Những người còn lại nghe vậy vẻ mặt đầy hoang mang. Advertisement / Quảng cáo Nam giới áo lam bỗng nhiên cười nói: “Ta hiểu rồi. Tập Nhận. Ngươi muốn nói cái tên Độc Cô kia chỉ biết dùng sức, không biết dùng đầu óc?”
“Không không không.” Nam giới áo xanh lắc đầu nói: “Ý của ta là, tên đó không phải là không biết động não, mà là không thể động não, chỉ dựa vào sức mạnh giải quyết, trải qua thời gian dài, sức mạnh này tự nhiên sẽ mạnh hơn người thường.”
“Ha ha.”
Những người còn lại đều cười ha hả.
Nam giới áo lam lại nói: “Nghĩ tới Tây Sở Bá Vương dũng mãnh như nào, giơ trường đao vạn người không địch. Nhưng cuối cũng cũng bại dưới tay Hán cao tổ. Võ phu cuối cùng cũng chỉ là võ phu, khó trèo lên nơi thanh nhã.”
“Ngươi ngươi nói lung tung, Tây Tây Sở Bá Vương là đại anh hùng, sư sư phụ ta nói vậy.”
Chợt nghe một người lắp bắp nói.
Hơn mười người kia đều hướng nhìn về, chỉ thấy một tên nhóc 14-15 tuổi trừng to mắt nhìn bọn họ.
Người nói chính là Tiểu Dã.
Hàn Nghệ vội vàng chắp tay nói: – Gia đệ trẻ người non dạ, mạo phạm các vị, ta thay mặt nó xin lỗi các vị, mong rằng các vị công tử chớ chấp nhặt với gia đệ.
Những người này vừa nhìn liền biết không phải là người bình thường, Hàn Nghệ cũng không muốn còn chưa tới cổng Trường An đã bị người khác đuổi về Dương Châu.
Nam giới áo xanh duỗi tay ra, chặn công tử áo bào trắng đang định nói, hướng về Hàn Nghệ cười nói: “Không sao không sao, nghe giọng điệu của ngươi dường như không phải nhân sĩ Trường An.”
Hàn Nghệ giả trang bộ dạng thật thà nói: “Tại hạ nhân sĩ Dương Châu, tới Trường An thăm người thân.”
“Hóa ra là nhân sĩ Dương Châu.”
Nam giới áo xanh cười ha hả nói: “Hoan nghênh các ngươi tới Trường An”
Trong lòng Hàn Nghệ thở phào nhẹ nhõm, vuốt cằm nói: “Đa tạ đa tạ. Nếu như công tử không có chuyện gì khác, chúng ta xin cáo từ.”
Nam giới áo xanh duỗi tay ra: “Cứ tự nhiên.”
Hàn Nghệ liền hướng về Tang Mộc bọn họ liếc mắt ra hiệu, đoàn người lại tiếp tục đi.
Nhưng mơ hồ nghe phía sau có người nói “Tập Nhận, ngươi khách khí với bọn chúng làm gì.”
Là tiếng của công tử áo bào trắng. Lại nghe một người cười ha hả nói: “Chẳng lẽ ngươi còn định theo sau để phân rõ ràng với bọn nhóc ngu ngốc đó? Hay là cũng giống như tên Độc Cô, dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề?”
Người nói không phải nam giới áo xanh mà là nam giới áo lam.
Dương Phi Tuyết nhíu lông mày bán nguyệt thanh tú, thì thầm nói: “Bọn chúng thật quá đáng.”
Tiểu Dã chợt quay đầu lại, Hàn Nghệ vội gọi: “Tiểu Dã, đừng gây chuyện.”
Tiểu Dã liếc nhìn Hàn Nghệ, cúi đầu thầm nói: “Tây…Tây Sở Bá Vương vốn là đại anh hùng”
Hùng Đệ vội vàng đi tới, một tay đặt lên vai của Tiểu Dã nói: “Tiểu Dã, ta tin đệ, đệ nói với ta chuyện của Tây Sở Bá Vương đi.”
Kỳ thật trong lòng Hàn Nghệ cũng rất tức giận, lại thấy Tiểu Dã không vui như vậy, trong ngực như có thứ gì đó. Hắn đối với việc Hạng Vũ có phải anh hung hay không, cũng không phải quá để ý, những thứ này bảo sao hay vậy, nguồn b achngocsach, đọc nơi khác thiếu chữ ráng chịu, nhưng không thể cưỡng cầu người khác cũng giống như bạn. Nhưng đám người này thật quá đáng hận, bỗng nhiên cất cao giọng nói: “Sinh làm người tài, chết cũng oanh liệt, ngày nay nghĩ Hạng Vũ, không chịu qua Giang Đông.”
Âm thanh không lớn, nhưng cũng đủ để đám người sau nghe rõ từng từ.
Chỉ thấy hơn mười người nghe vậy đều sửng sốt, ngơ ngác nhìn lẫn nhau.
