Âm thanh truyền rõ vào tai, làm cho 5 người đang ngồi đều đại biến, lão già tóc trắng quát lớn: – Là ai?
Bị người ta đến trước cửa mà còn không phát hiện dấu vết, làm cho lão già tóc trắng nổi bảo động, may mắn người ta không lén ra tay, bằng không lỡ có ác ý gì, 5 người mình đã thành cá trong chậu.
Bên ngoài truyền vào tiếng cười sang sảng: – Mới chia tay các vị không lâu, chẳng lẽ không nhớ tại hạ? À, tự giới thiệu trước, tại hạ Dương Khai!
– Dương Khai? Mấy người nhíu mày, nhưng thần niệm quét ra ngoài, toàn bộ đều toát ra kinh hãi.
– Lại là tiểu tử vừa rồi?
– Hắn chẳng những không chết, còn thoát khỏi yêu thú kia? Sao lại thế được?
5 người nhìn nhau, đều tò mò Dương Khai làm sao trốn thoát được trước mặt yêu thú kia, nhưng mà có chút băn khoăn, dù sao vừa rồi 5 người chạy trốn đều có ý lấy Dương Khai làm bia đỡ đạn, hiện tại đối phương đuổi tới đây, không biết là có ý gì.
– Mẫn huynh… Lão già tóc đen nhìn sang lão già tóc trắng, vẻ mặt chần chờ.
– Không sao, nghe giọng điệu của hắn, không phải đến báo thù. Hơn nữa tu vi của hắn không cao, dù có trả thù, hắn có bản lĩnh này? Cho hắn vào là được. Lão già tóc trắng thản nhiên nói, không trách hắn không có ánh mắt, dù sao cảnh giới Dương Khai bày ra đó, hơn nữa một thân một mình, lão cho rằng đối phương căn bản không gây ra sóng gió gì trước mặt 5 người mình.
Lão già tóc đen nghe vậy, vung tay đánh ra một đạo thánh nguyên, tạm thời đóng trận pháp che giấu khí tức, khách khí nói: – Mời tiểu hữu vào trong!
– Cám ơn! Dương Khai cười khẽ, cất bước đi vào trong hang, không có vẻ gì đề phòng, làm cho 5 người bên trong không khỏi kinh ngạc.
Đối phương một mình đi vào, còn to gan như thế, hoặc là đầu óc có vấn đề, không biết thế đạo hiểm ác, hoặc là có chỗ dự, không coi 5 người mình ra gì.
Điều sau không có khả năng, như vậy hiển nhiên là điều đầu.
Cái này thì nói được, đối phương xem ra không lớn tuổi, lại có tu vi Phản Hư Cảnh, xem chừng là đệ tử thế lực lớn gì, bế quan tu luyện quanh năm trong tông môn, không tiếp xúc với người ngoài, không hiểu đạo lý thế sự.
Nghĩ thế, sắc mặt 5 người trong hang đều giãn ra.
Người như thế, sẽ rất dễ giao tiếp.
Diện tích trong hang không lớn, khoảng chừng mười mấy trượng, bên trong tối đen, Dương Khai đi vào trong, quay đầu nhìn xung quanh, thầm gật đầu.
Vừa rồi 5 người chạy trốn tuy rằng cách làm khiến người ta không thoải mái, nhưng hiện tại xem ra không phải hạng đại gian đại ác gì, bằng không mình vừa vào trong, khẳng định bọn họ sẽ ra tay đánh lén.
Ít nhất bây giờ bọn họ không có biểu hiện ác ý gì, hơn nữa cô gái nhỏ nhắn kia còn gật đầu với mình, còn một nữ nhân khác lại có chút rụt rè ngượng ngùng, áy náy vì hành vi vừa rồi.
Coi như được, trước đó Dương Khai còn nghĩ, nếu mấy người này không thức thời, vậy mình sẽ không nương tay.
