Lâm Bi Phong nói :
“Tất cả các vương phủ đều được bảo tồn lại, bệ hạ đã ân chuẩn cho các hoàng tử Tết nguyên đán hàng năm có thể trở về kinh đô. “
Hắn hướng ta nói :
“Ở trong các hoàng tử, thì ấp phong của con rộng nhất, nhưng mà cũng là nơi cằn cỗi nhất. “
Ta đã sớm điều tra tình huống của Tuyên Thành cho nên đã hiểu rõ tình cảnh của nơi đó .
Lâm Bi Phong nói :
“Dưới chân núi Âm sơn có mười bộ tộc, hai năm qua bọn họ phát triển rất nhanh chóng, không ngừng xuôi nam tiến hành cướp đoạt, bách tính Tuyên Thành bị chúng làm hại, khổ không thể tả. “
Sở nhi nói :
“Quân biên cảnh của Đại Khang tại sao lại không quan tâm?”
Lâm Bi Phong cười khổ nói :
“Không phải họ không quan tâm, mà là trọng điểm biên phòng của Đại Khang lại ở phía Đông, Tây, Nam, toàn tuyến biên giới phía bắc chỉ là chỗ giáp với Bắc Hồ là trọng điểm. Tuyên Thành là nơi cằn cỗi, không phải trọng điểm của chiến lược phòng bị. Hơn nữa người của mười bộ tộc này thuật cưỡi ngựa thuần thục, mỗi lần cướp bóc đều chạy như bay, đợi quân đội tới nơi thì họ cũng đã trốn vào trong Âm Sơn, cho nên tới nay vẫn không có biện pháp gì. “
Hắn dừng lại một chút nói :
“”Nhưng mà vấn đề an toàn các con không cần phải lo lắng, Tuyên Thành thủ quan Trử Đại Tráng là bộ hạ cũ của ta, con tới đó họ sẽ một lòng tương trợ. “
“Đa tạ nhạc phụ. “
Lâm Bi Phong nói :
“Con dự định bao giờ đi Tuyên Thành?”
Ta cung kính nói :
“Ngày mùng hai tháng sau. “
Lâm Bi Phong ngơ ngác :
“Nhanh như vậy sao?”
Ta mỉm cười nói :
“Thời gian con phiêu bạt bên ngoài cũng dài, cho nên không quen với cách sinh hoạt trong cung đình, cái cảm giác tự do tự tại hợp với con hơn. “
Lâm Bi Phong thưởng thức gật đầu, thấy Sở nhi và ta tình thâm ý trọng, cảm giác của hắn cũng được mỹ mãn . Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn – www.TruyệnFULL.vn
Dùng cơm trưa xong, ta và Dực Vương đi tới lương đình trong hoa viên nói chuyện .
Sở nhi đến tú lâu nghỉ tạm, tạo cho chúng ta một cơ hội đơn độc nói chuyện .
Lâm Bi Phong hai mắt sáng quắc nhìn thẳng vào ta nói :
“Dận Không, con phải nói cho ta biết, con có cách nghĩ như thế nào với ngôi vị hoàng đế của Đại Khang?”
Ta cười nhạt nói :
“Nhạc phụ hình như hoài nghi động cơ của con?”
Lâm Bi Phong hai tay dựa vào lan can vỗ nhè nhẹ nói :
“Ta đã từng không nghi ngờ gì con, thế nhưng từ hôm qua ở trong cung nhìn thấy con, ta đã thay đổi cách nhìn. “
Ý trong câu này không cần nói cũng hiểu .
Ta không trực tiếp trả lời nghi vấn của hắn, mà trịnh trọng nói :
“Nhạc phụ yên tâm, chuyện Dận Không đáp ứng người vĩnh viễn sẽ không thay đổi, tâm ý của con với Sở Nhi cũng không bao giờ thay đổi. “
Lâm Bi Phong gật đầu nói :
“Biểu hiện hôm qua của con khi ở Sùng Đức điện đã làm cho ta phải lo lắng những lời con nói với ta. Dận Không, ta cuối cùng cũng hiểu, con cũng khát cầu ngôi vị hoàng để như họ, thậm chí dục vọng của con còn mãnh liệt hơn họ!”
Lâm Bi Phong một câu nói toạc ý nghĩ của ta .
Ta và Lâm Bi Phong đứng đối diện nhau, hồi lâu ta mới cười nói :
“Nhạc phụ quá lo lắng, lần này Dận Không đi Tuyên Thành chính là muốn sớm rời khỏi mảnh đất thị phi này. “
Lâm Bi Phong cười ha hả, thấp giọng nói :
“Ta cũng muốn đây là cách nghĩ thực sự của con. “
Hâm Đức hoàng đế đột nhiên hạ lệnh phong ấp, làm cho cả hoàng cung rơi vào sợ hãi, các hoàng tử ở trong cung vô cùng thắp thỏm bất an .
Biểu hiện thì là phong ấp, nhưng thực chất là đuổi họ rời khỏi Khang Đô, huống chi Hâm Đức hoàng đế trước đó lập nhiều quy củ, các vị hoàng tử không thể can thiệp vào quản chính của địa phương, hạn chế việc phát triển thực lực của họ .
Đương nhiên trong đó cũng có ngoại lệ, Hâm Đức hoàng đế đã đem trọng trách phát triển vũ khí của Đại Khang cho Hưng vương, ngoài ra thủy quân cũng giao cho hắn thống lĩnh .
Mà người cũng được ở lại Khang Đô là Cần vương thì chẳng có ủy nhiệm gì. Hưng vương nghiễm nhiên trở thành một người có khả năng trở thành thái tử nhất .
Hâm Đức hoàng đế hạn cho chúng ta trong vòng một tháng phải rời khỏi Khang Đô, ta là người đầu tiên rời đi .
Trước khi đi, Hâm Đức hoàng đế triệu tập chúng ta tới Mộc Ân cung, hắn thiết yến gọi là tống biệt .