, chậm rãi ngưng tụ hồn phách. Liền nói đều vì hắn thở dài. Yêu một người, đến đắng chát cõi lòng.
Hắn cảm thấy đời này trôi qua thật lâu, hắn vẫn như cũ như năm đó bị vây trong mộng của Yểm Ma, nó cắn nuốt mảnh vỡ Lưu Ly, từ đầu đến cuối chàng trai cũng không đợi được thần nữ. Thế nhưng chẳng biết lúc nào, thần nữ ngoái nhìn hắn, trong mắt cuối cùng cũng có hình bóng của hắn.
Hoa quỳnh lam tử sắc ở Ma Giới nở đầy dốc núi, cả một cái Ma Giới đều biết, Ma Quân của bọn họ sắp trở lại.
Ngày đó mọi người đều sửa sang lại bề ngoài của mình, tất cả đại yêu ma đều đứng ngay trước cổng Yêu Ma giới chào đón hắn.
Đạm Đài Tẫn từng rất nhiều lần nghĩ đến hiện tại ở Ma giới thế nào. Nhưng hắn chưa từng nghĩ đến, hôm hắn bước vào Yêu Ma giới, tất cả yêu ma cung kính vui sướng chào đón hắn, thậm chí những thân cận với hắn còn nước mắt lưng tròng.
Những đứa bé của Yêu Ma giới, khuôn mặt trẻ con đơn thuần nấp sau phụ thân mẫu thân chúng lặng lẽ nhìn hắn với ánh mắt sùng kính.
Đời này của hắn, thuở còn trẻ lặng lẽ nhận hết những ức hiếp uất ức, lúc lên làm đế vương, lại thấy được ánh mắt chán ghét cùng sợ hãi, về sau trở thành ma thần, một mình đi qua lục giới dưới ánh mắt xem thường của mọi người. Hắn coi như đời này, hắn xem như mình sẽ vĩnh viễn kết thúc ở nhân gian kết thúc vào một ngày đông đầy tuyết.
Khi đó, Đạm Đài Tẫn cũng không biết, năm tháng cùng Thiên Đạo là khẳng khái mà ôn nhu, năm đó hắn hi sinh, một mình đi qua khốn khổ, ở trong một năm này, lấy một phương thức khác bù đắp cho hắn.
Tiểu A Mật của hắn, ngóc đầu nhỏ lên nhìn hắn, cao ngạo khi có hắn làm phụ thân.
Kinh Diệt ôm lấy A Mật, suýt nữa khóc thành tiếng: “Đế Cơ không có chuyện gì tốt quá rồi, bằng không sao ta có thể đối mặt với Ma Quân đây”
A Mật rất áy náy, thanh âm non nớn an ủi: “Thật xin lỗi, Kinh Diệt thúc thúc, A Mật để người phải lo lắng,”
Tô Tô nắm tay Đạm Đài Tẫn, kéo hắn qua phồn hoa ở Yêu Ma giới.
Đóa hoa U Lan nở rộ, đom đóm bay múa, dưới cây mọc ra Đóa đóa ma cô. Trong mắt Đạm Đài Tẫn hiện lên hình ảnh trước mắt, ma mạch phun trào, sông núi bao la hùng vĩ. Hắn đã từng không có nhà, nửa đời nhẹ nhàng rời đi, không có chỗ để nương tựa. Nhưng Đạm Đài Tẫn biết giờ phút này, hắn đã trở về nhà.
Hoàn chính văn.