Ôn Hủ Hủ nhất thời biến sắc!
Đây rốt cuộc là người nào? Giữa ban ngày ban mặt lại còn dám dùng tư hình? Không còn pháp luật sao?
Ôn Hủ Hủ lập tức ôm đứa nhỏ lui về phía sau vài bước: “Các ngươi muốn làm gì? Đừng có xằng bậy.”
“Xằng bậy?”
Người phụ nữ trung niên cười lạnh một tiếng: “Tôi chính là làm xằng bậy, cô có thể làm gì tôi?”
Sau đó, cô ta trực tiếp nhào tới Ôn Hủ Hủ!
Ôn Hủ Hủ quá sợ hãi.
Nơi này quá nhiều nguy hiểm, cô dùng sức ôm con bỏ chạy.
Nhưng dù sao cô cũng chỉ là phụ nữ, lại còn đang ôm Hoắc Dận cho nên làm sao chạy thoát được người phụ nữ trung niên cùng hai tên đàn ông mặc đồ đen kia!
“Ưm…”
Ôn Hủ bị người phụ nữ kia túm lấy tóc, cô chỉ cảm thấy da đầu đau nhức. Cả người cô không nhúc nhích được.
“Chát – – ” Một cái tát vang dội!
Ôn Hủ Hủ không hề phòng bị, cô bị người ta đánh loạng choạng vài bước, thiếu chút nữa hai mẹ con đã ngã trên mặt đất.
“Mẹ!!!”
Hoắc Dận nhìn thấy mẹ bất chấp nguy hiểm, cậu lập tức nhìn khuôn mặt sưng đỏ của mẹ hét lên một tiếng.
Lỗ tai Ôn Hủ Hủ đều “ong ong”, hoàn toàn không nghe rõ con trai đang gọi gì.
Thế nhưng, đôi tay kia vẫn luôn ôm chặt lấy Hoắc Dận.