Nói xong Trình Tú Vân ôm mặt khóc nấc lên từng tiếng, cả người bà ta run lên lẩy bẩy.
Ôn Nhu Quy vẫn nhìn bà ta bằng gương mặt không cảm xúc, anh chẳng nói năng gì cá.
Nhân viên phục vụ ở bên cạnh trông thấy bọn họ như thế thì quay sang nhìn bằng ánh mắt đang hóng chuyện.
Trình Tú Vân thấy mình khóc một lúc lâu mà Ôn Như Quy vẫn không không mảy may động lòng gì cả, trong lòng bà ta vừa lúng túng lại vừa tức giận nói: “Như Quy à, rốt cuộc mẹ phải làm như thế nào thì con mới tha thứ cho mẹ được đây.”
Lúc này đây rốt cuộc Ôn Như Quy mới có động tĩnh, anh cúi đầu xuống nhìn lên đồng hồ trên cổ tay mình rồi nói: “Bà còn 4 phút nữa.”
Trình Tú Vân cắn chặt răng, suýt chút nữa bà ta đã không nhịn được mà lên tiếng mắng chửi rồi.
Bà ta hít một hơi thật sâu, sau đó bà ta cúi đầu lấy một cái hộp được gói trong tấm vải ở trong túi của mình ra.
Bà ta cởi tấm vải ra, bên trong còn một lớp vải nữa, trông có vẻ như rất trân quý.
Sau khi cởi lớp vải thứ 2 ra, bên trong là một chiếc hộp gỗ.
Trình Tú Vân mở chiếc hộp ra, bên trong là một bức ảnh bị xé thành 2 mảnh: “Đây là ảnh chụp hồi nhỏ của con và mẹ, lúc đó nó bị ông nội của con xé rách, khó khăn lắm mẹ mới giành lại được đấy.”
“Đây chính là vật báu của mẹ, lần nào nhớ tới con mẹ cũng lấy tấm ảnh này ra ngắm, giống như con đang ở bên cạnh mẹ vậy.”
Nói xong bà ta cầm lấy bức ảnh đặt ở trước mặt Ôn Như Quy.
Ôn Như Quy luôn tỏ ra thờ ơ với những gì bà ta nói, ánh mắt khi anh nhìn bà ta giống như đang nhìn một người xa lạ vậy.
Lúc này khi trông thấy Trình Tú Vân đưa ảnh chụp tới trước mặt mình, anh vô thức cúi đầu xuống.
– — Cơ thể anh lập tức cứng đờ lại.
Ôn Như Quy nhìn chằm chằm vào bức ảnh chụp cũ đã ố vàng ở trên mặt bàn, bé trai trong hình khoảng 4-5 tuổi gì đó, thằng bé mặc một bộ đồ vest ở trên người, mỉm cười thẹn thùng.
Trình Tú Vân thấy Ôn Như Quy nhìn ảnh chụp không nhúc nhích, bà ta còn tưởng rằng anh đang bị xúc động nữa chứ, khóe miệng bà ta cong lên rồi sau đó lại nói tiếp: “Con còn nhớ bức ảnh này không?”
Ôn Như Quy vẫn không trả lời lại Trình Tú Vân, anh vẫn duy trì tư thế nhìn bức ảnh chằm chằm.
Trình Tú Vân vẫn không để ý đến, bà ta tự nói với mình: “Đó là ngày sinh nhật năm con 4 tuổi. Năm đó cha con ở trong quân đội không về, trong lòng con rất buồn. Mẹ thấy con buồn bã như thế nên đã đồng ý một yêu cầu của con, khi đó con nói muốn chụp ảnh chung với mẹ.”
“Thế là mẹ đã mặc cho con bộ vest nhỏ ông nội mua cho con này rồi dẫn con đi tới cửa hiệu chụp ảnh để chụp ảnh. Khi đó nhiếp ảnh gia trong cửa hàng đều nói con vừa ngoan ngoãn lại còn đáng yêu, muốn lấy ảnh của con để làm ảnh tuyên truyền cho cửa hàng chụp ảnh của bọn họ nữa. Nhưng mà mẹ không đồng ý con có nhớ không?”
Đột nhiên Ôn Như Quy ngẩng đầu lên ánh mắt anh có vẻ rất kỳ lạ, anh chỉ vào bé trai trong ảnh rồi nói: “Người này là ai?”
