Mặt ngoài của ngọc có khắc một văn tự kỳ dị, với Thần Vực ngữ thì tương đối phức tạp, với Thánh tộc ngữ mà nói văn tự vô cùng đơn giản, chỉ có bốn nét.
Lâm Minh xem cả buổi trong đầu không có nửa điểm ấn tượng gi.
– Đây là thứ gì, tại sao không có tin tức?
Lâm Minh không hiểu nổi cổ ngọc này có công hiệu gì, chỉ là có thể mơ hồ cảm nhận được trên cổ ngọc có khí tức tự nhiên, giống như nó đã tồn tại vô số tuế nguyêt. Nhưng mà mặc dù trải qua hàng tỷ năm thì nó vẫn trơn bóng như thế, cầm trong tay vẫn ấm áp.
– Có lẽ nó sẽ mở ra trong thí luyện cuối cùng.
Lâm Minh nghĩ như vậy, đang chuẩn bị thu nó vào trong không gian ma phương, mà đúng lúc này trong đầu của hắn xuất hiện một đạo thần niệm, thần niệm này không có gì, nhưng mà ẩn chứa một chút tin tức.
Trong lòng Lâm Minh khẽ động, đem thần niệm rót vào trong cổ ngọc này, chợt hắn nhìn lên đường văn loáng thoáng và nhỏ trên cổ ngọc này, những đường vân này tạo thành đồ án phức tạp, Lâm Minh cẩn thận phân biệt thì thấy nó là địa đồ.
Mà chung quanh địa đồ hiện ra văn tự chú thích mơ hồ, mà văn tự này Lâm Minh cuối cùng có thể xem hiểu, là Thần Vực ngữ cùng Thánh tộc ngữ.
Thời gian dài như vậy Lâm Minh nhiều lần tiếp xúc Thánh tộc, Hồn Tộc, cũng chầm chậm học ngôn ngữ của bọn họ, đối với võ giả đã gặp là không quên, học tập một ngôn ngữ khác không phí bao nhiêu thời gian, huống chi Lâm Minh ngộ tính tuyệt luân.
– Đại hoang thần tàng…
Lâm Minh đọc ra bốn chữ này.
– Hồn Bạch, ngươi biết đại hoang thần tàng không?
Hồn Bạch từ trong tử cực giới của Lâm Minh đi ra, nao nao.
– Đại hoang thần tàng? Lão nô không biết, nhưng mà lõ nô nghe nói qua đó là khu vực có diện tích cực lớn trong Tu La Lộ này, đó là khu vực man hoang chư khai phát, rất nhiều võ giả đi vào trong đó lịch lãm, nhưng mà chỉ dám đi ngoại vi mà thôi, sâu trong đại hoang không người nào dám đi, ở đó có thái cổ hung thú phi thường cường đại, thậm chí còn cả thần thú, hơn nữa số lượng không ít tu đạo hơn ngàn năm.
– Nghe nói trong đại hoang bí bảo rất nhiều, vận khí tốt đến nghịch thiên có thể đạt được thi cốt thần thú, đó là nơi chứa đại cơ duyên, nhưng mà nguy hiểm rất cao, người đi vào cửu tử nhất sinh.
Nghe được Hồn Bạch nói như thế, Lâm Minh hít một hơi.
Thần thú…
Cho đến tận này Lâm Minh nhìn thấy thần thú cũng chỉ có hai đầu.
Một đầu là Hắc long trong Vạn Cổ Ma Khanh, một còn lại là khế ước thú của Ma thủy Thiên.
Thần thú bình thường thực lực kém Thiên tôn một chút, nhưng mà một ít thần thú huyết mạch cường đại, hơn nữa có huyết kế truyền thừa thì có thể so sahs với cường giả Thiên tôn đỉnh phong!
Ở phương diện thực lực, thần thú của Ma Thủy Thiên tôn và Hắc Long trong Vạn Cổ Ma Khanh không cùng cấp bậc.
Hắc Long trong Vạn Cổ Ma Khanh tuy Lâm Minh chưa thấy qua nó ra tay, nhưng có thể khẳng định năm đó nó không kém hơn Hỗn Nguyên Thiên tôn, nếu không cũng không cách nào kề vai chiến đấu với Hỗn Nguyên Thiên tôn.
Có lẽ đại hoang này là nơi cất dấu thần tàng, mà đường vân trong cổ ngọc này có khả năng dẫn tới di tích.
Hồn Bạch nhìn thấy Lâm Minh dường như có ý iệm đi đại hoang, vội vàng khuyên can nói:
– Chủ nhân, tu vị của ngươi bây giờ đi tới đại hoang còn quá sớm, chỗ đó không giống như trong trò chơi thợ săn và con mồi đâu, trò chơi thợ săn và con mồi là nơi thí luyện, căn cứ tu vị của ngươi mà quyết định độ khó, nhưng mà đại hoang thì khác, nơi đó là thế giới chân thật, chỉ nhìn thực lực mà thôi, chủ nhân không bằng nghiên cứu nhiệm vụ cấp Bích Hồn hi hữu trước đó, nhưng mà nhiệm vụ cấp Bích Hồn cũng không phải dễ hoàn thành, có rất nhiều nhị tinh Tu La hoàn thành nhiệm vụ cấp Bích Hồn cũng đều là tổ đội.
Ân…
Lâm Minh gật gật đầu, mình thực lực của hắn bây giờ đúng là thấp một chút, không bằng xem nhiệm vụ cấp Bích Hồn hi hữu đã.
Lâm Minh lấy huy chương nhiệm vụ cấp Bích Hồn ra, rót thần niệm vào trong, tin tức truyền vào trong óc của Lâm Minh.
– Tuyệt Bích Nhai, lưu danh lên Đế Khắc Thạch!
Chỉ mấy chữ cũng gọi là “Nhiệm vụ” .
– Tuyệt Bích Nhai là nơi nào?
Lâm Minh hỏi.
Hồn Bạch nghe xong sững sờ một chút, chợt cười khổ nói:
– Thật sự là xảo, Tuyệt Bích Nhai nằm trong đại hoang, nhưng mà may mắn Tuyệt Bích Nhai nằm ở bên ngoài đại hoang, còn không phải quá nguy hiểm.
– Ah? Xem ra bất kể nói thế nào cũng phải đi tới đại hoang, mà Đế Khắc Thạch nằm trên Tuyệt Bích Nhai sao?
Nội dung của nhiệm vụ là bảo Lâm Minh đi tới đại hoang một chuyến, sau đó khắc tên của mình lên Đế Khắc Thạch.
Lâm Minh suy đoán Đế Khắc Thạch này có khả năng có khắc trận pháp trên đó, nó có liên hệ với huy chương nhiệm vụ của mình, đến lúc đó huy chương này sẽ biến thành thần chi phù văn, cũng là thần chi phù văn hi hữu cấp Bích Hồn.
Lâm Minh hiểu rõ nhiệm vụ, ở trong động phủ điều chỉnh vài ngày, sau đó các trạng thí đều tốt nhất mới ra khỏi động phủ.
Mục tiêu — đại hoang!