“Nếu như em lại nói chuyện, vậy thì anh sẽ ăn em ngay lập tức.
ˆ Giọng điệu của anh ấy không nhanh không chậm, không chút sợ hãi, như thể anh ấy chính là một vị vua cao cao tại thượng.
Những lời này hoàn toàn có tính chất đe dọa.
Cô vẫn muốn tỏ ra kiêu ngạo, nhưng Cố Thành Trung đã lừa cô đến gần và ngay lập tức dập tắt sự kiêu ngạo của cô.
Giọng nói của cô dần trở nên nhỏ lại, kìm nén cơn tức giận, trầm giọng gầm gừ: ‘Cố Thành Trung, anh không biết xấu hổ sao, anh đường đường là một người đàn ông, anh có còn cần mặt mũi hay không vậy, vậy mà lại đi ức hiếp phụ nữ hay sao?”
“Không cần thể diện.”
“Anh… anh còn là đàn ông không?”
“Vợ đi rồi, đàn ông có ích lợi gì không?”
Điều này … thực sự khiến cô không còn lời gì để nói.
“Cố Trành Trung, cuối cùng thì anh muốn | làm như thế thế nào? Anh là người mất tích, anh là người chưa giải thích với tôi, cũng là người đã quay lại nhưng mà lại trốn tránh tôi. Tôi chẳng qua là chỉ là muốn trút ra nỗi tức giận của tôi mà thôi, vậy mà anh lại đối với em như vậy. Tôi là vợ anh hay là người mà anh không liên quan? “
“Em biết được tin tức của chồng mình mà còn cần phải thông qua truyền hình mới biết được, anh không cảm thấy mỉa mai hay sao?”
Giọng nói của Hứa Trúc Linh lần này rất nhẹ nhàng, cô ấy không còn hét lên như lúc nãy.
. Chẳng qua là những lời nói nhẹ nhàng và buồn bã như vậy lại có thể khiến cho người ta cảm thấy đau khổ nhất.
Đôi mắt cô đỏ hoe, nước mắt lăn dài trong hốc mắt, cô lã chã chực khóc, như thể chỉ trong một giây tiếp theo, nước mắt sẽ lập tức rớt xuống vậy.
Cố Thành Trung thầm thở dài khi nhìn thấy cảnh tượng này.