Bây giờ xem ra, bớt được chút phiền phức.
– Tại hạ Dương Khai, bái kiến các vị. Dương Khai chắp tay, cười nói.
– Dương tiểu hữu khách khí! Lão già tóc trắng có lẽ là dẫn đầu đoàn người, cũng thức thời không hỏi Dương Khai làm sao trốn thoát khỏi hung uy yêu thú, mà ôn hòa giởi thiệu bản thân: – Lão phu Mẫn Sa đảo chủ Tùng Nguyệt Đảo, các vị này đều là bạn chí giao của lão phu.
Thần thái hiền lành, giống như trước đó không có xảy ra chuyện gì.
– Tùng Nguyệt Đảo? Dương Khai nhướng mày, vẻ mặt mờ mịt.
Nhưng nếu đối phương là đảo chủ, vậy hẳn là ở hải ngoại, dù sao mình chưa nghe qua cũng bình thường, dù sao trước giờ mình chưa có đi qua hải ngoại, những thế lực quen biết cũng chỉ có một nhà Hải Tâm Môn.
Dương Khai vừa cho là vậy, nhưng lời tiếp theo của Mẫn Sa làm Dương Khai ngây người tại chỗ.
– À, Tùng Nguyệt Đảo là một hòn đảo trên Thanh Mộc Tinh, tiểu hữu tự nhiên không thể nghe qua, không biết Dương tiểu hữu đến từ hành tinh nào? Mẫn Sa hỏi.
– Thanh Mộc Tinh?
Dương Khai trợn tròn mắt, kinh ngạc chấn động nhìn mấy người Mẫn Sa, trong lòng dậy sóng không thôi.
Nhưng tư duy của hắn rất nhanh, tuy rằng Mẫn Sa không nói nhiều, chỉ là 2 câu, nhưng hắn đã nghe ra những tin tức bất ngờ, kinh ngạc hỏi: – Mẫn đảo chủ, chẳng lẽ Đế Uyển này không phải chỉ có võ giả một hành tinh là vào được?
Vừa nói vậy, 5 người đều mỉm cười.
Dương Khai gãi đầu, lúng túng đứng đó, biết mình đã hỏi bậy.
– Không lẽ hành tinh chỗ Dương tiểu hữu đã thành nơi hoang vu? Mẫn Sa to gan suy đoán.
– Mẫn đảo chủ nói phải, hành tinh chỗ Dương mỗ quả thật rất hoang vu, cho nên… Dương Khai khẽ gật đầu.
– À, vậy thì khó trách. Mẫn Sa như hiểu được. – Thanh Mộc Tinh chúng ta cũng vậy, vị trí xa xôi, không tiện trao đổi với bên ngoài. Vốn mấy người lão phu cũng nghĩ giống Dương tiểu hữu, nghĩ rằng đi vào Đế Uyển chỉ có võ giả Thanh Mộc Tinh, nào ngờ vào rồi mới phát hiện, võ giả toàn Tinh Vực đều có thể vào đây. Ngày đó lão phu cũng đi tìm người dò hỏi, phát hiện trên mỗi một hành tinh đều có hư ảnh Đế Uyển, chỉ cần nắm giữ Đế Ngọc là có thể thông qua pháp trận không gian truyền tống đến đây.
– Thì ra vậy… Dương Khai lầm bầm, thuận miệng nói: – U Ám Tinh chỗ Dương mỗ cũng gần giống Thanh Mộc Tinh các vị.
– U Ám Tinh? Năm người đều cau mày, rõ ràng chưa nghe nói qua.
Nhưng nghĩ tới Thanh Mộc Tinh dù là xa xôi, không tiện trao đổi với bên ngoài, khẳng định cũng tốt hơn U Ám Tinh. U Ám Tinh gần như ngăn cách với đời, không thể liên lạc được với những chỗ khác trong tinh vực, Thanh Mộc Tinh khẳng định sẽ không như thế.