…
Một ngày, Phương Dập nhìn bóng lưng quen thuộc phía trước đeo túi xách nhỏ nhắn xinh xắn, nghĩ nghĩ, đuổi theo, nhìn trong tay thiếu nữ là đơn xin chuyển trường, cùng ánh mắt dị thường mệt mỏi, nhíu mày, “Em muốn chuyển trường sao Tái Tái, chẳng lẽ lâu vậy Lê Xuyên vẫn không có tin tức?”
Nhiễm Tái Tái thất lạc lắc đầu, “Không có.”, sau đó cô cười khổ, nhìn bóng cây phía xa chập chờn, nhẹ nhàng thở dài, “Học trưởng Phương, em vừa xin chuyển trường xong, em đã, quyết định muốn quên anh ấy!”
Phương Dập cảm nhận được thiếu nữ đau thương, nghĩ đến mọi chuyện trước đó, nhịn không được mở miệng, “Lê Xuyên cũng thích em…”
Nhiễm Tái Tái thần sắc thanh cạn cười khổ với Phương Dập một tiếng, thấp giọng nói, “Ban đầu là em thận trọng tiếp cận anh ấy, làm anh ấy vui lòng, làm đồ ăn tặng anh ấy, muốn mỗi thời mỗi khắc bên anh ấy… Có lẽ, giờ anh ấy thấy mệt mỏi với em, cho nên mới không nói lời nào mà biến mất. Anh Phương Dập, anh cũng biết rõ ràng, nếu quả như thật là anh ấy xảy ra chuyện, anh vội vàng thông báo cho người nhà anh ấy thế, họ không thể bình chân như vậy, cho nên, anh ấy ra đi hẳn là không muốn ở chỗ này mà thôi, không tạm biệt chúng ta, có lẽ là vì, chúng ta… Đều không trọng yếu thôi!!”
Nhiễm Tái Tái chậm rãi xoay người, kỳ thật còn có một khả năng, là anh bị cưỡng chế mang đi, không có năng lực liên hệ bên ngoài, bất quá, cô lúc này cần một lý do biến mất, cho nên… cứ như vậy đi, “Học trưởng Phương, em sẽ quên anh ấy!” Nói xong, Nhiễm Tái Tái hơi có vẻ sầu não gật đầu với anh, chậm rãi đi thẳng về phía trước.
Phương Dập nhìn thiếu nữ mỏi mệt thê lương, thở dài…
…
Thời gian cực nhanh, một năm sau, hậu trường « Bay vọt thanh xuân »
“Kế tiếp, thí sinh số 13 Nhiễm Tái Tái chuẩn bị.”
Nghe tiếng điểm danh, Nhiễm Tái Tái ôm mẹ Nhiễm, Giang Thần Dật, liền đẩy cửa ra chậm rãi hướng tới sân khấu.
Lần này tham gia « Bay vọt thanh xuân » là cơ hội lần thứ nhất, cũng là trạm thứ nhất, liên quan tới chuyện mình có thể đánh trận đầu mà thành danh trong vòng showbiz hay không. Thắng, con đường tương lai thông suốt; bại, mặc dù không đến mức té ngã, nhưng lựa chọn sau, khả năng sẽ càng ít…
“Thí sinh số 12 chất giọng tinh xảo, là ca sĩ chuyên nghiệp hiếm có, được Triệu Kiệt tán thành, tiếp đó, mời thí sinh số 13!” MC hơn ba mươi tuổi nhiệt tình lộ ra khuôn mặt tươi cười cổ vũ, “Thí sinh số 13 liệu có thể cho chúng ta thịnh yến thính giác mới không? Hãy rửa mắt mà đợi!”
Nương theo một tràng tiếng vỗ tay, Nhiễm Tái Tái nhận mic người bên cạnh đưa tới, hít sâu bước lên sân khấu.
Toàn bộ sảnh có chừng hơn hai ngàn người xem, sân khấu bị khan đài vây vào giữa, ngay phía trước là bốn giám khảo đưa lưng về phía sân khấu, ba nam một nữ, đều là nghệ sĩ nổi tiếng.
Nhiễm Tái Tái nhu thuận đứng giữa sảnh mờ tối, mặc cho một chùm ánh đèn sáng ngời nhất chậm rãi định trên người cô, hơi nâng mặt, trên toàn bộ khán đài liền ẩn ẩn có tiếng kinh hô truyền đến, tiếp theo khi Nhiễm Tái Tái mỉm cười, lễ phép gật đầu ra hiệu vào cánh gà, âm nhạc vang lên ~~