Văn Nhân Hữu Cầm lại cười nói: “Sinh thần của nữ tử Nhân tộc, đều phải ăn mì trường thọ và trứng gà đỏ. Ta tự tay làm một bát, mau nếm thử xem có hợp khẩu vị hay không.””Đây đây đây……” Dạ Đàm mặt ủ mày ê mà nhìn nhìn bát mì trường thọ kia, hiểu được sâu sắc cái gì gọi là chạy trời không khỏi nắng!
Nàng trăm điều không muốn mà cấm lấy đôi đũa, gắp mì trường thọ, đưa vào miệng như thể chịu cực hình.
Văn Nhân Hữu Cầm tỏ vẻ chờ mong, nói: “Canh nguyên chất và nguyên liệu nước sốt ta đặc biệt tìm đầu bếp nổi danh nhất làm, mì cũng là mì trứng gà, ăn ngon không?”
“Ngon…… ngon lắm.” Dạ Đàm gắp mì đưa vào miệng, làm sao còn nếm được canh nguyên chất, nguyên liệu nước sốt gì nữa chứ? Nàng vừa ăn vừa thầm mắng Triều Phong —— Triều Phong đáng chết ngàn lần, hôm nay bản công chúa không chết, ngươi sẽ chết thay lão tử!
“Nàng thích thì tốt rồi.” Văn Nhân Hữu Cầm bóc vỏ trứng gà cho nàng, nói, “Ta cũng là lần đầu tiên làm mì trường thọ, chỉ sợ không hợp khẩu vị của nàng.”
Dạ Đàm ăn tới muốn chết, đáp cho có lệ: “Ngon lắm, ta, rất, thích.” Văn Nhân Hữu Cầm giỏi nhất là đoán ý qua lời nói và sắc mặt, hắn nói: “Nàng không vui, vì sao thế?”
Dạ Đàm vội nói: “Đâu, làm gì có chứ!”
“Là bởi vì ta không chuẩn bị lễ vật cho nàng sao?” Văn Nhân Hữu Cầm xưa nay luôn hiểu rõ tâm tư của nữ nhi, lúc này tự cho là đoán đúng, cũng không thắc mắc gì. Hắn từ trong lòng ngực lấy ra một cái hộp ngọc bích, nói: “Thời gian gấp gáp, không kịp chuẩn bị. Hy vọng nàng có thể thích.”
Dạ Đàm nhận lấy hộp, mở ra xem, bên trong dĩ nhiên là một hũ phấn thơm. Mùi thơm này quả thực dễ chịu, Dạ Đàm cúi đầu ngửi một cái, cả người đều sảng khoái. Văn Nhân Hữu Cầm nói: “Hương này mỗi ngày lấy một chút để tắm rửa, sau bảy ngày, hương thơm có thể ngấm vào da thịt. Có thể làm cho thân thể người lưu lại hương thơm, hai mươi năm không tan đi. Nếu đổ mồ hôi, hương thơm có thể dẫn bướm tới.”
Dạ Đàm đối với mì trường thọ và trứng gà phản ứng thực sự không được tốt lắm, nhưng lễ vật này nàng ngược lại rất thích: “Vậy nhất định là rất đắc.”
Văn Nhân Hữu Cầm nói: “Có tiền chưa chắc mua được.”
Dạ Đàm cất hộp ngọc vào trong ngực áo, lại nhìn bát mì trường thọ kia, nàng quyết tâm, ăn sạch sẽ bát mì. Văn Nhân Hữu Cầm khéo miệng mỉm cười: “Đi thôi.”
“Đi đâu?” Dạ Đàm no đến khó chịu, không hề có hứng thú đi đâu.
Văn Nhân Hữu Cầm nói: “Ta có một bất ngờ thú vị dành cho nàng.”
Bất…… bất ngờ?!