Trình Tú Vân nghe thấy Ôn Như Quy hỏi như thế thì ngẩn người ra, nhưng bà ta vẫn dịu dàng đáp: “Đứa con ngốc này, đây là con chứ là ai nữa. Là ảnh chụp lúc 4 tuổi của con đó, lúc ở nhà con không thấy ảnh chụp hồi nhỏ của mình hay sao?”
Đầu Ôn Như Quy như bị cái gì đó đập vào một cái vậy, đầu anh ong ong hết cả lên, gương mặt cũng tái cả đi.
Nếu như đứa trẻ trong hình là anh vậy thì tại sao Tiểu Húc lại trông giống anh y như đúc như thế chứ.
– — Không đúng.
– — Có thứ gì đó không đúng.
Ôn Như Quy nắm chặt mép bàn, bởi vì dùng lực quá mạnh nên gân xanh trên mu bàn tay nổi hết cả lên, có thể tưởng tượng được lúc này trong lòng anh dậy sóng đến nhường nào.
Trình Tú Vân cũng nhạy bén phát hiện ra Ôn Như Quy có cái gì đó sai sai, bà ta cẩn thận lên tiếng dò hỏi: “Như Quy à, con làm sao thế? Sao tự nhiên trông mặt con lại khó coi như vậy, không lẽ con khó chịu ở đâu sao?”
Đôi mắt Ôn Như Quy trở nên đỏ ngầu, anh nhìn Trình Tú Vân như muốn ăn tươi nuốt sống bà ta vậy: “Bà có biết Tiểu Húc không?”
“Tiểu Húc ư?”
Trình Tú Vân suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Mẹ không biết người này, mẹ nhớ con có 2 người bạn ở trong khu tập thể, 1 người tên là nhóc béo, 1 người là Phác Kiến Nghĩa, không có ai tên là Tiểu Húc cả.”
Ôn Như Quy giống như bị tạt một xô nước lạnh vào người ngay trong mùa đông buốt giá vậy, anh không khống chế được cơ thể mà bắt đầu run rẩy bẩy.
Cuối cùng thì Ôn Như Quy cũng biết lạ ở chỗ nào rồi.
Tiểu Húc xuất hiện khi anh 5 tuổi, anh và cậu ta quen biết nhau 20 mấy năm trời. Anh khôn lớn thành người rồi, còn kết hôn sinh con nữa. Phác Kiến Nghĩa cũng đã thành người lớn rồi, duy chỉ có Tiểu Húc vẫn là dáng vẻ lúc 5 tuổi mà thôi.
– — Suốt 20 mấy năm qua đều không có gì thay đổi cả.
Thế nhưng từ trước tới nay Ôn Như Quy vẫn không hề phát hiện ra, anh chưa từng cảm thấy có gì đó không đúng cả.
– — Thế nên rốt cuộc Tiểu Húc có tồn tại thật hay không?
Nếu như cậu ta thật sự tồn tại thì tại sao cậu ta và anh hồi nhỏ lại trông giống nhau đến thế cơ chứ, tại sao suốt 20 mấy năm qua cậu ta không trưởng thành?
Đầu Ôn Như Quy rất đau cũng rất hỗn loạn, anh như rơi xuống hầm băng vậy, lạnh đến mức hàm răng cũng đang run lên cầm cập.
Nếu như Tiểu Húc thật sự không tồn tại vậy thì tại sao suốt 20 mấy năm qua anh lại nhìn thấy cậu ta chứ.
Là cậu ta ở bên cạnh nói chuyện với anh, lần trước là cậu ta giúp đỡ anh giải quyết Sử Tu Năng mà.
– — Sử Tu Năng…
Có lẽ Tiểu Húc thật sự tồn tại, ngày hôm đó Đồng Tuyết Lục cũng lên tiếng chào hỏi với cậu ta, Tiểu Húc còn khen cô xinh đẹp nữa mà.
Nhưng như thế cũng không thể nào thuyết phục được Ôn Như Quy. Lúc trước khi chưa phát hiện ra điều bất thường còn đỡ. Nhưng lúc này cho dù anh có thuyết phục bản thân mình như thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể nào nghe theo logic trong đầu mình được.
Trên thế giới này làm gì có 2 chiếc lá nào trông giống hệt nhau cũng không có 2 người nào giống nhau y như đúc cả. Hơn nữa người này trong suốt 20 mấy năm qua đều tồn tại trong dáng vẻ của đứa trẻ 4-5 tuổi.
