Long Thời Nhậm: “……”
Người chơi sơ cấp chỉ có một cái thảm nát, sưởi ấm toàn dựa vào run thật sự quá sức hèn mọn nga……
Gã đành phải lại ném thêm miếng cùi cho lò sưởi trong tường.
Gió tuyết gào thét lớn hơn nữa, nhà gỗ nhỏ đơn sơ gần như sắp bị thổi tan tác.
Tiêu Lam tiếp tục tìm kiếm manh mối trong căn nhà không lớn không nhỏ này.
Nơi này thật sự không có đồ đạc gì, gia cụ đều là bộ dáng cũ xưa bất kham, cũng nhìn không tới ấn ký kỳ quái gì.
Bỗng nhiên, Tiêu Lam ngồi xổm xuống nhìn xuống dưới chân.
Cậu nhìn thấy thứ gì đó phản quang ở khe hở trên sàn nhà, thứ kia đang xen lẫn trong tro bụi, làm cậu nhìn không rõ lắm.
Tiêu Lam không dám dùng 【 Xương của Dalit 】, sợ không cẩn thận bén lửa làm hỏng luôn.
Cậu lấy ra 【 Đây là một thanh chủy thủ dính đầy kịch độc 】đã lâu không dùng, thật cẩn thận với vào khe hở sàn nhà, đào thứ phản quang kia ra.
Đó là một mảnh nhỏ sáng lấp lánh, mặt chính phản quang, mặt trái phủ một lớp màu xám, thoạt nhìn giống như là —— gương.
Ở đây tại sao lại có gương?
Tiêu Lam lại kiểm tra một chút gần đó, cũng không tìm được mảnh nhỏ nào khác.
Tựa như nơi này bị người ta quét dọn qua, mà một mảnh nhỏ này là trong lúc vô tình còn sót lại vậy.
“Cốc cốc cốc ——”
Lúc này, bên ngoài đột ngột vang lên tiếng đập cửa.
Là ai?
Gió tuyết như vậy, ai có thể một đường bôn ba lại đây gõ cửa?
Hơn nữa bọn họ căn bản không có nghe được bất luận tiếng bước chân gì, một trận tiếng đập cửa này là đột ngột xuất hiện.
Long Thời Nhậm run run.
Gã dùng ánh mắt nhìn quét giữa hai người chơi cao cấp, kỳ vọng vị nào tới thao tác vèo một cái giải quyết cái trường hợp này.
Thấy người trong nhà không có động tĩnh, tiếng đập cửa càng thêm kịch liệt, rầm rầm rầm cứ như muốn trực tiếp đập tung cửa.
Nương theo khe hở xung quanh nhà gỗ, Tiêu Lam nhìn ra phía bên ngoài.
Ngoài cửa không có lấy một bóng người.
Nhưng hiện tại trên cánh đồng tuyết xuất hiện thật nhiều bóng người, thân ảnh những người này đi trong gió tuyết, động tác của họ cứng đờ, nhưng trình độ gió tuyết như vậy tựa như không sinh ra bất luận trở ngại gì với bọn họ.
Long Thời Nhậm hoảng loạn nói: “Đây, đây là cái gì ——”
Hoa Nhan cũng thấy được, một tay cô chống cằm: “Xem ra, chúng ta có rất nhiều khách rồi đây.”
Theo tiếng nói bọn họ rơi xuống, tiếng đập cửa trở nên càng thêm mãnh liệt, bụi bặm nhiều năm trêb ván cửa cũng bị chấn đến rơi xuống.
Ván cửa phát ra tiếng kẽo kẹt bất kham gánh nặng kẽo kẹt, tựa hồ sắp chịu đựng không nổi.
Long Thời Nhậm lại run lên: “Chúng… chúng… chúng ta làm sao bây giờ?”
Tiêu Lam: “Đánh hoặc là chạy thôi.”
Long Thời Nhậm: “……”
Gã còn định khuyên nhủ hai vị đại lão nghiêm túc một chút.
Không nghĩ tới Hoa Nhan trực tiếp móc gương ra bắt đầu sửa sang lại tóc quăn của mình, một bộ trầm mê mỹ mạo của mình không thể tự kềm chế nổi.
Bên kia, Tiêu Lam cũng rất nhàn nhã mà ngồi trên cái ghế ở phòng góc, biểu cảm thoải mái mà thưởng thức chủy thủ trong tay.
Hai người này thoạt nhìn chính là, bộ dáng chuẩn bị hoan nghênh mấy gia hỏa bên ngoài tiến vào cùng nhau mở party.
Long Thời Nhậm sắp điên rồi, gã không thể không tự mình bò dậy tìm manh mối trong phòng.