Nam giới áo xanh híp mắt nhìn bóng Hàn Nghệ dần đi xa, bỗng nhiên cười ha hả nói: “Thú vị, thú vị.”
Công tử áo bào trắng nói: “Tập Nhận, hay là gọi bọn họ lại.”
Nam giới áo xanh khua tay nói: “Không cần, nếu đúng là có bản lĩnh, sớm muộn cũng sẽ gặp lại.”
“Ân công thật tài hoa.”
“Hàn Nghệ, không ngờ tới ngươi có thể ngâm thơ.”
“Hàn đại ca, huynh thật lợi hại. Huynh học với đại tỷ tỷ lâu như vậy, cũng chỉ có thể đọc được mấy bài thơ.”
“Hàn… Hàn đại ca. Cảm ơn huynh, nếu nếu sư phụ nghe được bài thơ này, nhất định sẽ sẽ rất vui vẻ, sư phụ…sư phụ ông ấy sùng bái nhất khí khái của Tây Sở Bá Vương đó.”
Không thể không nói, bài thơ này của Hàn Nghệ, đúng là tới đúng lúc. Đánh cho đám người đó hai má thấy đau, đồng thời cũng làm cho Dương Phi Tuyết bọn họ nhìn với con mắt khác. Tiếp xúc với Hàn Nghệ lâu như vậy, chưa từng nghe thấy hắn ngâm thơ, thình lình làm một bài, đúng là làm người khác kinh ngạc.
“Ta vừa rồi cũng chẳng qua nét bút thần trong lúc tức giận, không làm thật được.”
Hàn Nghệ tỏ ra hết sức khiêm tốn, kỳ thật hắn vốn cũng không thích rêu rao khắp nơi, càng miễn bàn lấy thơ từ đến khoe khoang, hắn đến Đại Đường đã lâu, chỉ lướt nhìn qua một bài thơ, cũng là lúc một mình ở với Tiêu Vân. Lúc nãy chỉ là nhìn thấy Tiểu Dã không vui, cố ý vì cậu bé kiếm chút mặt mũi.
“Đến nay nghĩ Hạng Vũ, không chịu qua Giang Đông, đến nay nghĩ.”
Dương Phi Tuyết thì thầm đọc mấy lần, tuy chỉ là đôi câu vài lời nhưng nàng dường như cảm thấy hào khí ngút trời của Tây Sở Bá Vương, càng đọc càng thích, nói: “Hàn Nghệ, ngươi có thể tặng bài thơ này cho ta không?”
“Cái này cũng có thể tặng sao?” Hàn Nghệ sửng sốt, ở một xã hội không có bản quyền, hắn cũng không biết tặng như nào, thuận miệng nói: “Được, nếu như cô thích vậy ta tặng cho cô.”
Dương Phi Tuyết vui mừng không thôi, rất là kích động nói: “Cảm ơn ngươi.”
Như vậy là tặng rồi? Hàn Nghệ cũng không muốn đi sâu thêm, dù sao cũng không phải người có văn hóa, hỏi: “Đúng rồi, Dương cô nương. Lúc nhỏ cô có ở Trường An không? Cô có quen đám người lúc nãy không?”
Dương Phi Tuyết lắc đầu nói: “Lúc ta rất nhỏ đã đi Dương Châu với cha ta rồi, cho dù lúc trước có gặp e là cũng quên rồi. Có điều cái tên nam giới họ Độc Cô lúc nãy, hẳn là người của Độc Cô gia. Độc Cô gia cũng là họ lớn Quan Trung, cũng có rất nhiều giao thiệp với Dương gia. Đi về hỏi nhị thúc của ta sẽ biết.”
Độc Cô gia! Hàn Nghệ nhíu mày, hoàn toàn không có ấn tượng, thầm nghĩ, đúng là đáng tiếc, trong lịch sử người họ Độc Cô, ta chỉ biết Độc Cô Cầu Bại.
Đang khi nói chuyện, đoàn người đến trước một con sông.
Dương Phi Tuyết đột nhiên vẻ mặt hưng phấn chỉ vào cây cầu trên sông nói: “Mọi ngươi mau nhìn, đó chính là cầu Vị Hà tiếng tăm lừng lẫy.”
Hùng Đệ lòng đầy tò mò nhìn, lập tức mặt lộ vẻ thất vọng, nói: “Đó chẳng qua chỉ là một cây cầu bình thường a.”
Tiểu Dã vỗ vỗ bờ vai của Hùng Đệ, nói: “Tiểu Béo, đệ…đệ nghe sư phụ đệ nói qua, năm… năm đó Thái Tông Hoàng Đế chính là bố trận nghi binh ở đây, ngăn cản được một trận đại họa. Sư phụ đệ… sư phụ đệ còn nói, nếu như là ông ấy thì sẽ không cùng với Đột Quyết ký kết liên minh Vị Hà, mỗi lần nhắc tới điều này, ông ấy đều thở dài, nói đây chính là chỗ kém so với Thái Tông Hoàng Đế của ông ấy.”