Đầu Ôn Như Quy đau như búa bổ, dường như nó sắp nổ tung ra vậy.
Ôn Như Quy đỡ lấy bàn rồi lập tức đứng dậy, anh đi xiêu xiêu vẹo vẹo ra ngoài.
Trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ, anh muốn đi tìm Tiểu Húc hỏi cậu ta xem vì sao suốt bao nhiêu năm nay cậu ta vẫn không trưởng thành.
Nhưng đến khi chạy ra tới bên ngoài Ôn Như Quy mới đờ người ra bởi vì anh vốn không biết nhà của Tiểu Húc ở đâu cả.
Trình Tú Vân bên trong nhà hàng bị dáng vẻ của Ôn Như Quy dọa cho sợ hãi, đợi sau khi anh ra khỏi tiệm ăn nhà nước bà ta mới hoàn hồn lại rồi nhanh chóng đuổi theo sau.
Nhân viên phục vụ vội vàng tóm lấy tay bà ta rồi hỏi: “Bà còn cần đồ ăn trên bàn không a?”
Gọi ra nhiều đồ ăn như thế mà Trình Tú Vân cũng chỉ uống mỗi một ngụm canh đậu xanh, còn Ôn Như Quy thì chẳng hề động đũa, nếu không cần thì thật sự lãng phí lắm đó.
Nhưng lúc này bà ta đang vội vàng đuổi theo Ôn Như Quy nên chỉ đành cắn răng nói: “Tôi không cần nữa.”
Nói xong Trình Tú Vân rút cánh tay mình ra rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.
Khi chạy ra tới bên ngoài, Trình Tú Vân nhìn thấy Ôn Như Quy đang đứng dưới ánh mặt trời, gương mặt trắng bệch y như tờ giấy, cắt không có giọt máu nào cả.
“Như Quy à, con bị sao vậy? Con cảm thấy không khỏe ở đâu thì có thể nói cho mẹ biết mà?” . Đọc thê𝒎 𝑛hiề𝓾 tr𝓾yệ𝑛 ở ( 𝐓R𝓾𝗠 𝐓R𝑼Y𝙚𝐍.V𝐍 )
Trình Tú Vân tiếp tục chơi trò tình thân: “Hay là mẹ đưa con đến bệnh viện khám xem sao nhé?”
Dường như Ôn Như Quy không hề nghe thấy tiếng của Trình Tú Vân, đột nhiên anh đẩy bà ta ra, đôi chân dài sải bước về phía trước.
Trình Tú Vân bị đẩy một cái thì cả người lảo đảo, suýt chút nữa là ngã sấp mặt xuống dưới đất.
Nhìn thấy bóng lưng không thèm ngoảnh đầu lại của Ôn Như Quy, sợi dây trong đầu bà ta đứt phựt một cái, sự nhẫn nại của bà ta gần như không còn nữa.
Trình Tú Vân cắn răng đuổi theo Ôn Như Quy, bà ta kéo lấy cánh tay của anh rồi mắng chửi: “Cái thằng con bất hiếu này, cho dù năm đó mẹ có sai đi chăng nữa thì người làm mẹ như mẹ cũng đã nói xin lỗi với con rồi còn gì.”
“Chẳng phải từ xưa đến nay đất nước chúng ta vẫn có câu thương cho roi cho vọt ghét cho ngọt cho bùi đó sao. Chẳng qua mẹ chỉ nghiêm khắc với con một chút, mắng chửi con vài câu, đánh con mấy lần. Chẳng phải hồi nhỏ con cũng bị ông bà ngoại đánh mấy lần đó sao, con có cần phải ghi thù mẹ mấy chục năm như thế này không?”
“Có phải là con muốn mẹ quỳ xuống cầu xin con thì con mới bằng lòng tha thứ cho người làm mẹ này không hả?”
Người qua đường nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ thì nhao nhao dừng chân lại nhìn rồi chỉ chỉ chỏ chỏ.
Trình Tú Vân thấy mọi người đứng lại nhìn thì càng nói càng hăng, bà ta nức nở than rằng.
“Mọi người tới phân xử giúp tôi đi ạ. Đứa trẻ này hồi bé rất nghịch ngợm, tôi lo lắng nó lớn lên lệch lạc nên có đánh nó vài lần. Nhưng không ngờ rằng nó lại mang thù mấy chục năm thế này. Một người làm mẹ như tôi đã tự mình xin lỗi nó rồi nhưng nó vẫn không chịu tha thứ cho tôi, tôi thật sự rất đau lòng.”