Cũng bất chấp uy áp của hai vị đại lão, gã dùng động tác lớn mà tìm kiếm hết thảy phòng trong, thứ không cần liền ném qua một bên, lật đến trong nhà tràn ngập bụi bặm.
Tựa hồ là tân nhân luôn có vận khí không giống bình thường.
Gã xốc lên tấm thảm trước lò sưởi trong tường, thế nhưng ở dưới thấy được một cái cửa bí mật đang đóng chặt.
Dưới sự vui sướng, gã thô bạo mà phá hủy khóa trên cánh cửa bí mật, trực tiếp vứt cái khóa hư sang một bên, thuận lợi mà mở cửa ra.
Long Thời Nhậm vui sướng mà ngẩng đầu: “Đường bí mật! Chúng ta có thể chạy đi rồi!”
Không nghĩ tới gã lại đối diện với hai đôi mắt.
Một đôi sáng rõ một đôi vũ mị, bên trong lại đều là đồng dạng lạnh nhạt.
Long Thời Nhậm: “Hai người…… Làm sao vậy?”
Tiêu Lam thưởng thức chủy thủ, linh hoạt mà làm lưỡi đao len lỏi qua đầu ngón tay: “Ngươi nghe nói qua tiếp tay cho giặc chưa?”
Long Thời Nhậm cứng đờ: “Cậu…… Anh nói cái gì vậy? Tiêu ca, Hoa Nhan tỷ, chúng ta chạy mau đi, lập tức là có thể rời đi rồi nè.”
Hoa Nhan dừng tay sửa sang lại tóc, cô xoay gương lại đây, dùng giọng hơi say khói nói với Long Thời Nhậm: “Đừng nóng vội, không bằng trước tiên giải thích một chút, tại sao ngươi không thể xuất hiện ở trong gương đi?”
Long Thời Nhậm theo động tác của cô nhìn sang gương trong tay cô.
Trên chiếc gương trang điểm tinh xảo kia có lò sưởi trong tường, có thảm, có cửa mở ra nhưng ——
Không có gã.
Tiêu Lam thu hồi chủy thủ, không nương theo mặt ngoài bóng loáng của chủy thủ đánh giá Long Thời Nhậm nữa.
Cậu lấy ra gậy xương tái nhợt: “Ngươi xem qua sách Ô Nha viết chưa? Dưới ngòi bút của ông ta, người chết vào tay quỷ quái cũng khó có thể đạt được an bình, thường sẽ biến biến thành ma cọp vồ*, trợ giúp quỷ quái tới săn gϊếŧ người còn tồn tại.”
(*Con ma trong truyền thuyết bị hổ gϊếŧ chết, con ma này không dám bỏ hổ mà làm đồng phạm với hổ.)
“Chiếc gương vốn trong phòng là do chính là ngươi đánh nát đi? Thậm chí nơi này cũng không có cái gì có thể phản quang cũng là ngươi đã trước tiên xử lý, đúng không?”
Long Thời Nhậm nôn nóng đầy mặt, gã cuống quít xua tay: “Không phải, không phải như thế, nơi này cũng chỉ có ba người chúng ta, đây chắc chắn là thủ thuật che mắt của quỷ quái, hai người đừng để bị lừa.”
Hoa Nhan lại lần nữa lấy thuốc lá ra, lúc này đây thuốc lá rõ ràng khác vừa nãy.
Cô nhẹ nhàng phun ra một vòng khói, trong giọng nói mang theo vài phần hài hước: “Người phát hiện nhà gỗ là ngươi, dẫn đường chúng ta đi nhà gỗ là ngươi, châm lửa lò sưởi trong tường chính là ngươi, phát hiện đường hầm bí mật vẫn là ngươi.”
“Long tiên sinh à, ngươi có phải quá lợi hại rồi không?”
Tiêu Lam tới gần gã: “Huống chi, ở đây ba người khi nào, rõ ràng chỗ nào cũng tràn ngập người.”
Nói xong cậu duỗi tay, chỉ chỉ nóc nhà nhìn qua trống không không một vật.
Trước đó cậu nương theo chủy thủ phản quang kiểm tra toàn bộ phòng nhỏ.
Trên trần nhà tất cả đều là bóng người dày đặc treo ngược, dung mạo chúng không giống nhau, nhưng trong ánh mắt đều là một mảng tròng mắt trắng bệch.
Khóe miệng chúng mang theo ý cười thấm người, cứ như vậy thẳng ngơ ngác mà nhìn chằm chằm bên dưới.
Tựa hồ bị bóc trần chân tướng nào đó, tiếng đập cửa bên ngoài ngừng lại.
Gió tuyết cuồng bạo cũng an tĩnh lại.
Trong nhà lâm vào an bình ngắn ngủi.
