Mặc dù mục tiêu của đợt thí luyện này không phải là chém giết yêu vật nhưng giết chết một gã yêu vật cao giai ở đây thì tài liệu thu được hiển nhiên là có giá trị vô cùng lớn. Và đó cũng là lý do khó có ai có thể dễ dàng buông tha cơ hội này.
Tên phi linh tộc kia vẫn cảnh giác dị thường, đứng ở không trung lẳng lặng quan sát. Sau một thời gian bằng chừng bữa cơm, vẫn không thấy yêu vật có động tĩnh gì hắn mới yên tâm hạ xuống.
Nét mặt lộ ra tia mừng rỡ, nhe răng cười. Đột nhiên hai tay chợt động, một ngọn hỏa diễm từ đó bay ra, lập tức biến đổi thành một trường hỏa thương. Đầu thương nhìn sắc nhọn vô cùng, toàn thân đỏ đậm nóng rực bị bao vây bởi một tầng lửa. Hai cánh nhẹ nhàng rung lên, nam tử hóa thành một đạo hồng quang lao thẳng tới Oán viên thú. Vao luongson de doc PNTT.
Cũng không biết vị thánh tử này thi triển bí thuật gì mà mặc dù thân hình mập mạp nhưng độn tốc lại nhanh nhẹn vô cùng, cả quá trình vô thanh vô tức, ngay cả một chút gió cũng không có. Trong chớp mắt, áp lực đã gần chạm tới đỉnh đầu của yêu vượn, nhưng thấy nó vẫn không nhúc nhích, thánh tử kia lại càng mừng rõ, không hề do dự vung trường thương lên.
“Vù” một tiếng, trường thương hóa thành một đạo hồng mang chém thẳng vào người yêu vượn, xem chừng đã xẻ đôi người nó ra. Nhưng nét mặt Phi linh tộc nhân kia chưa kịp hết vui đã lộ nét kinh hoảng, vội kêu “bất hảo!”, rồi không cần do dự hai cánh đập mạnh, lập tức bay ngược lại chỗ cũ. Nguyên do hắn vừa rồi chỉ chém vào một đạo hư ảnh mà thôi.
Thế nhưng mọi chuyện đều đã trễ.
Trên khoảng không gần ngay gang tấc, đột nhiên hiện ra một lục ảnh mơ hồ, ngay lập tức chợt nhào tới thân thể của nam tử. “Bịch” một âm thanh gọn lỏn vang lên, một đoàn lục vụ chợt lóe lên đã mang theo tiếng kêu thảm thiết của thánh tử kia rồi.
Mặc dù nam tử kia đã kịp thúc đẩy hồng quang phòng hộ nhưng là tất cả đều trở nên không là gì trước sự ăn mòn của lục vụ. Chỉ thấy thân hình mập mạp sau khi bay ra ngoài cả vài chục trượng thì chỉ thấy rơi xuống đất là một bãi dịch vị màu lục.
Thánh tử này cả một thân thần thông nhưng lại không thể thi triển được một chút nào.
Lúc này lục vụ trên không một trận xao động, ngưng tụ biến ảo lại thành thân thể yêu vượn lúc trước. Nó lạnh lùng nhìn chất lỏng trên mặt đất, há mồn một cái, đồng dạng hút vào.
Lại nói tiếp tên thánh tử Phi linh tộc này thật là có chút oan uổng. Nếu là trên mặt đất, khi thần niệm hoàn toàn không bị cản trở, thì quyết không bị đạo hư ảnh kia dễ dàng lừa gạt, lại càng không thể bị yêu vượn tiến lại gần như vậy mà không phát giác. Mà giờ phút này, yêu vượn sau khi táp táp cái miệng thì tự nói một câu: “Đúng là phi linh tộc nhân. Đích thật là địa uyên thí luyện đã đến sớm một chút.”
Nói xong lời này, yêu vượn dùng sức ngửi ngửi vài cái rồi dồn mọi giác quan chăm chú về phía đám người Hàn Lập rời đi. Nó cười âm lãnh, thân hình xoay tròn biến thành một đoàn lục vụ phá không bay đi. Không lâu đã hoàn toàn biến mất ở chân trời phụ cận.
“Cái gì? Muốn cho chúng ta đồ vật này?” Bạch Bích nhíu mày, tay vẫn đang cầm một khối ngọc bài trong suốt long lanh, mặt ngoài có ký hiệu màu bạc như ẩn như hiện, hai mắt hiện lên vẻ khó hiểu. Vao luongson de doc PNTT.
Ngay lúc vừa rồi, Hàn Lập đột nhiên móc từ trong người ra hai khối đồ vật, đưa cho hai người bạn đồng hành.
“Hai đồ vật này ngoài tác dụng hộ thân thì công năng chính của chúng là ẩn chứa khí tức, xác định phương vị. Vạn nhất có điều gì ngoài ý muốn xảy ra, chúng ta lạc mất nhau, nói không chừng khi đó cái này sẽ phát huy tác dụng.” Hàn Lập thản nhiên nói.