Mọi người nghe thấy Trình Tú Vân nói như thế thì lập tức quay sang khuyên nhủ Ôn Như Quy.
“Sao lại có thể như thế được chứ? Cha mẹ trong thiên hạ đều như thế cả, mẹ cậu làm như thế với cậu cũng là vì muốn tốt cho cậu thôi, nhìn cậu thế này không lẽ lại nhỏ nhen như thế sao?”
“Đúng đó, hồi nhỏ có ai là không bị cha mẹ mắng chửi đánh đâu. Lẽ nào cậu muốn cả đời này không qua lại với nhau nữa hay sao. Đất nước của chúng ta còn được gọi là đất nước lễ nghĩa nữa hay không đây.”
“Đúng đó, đồng chí ạ. Cậu cũng đừng cố chấp như thế nữa, cậu xem cậu ăn mặc gọn gàng đẹp đẽ như thế này còn mẹ cậu lại trông già yếu như thế kia. Cậu nhẫn tâm để bà ấy sống những ngày tháng còn lại trong lo lắng và giày vò hay sao?”
– — Trình Tú Vân nghe thấy những lời như thế thì suýt chút nữa ói ra máu.
Nhưng mà đối phương đang nói chuyện giúp bà ta thế nên bà ta cũng chỉ đành nhẫn nhịn, tiếp tục ra vẻ một người mẹ hiền lành nhưng bị đứa con làm đau thấu tim gan.
Ôn Như Quy nhìn đám người xung quanh một cái rồi lại quay đầu lại nhìn Trình Tú Vân, đột nhiên ký ức trong đầu anh hiện về.
Trình Tú Vân hồi trẻ vứt bát xuống dưới đất, bát vỡ thành mấy mảnh, sau đó bà ta chống nạnh bảo “Tiểu Húc” quỳ xuống dưới. “Tiểu Húc” quỳ xuống, đầu gối bị những mảnh vỡ đâm phải máu tươi chảy ròng ròng.
Hình ảnh xoay chuyển, Trình Tú Vân đột nhiên kéo “Tiểu Húc” vào trong phòng bếp rồi sau đó dìm đầu “Tiểu Húc” vào trong thùng nước. Nước trong thùng nước chảy vào trong mũi và trong miệng “Tiểu Húc”. “Tiểu Húc” điên cuồng giãy giụa, đau đớn đến nỗi sắp chết đi.
Sau đó bầu trời biến đổi, bên ngoài tối om, có 1 người đàn ông lén lút đi vào trong nhà.
Người đàn ông đó lấy ra một sợi dây thừng đã được chuẩn bị từ trước, ông ta và Trình Tú Vân trói “Tiểu Húc” lại rồi lại bịt miệng cậu ta lại. Sau đó người đàn ông đó trói “Tiểu Húc” dưới mái hiên. “Tiểu Húc” cứ bị trói như thế đến nửa đêm, đến lúc hấp hối.
Có vô số cảnh tưởng “Tiểu Húc” bị hành hạ đến mức vết thương chồng chất vết thương hiện lên trong đầu Ôn Như Quy. Cuối cùng hình ảnh Trình Tú Vân hồi trẻ và Trình Tú Vân đang ở trước mắt anh chồng lên nhau.
Ôn Như Quy giật mình một cái.
– — “Tiểu Húc” chính là anh, mà anh cũng chính là “Tiểu Húc.”
Trước đó Ôn Như Quy nhìn thấy “Tiểu Húc” bị đánh đến vết thương chồng chất lên nhau, đó đều là anh trong quá khứ.
Trình Tú Vân nhìn thấy Ôn Như Quy bị mọi người người chỉ trích như thế nhưng vẫn thờ ơ không chịu nói gì, thế là bà ta lại nói tiếp: “Như Quy à, con vẫn không định tha thứ cho mẹ sao con?”
“Con cũng không thử nghĩ lại mà xem hồi nhỏ con bướng bỉnh như thế nào. Nếu như mẹ không đối xử nghiêm khắc với con một chút thì bây giờ con có trở thành nhân viên nghiên cứu trong căn cứ, con có thể trở thành sở trưởng trong viện cơ học được không chứ?”
Mọi người xung quanh nghe thấy Ôn Như Quy là nhân viên nghiên cứu trong căn cứ thì lập tức trách mắng anh kinh hơn nữa.