Sắc mặt Long Thời Nhậm xám trắng, gã cúi thấp đầu xuống: “Là bọn họ bức tôi…… Tôi không muốn như vậy……”
Gã nhìn Hoa Nhan, biểu cảm thống khổ: “Hoa Nhan tỷ, tôi không nghĩ hại chị…… Chị tin tôi đi, đường này là thật, các người đi nhanh đi, chờ bọn gia hỏa bên ngoài tới thì đi không được đâu.”
Tiêu Lam liếc mắt nhìn ra ngoài một cái.
Lúc này những người cứng đờ đó đã cách nhà gỗ rất gần, nơi tầm mắt có thể nhìn tới tất cả đều là bóng người chen vai sát cánh.
Tựa hồ bị hành vi phản đồ của Long Thời Nhậm này chọc giận.
Tốc độ của bóng người bên ngoài chợt nhanh hơn, ngay cả trên trần nhà của nhà gỗ cũng xuất hiện tiếng “sàn sạt” không ngừng.
Thấy thế, mắt Long Thời Nhậm mang tuyệt vọng: “Không còn kịp rồi, không còn kịp rồi……”
Tiếng gã vừa nói ra, cửa nhà gỗ liền trực tiếp bị mạnh mẽ đá văng.
Một đám người hình hài tiều tụy, tròng mắt trũng sâu, quần áo tả tơi, trừng đôi mắt như than chì của chúng, trong mắt đều là ánh sáng đói khát.
Đây rõ ràng đã không phải là người sống.
Chúng vọt về phía những người trong nhà.
Cả kẻ phản bội Long Thời Nhậm cũng không buông tha.
Công kích bắt đầu trong nháy mắt.
Một bàn tay lạnh băng tay chộp tới đầu Tiêu Lam, đầu ngón tay lóe lên ánh lạnh lẽo bén nhọn, tựa hồ là muốn trực tiếp xốc luôn đỉnh đầu cậu xuống.
Nếu là xốc không được đỉnh đầu thì xốc cho kiểu tóc của cậu thành Địa Trung Hải* cũng được.
(*kiểu hói)
Đàn ông thực thụ sao có thể Địa Trung Hải!
Tiêu Lam nghiêng người chợt lóe, trở tay một gậy bèn vung lên.
Ngọn lửa Dalit màu tím thẫm nháy mắt liền hóa bàn tay này thành tro tàn.
Xem ra bọn người kia lực phòng ngự chẳng ra gì, thật là hết sức đáng mừng.
Bên kia, trong miệng Hoa Nhan nhẹ nhàng hộc ra làn khói.
Sau khi làn khói này tiến vào không khí thì biến thành màu hồng nhạt, nháy mắt khuếch tán ra, tràn ngập toàn bộ căn nhà nhỏ.
Những người nọ nháy mắt tiếp xúc đến làn khói, thần sắc cơ khát tăng bạo lên mấy lần, ánh mắt bọn chúng càng thêm hung ác.
Nhưng quỷ dị thay, ánh mắt hung ác của chúng chuyển hướng về phía lẫn nhau, cắn xé lẫn nhau, phảng phất như đối phương chính là một miếng bò bít tết tươi mới mọng nước.
Làn khói này có vẻ như công kích không phân biệt.
Sau khi Long Thời Nhậm tiếp xúc tới khói, ánh mắt trở nên mê ly, liếc mắt đưa tình mà nhìn về phía Hoa Nhan, cũng ý đồ tiến về phía cô.
Chẳng sợ gã đang đứng giữa nhóm quỷ quái vây ẩu.
Trong lúc vô tình Tiêu Lam liếc mắt một cái, suýt chút nữa bị ánh mắt kia ghê tởm đến ọe ra.
Nhưng Tiêu Lam cũng tiếp xúc tới làn khói này, nhưng cậu lại không có cảm giác mình có bất luận biến hóa gì.
Phát hiện trạng thái của Tiêu Lam, giọng điệu Hoa Nhan có chút ngạc nhiên: “Ồ, vậy mà không có phản ứng với sương mù mê dục của tôi. Ở trong sương mù của tôi, sắc dục, tham ăn, tài dục, ái dục, hận dục…… Mỗi một loại đều có mùi vị khác nhau. Du͙ƈ vọиɠ càng mãnh liệt thì sẽ ngửi được mùi vị càng làm người điên cuồng.”
“Mà cậu…… thú vị đó, cậu không có khát vọng gì sao?”
Tiêu Lam đang động thủ, thuận tiện nghĩ nghĩ.
Khát vọng của mình đại khái là —— bần cùng đi.
Sao vậy, bần cùng nó không xứng có được mùi vị sao?
Nghèo đến bị bài xích ra khỏi giới du͙ƈ vọиɠ là cái tình huống gì đây?