Hai pháp khí này có tên là Vô cực bài, chính là bảo vật hắn thu được từ Thiên Uyên thành, bây giờ sử dụng thật vừa đúng lúc.
Bọn họ lúc này đã bay ra khỏi sa mạc, đang đứng trên một hòn núi nhỏ. “Tại hạ chưa từng có thói quen dùng pháp khí của người khác, đa tạ hảo ý của Hàn huynh.” Cả Lôi Lan và Bạch Bích cùng nhẹ nhàng cười lắc đầu. Hàn Lập thấy vậy thì cười khẽ, cũng không có ép buộc bọn họ, ngược lại thu ngọc bài trở về.
“Nếu hai vị đạo hữu không muốn thì thôi, quên đi. Nhưng vừa rồi ở tầng thứ nhất đã có yêu vật trung giai xuất hiện, chứng tỏ cũng không dễ dàng như chúng ta tưởng. Trong tay tại hạ có một bảo vật phi hành, có thần thông ẩn nặc, đi bằng vật đó nói không chừng có thể tránh được không ít phiền toái.” Hàn Lập đề nghị một kế hoạch khác. “Bảo vật phi hành! Cái này có thể dùng.” Lôi Lan cười nhẹ.
Bạch Bích cũng gật đầu không phản đối.
Hàn Lập mỉm cười, khẽ hướng vòng trữ vật phất nhẹ một cái, nhất thời một chiếc xe di động màu vàng khá rộng xuất hiện trước mặt ba người.
Đây tựa hồ là một chiếc xe được luyện chế từ linh mộc mà thành. Thoạt nhìn nhẹ nhàng phiêu hốt nhưng mặt ngoài lại vô cùng tinh sảo, tựa hồ bố trí không ít pháp trận. Cả chiếc xe rộng chừng bảy tám trượng, cũng đủ cho ba người.
Chiếc xe này do khi trước ở Thiên Uyên thành, Hàn Lập đã xuất tiền cố ý tìm mua một bảo vật phi hành, đề phòng có khi phải sử dụng đến. “Hàn huynh khách khí như vậy, hai người chúng ta cung kính không bằng tuân lệnh.” Lôi Lan cùng Bạch Bích đưa mắt nhìn nhau rồi loáng một cái, cả ba người xuất hiện trong xe. Hàn Lập bỗng nhiên vỗ nhẹ vào thân xe, mấy đạo pháp quyết theo đó được rót vào. Nhất thời chiếc xe khẽ chấn động, nổi lên một màn hào quang màu trắng sữa, đem toàn bộ chiếc xe vây vào bên trong.
Màn hào quang bên ngoài chuyển động ngày một nhanh, dần dần biến chiếc xe phía trong trở nên trong suốt rồi dần biến thành một bóng trắng như có như không bay vụt về phía chân trời. Phi xa cứ như vậy phá không mà đi.
“Hàn huynh có bảo vật bực này, sao không sử dụng ngay từ ban đầu?” Phi xa của nhân tộc hiển nhiên không giống với các bảo vật phi hành của Phi linh tộc, Bạch Bích ở trong phi xa đánh giá một hồi rồi cười hỏi.
“Xe này mặc dù dùng tốt, nhưng lại có một khuyết điểm.” Hàn Lập cười nhẹ nói.
“Khuyết điểm gì vậy?” Lôi Lan tò mò hỏi.
“Ha ha, muốn khu động chiếc phi xa này thì phải mở ra cấm chế ẩn nặc, mà cái này phải dùng linh thạch mộc thuộc tính cao gia, hơn nữa hao phí thực sự không nhỏ. Mà ngoại trừ phương diện ẩn nặc và tốc độ, đặc tính phòng ngự của phi xa này rất kém cỏi, cực kỳ dễ dàng bị phá hủy. Không dưới tình huống bất đắc dĩ, tại hạ thực sự không muốn dùng.” Hàn Lập thuận miệng giải thích một câu. Hai người kia nghe vậy thì cũng cười nhẹ, không nói gì nữa.
Phi xa biến thành một bóng trắng, phảng phất như u linh, độn tốc kỳ quái, giống như thuấn di, chợt hiện vài cái lại biến mất vô ảnh vô tung, rồi lại xuất hiện nơi phía chân trời.
Bọn Hàn Lập hiển nhiên không biết, tại phía sau bọn họ rất xa, một đoàn lục vụ tại không trung bất ngờ truyền đến tiếng gầm nhẹ, nổi giận dị thường. Độn tốc của lục vụ theo đó cũng tăng nhanh hơn nửa, kiên trì bay về phía trước.
Trong khi đó tại một hạp cốc không xa đường vào tầng thứ nhất, có bảy tám gã phi linh tộc nhân đang chậm rãi đi tới. Cầm đầu là một người da thịt đỏ thẫm, sắc mặt âm trầm, đúng là Chúc Âm Tử cùng với các thánh tử Xích Dung tộc khác.