Trình Tú Vân thấy mọi người đều đứng về phía mình, bà ta rất đắc ý trong lòng nhưng ngoài mặt lại tỏ ra vô cùng đáng thương.
“Năm đó tôi còn mang thai 1 đứa con khác nữa, lúc ấy đứa trẻ đó cũng được tầm 6 tháng rồi. Đứa trẻ này vì một lần tôi không để ý đến nó nên đã tức giận trong lòng đẩy tôi ngã xuống dưới đất khiến cho đứa bé trong bụng tôi cứ thế không còn nữa.”
“Đó là một bé trai đã thành hình, ông nội và cha của đứa bé đều đau đứt ruột đứt gan. Nếu như thằng bé không mất thì bây giờ nó cũng đã khôn lớn rồi. Còn tôi bởi vì xuất huyết quá nhiều nên sau bao nhiêu năm cũng không thể có con lại được nữa.”
“Nếu như không phải nó thì em trai của nó sao có thể chết được chứ? Nếu như không phải đứa trẻ đó không còn nữa thì sao tôi và cha nó có thể ly hôn được?”
Mọi người nháo nhào lên chỉ vào Ôn Như Quy rồi mắng chửi.
“Ấy vậy mà lại hại chết em trai ruột của mình, hơn nữa còn khiến cho cha mẹ ly hôn nữa, không phải là quỷ đội lốt đầu thai hay sao?”
“Nếu tôi mà có đứa con như thế này thì tôi đánh chết nó cũng nên ấy chứ, đúng là không bằng súc sinh.”
Theo từng tiếng mắng chửi không ngừng, tất cả những ký ức bị niêm phong trong đầu Ôn Như Quy lúc này đều được giải trừ phong ấn hết.
Ôn Như Quy trông thấy mình không cẩn thận đụng phải Trình Tú Vân khiến bà ta ngã xuống. Trình Tú Vân ngã vào trong vũng máu, em trai không còn. Cha của anh từ quân đội trở về trốn ở trong góc bệnh viện khóc đỏ hoe đôi mắt.
Sau đó Trình Tú Vân và cha anh ly hôn với nhau. Từ lúc đó cha anh cũng mất đi nụ cười, tóc của ông rụng ngày càng nhiều, ngày nào ông nội cũng than ngắn thở dài. Sau đó máy bay chiến đấu cha anh lái bị rơi xuống.
Máy bay bị rơi người mất, trong một đêm đầu ông nội anh đã bạc đi rất nhiều.
“Là con đã hại chết em trai ruột của mình, khiến cho cha mẹ ly hôn với nhau, cũng chính con đã khiến cho người cha đẹp trai mạnh khỏe của mình phải mất sớm.”
“Không phải, không phải tôi.”
“Chính là con”
Trình Tú Vân còn chưa nói xong thì đã bị Ôn Như Quy bóp chặt lấy cổ họng rồi, vẻ mặt hung ác.
Giống như Tu La tới từ địa ngục vậy, khiến cho người ta phải sợ hãi không thôi.
Mọi người xung quanh sợ hãi đến thét chói tai: “Cậu muốn làm cái gì vậy, mau buông tay ra đi.”
Lúc này Ôn Như Quy mới hoàn hồn lại, đột nhiên anh buông Trình Tú Vân ra rồi xoay người bỏ chạy.
Trình Tú Vân thấy Ôn Như Quy muốn chạy trốn thì mặc kệ cổ họng đau đớn bà ta lập tức đuổi theo, ai ngờ lại dẫm ngay vào hòn đá.
‘Rầm’ một tiếng.
Đầu của Trình Tú Vân đập mạnh xuống dưới đất, máu tươi chảy ra ào ào, đầu óc choáng váng rồi ngất đi.
Có người thét lên.
“Có người chết. Có người chết.”
===
Đồng Tuyết Lục nhìn thấy toàn thân Ôn Như Quy dính đầy máu, anh đi chân trần chạy về phía trước, còn cô thì ở đằng sau đuổi theo anh không ngừng.
“Như Quy, đợi em với.”
Dường như Ôn Như Quy không nghe thấy những gì Đồng Tuyết Lục nói, anh chạy đến bờ vực rồi đột nhiên xoay người lại nở nụ cười đau thương với cô, sau đó anh tung người nhảy xuống dưới.
“A.”
Đồng Tuyết Lục tỉnh dậy sau cơn mơ, toàn thân cô ướt đẫm mồ hôi.
[HẾT CHƯƠNG 144]