Máu tươi văng đến khóe môi của cậu.
Trên lầu lại bắn hai phát súng, bắn chết một con và đả thương một con, trong lúc con linh cẩu bị mổ bụng gào thét kịch liệt, thành công đem vài con linh cẩu may mắn còn sống sót đều chạy trối chết.
Cốc Tâm Chí đứng dậy, dùng mu bàn tay xóa đi vết máu nơi khóe môi, lại dùng quần áo lau ống sắt nhuốm máu, không thèm quan tâm Nhan Lan Lan vẫn còn đang kinh ngạc sững sờ, chỉ ngẩng đầu nhìn về phía tầng cao nhất.
Nơi đó không còn thấy bóng dáng của Trì Tiểu Trì đâu nữa.
Tiếng súng làm thức tỉnh các đội viên đang ngủ yên bình trong siêu thị, khi mọi người lao ra thì Nhan Lan Lan đang cầm khúc củi vẫn còn thiêu đốt, không biết tại sao lại đứng im tại chỗ.
Trì Tiểu Trì xách ngược súng bước ra từ trong siêu thị: “Nhan Lan Lan, anh hỏi em, ‘Trạm canh gác chính’ là gì?”
Nhan Lan Lan tái mặt: “Em…”
Trì Tiểu Trì đem súng ném vào lòng Nhan Lan Lan, quát to: “Ai cho em ngủ?! Em không muốn sống nữa hả?!”
Nhan Lan Lan vừa trải qua ranh giới sinh tử, mồ hôi lạnh chảy đầm đìa sau lưng, lại bị gió lạnh thổi qua, nổi da gà từng trận: “Đinh đội, xin lỗi…”
“Xin lỗi cái gì? Em xin lỗi ai?” Trì Tiểu Trì đá một phát lên thanh củi khiến tia lửa bắn khắp nơi, “Em nên xin lỗi chính là bản thân mình kìa!”
Nhan Lan Lan bị Trì Tiểu Trì nổi trận lôi đình dọa hoảng sợ, nhưng cũng tự biết mình phạm sai lầm quá lớn, chỉ có thể cúi đầu nghe răn dạy.
Đám người Tôn Ngạn cũng chưa từng thấy Trì Tiểu Trì nổi trận lôi đình như vậy, dồn dập hòa giải: “Đinh đội, Đinh đội, xin bớt giận.”
“Lan Lan còn nhỏ, không biết nặng nhẹ, anh đừng giận nữa.”
“Lan Lan, mau tới đây, nói vài lời hay với Đinh đội đi.”
Cốc Tâm Chí có chút đau lòng cho Đinh Thu Vân, chủ động đến gần: “Thu Vân…”
Trì Tiểu Trì không nói hai lời, hất tay cho cậu ấy một cái tát.
Cốc Tâm Chí bị đánh đến hoang mang, giương mắt nhìn Trì Tiểu Trì một cách kinh ngạc.
“Nhìn cái gì?! Đang đánh cậu đấy!” Cốc Tâm Chí nghe thấy giọng nói của Trì Tiểu Trì có chút run rẩy, “Thích nhảy lầu lắm hả? Cậu cũng không muốn sống nữa phải không? Cậu cũng còn nhỏ tuổi hả? Muốn thể hiện mình có năng lực có bản lĩnh sao?”
Dứt lời, Trì Tiểu Trì đẩy ra mọi người đang ngăn cản, quay đầu trở về siêu thị, bước lên lầu, đem cửa phòng trên tầng thượng khóa chặt.
Tất cả mọi người nhìn ra lần này Đinh đội thật sự nổi giận.
Một trận ầm ĩ khiến mọi người tỉnh cả ngủ.
Khi Nhan Lan Lan bị linh cẩu vây công thì không khóc, vậy mà bây giờ lại bị dọa khóc, cô sụt sùi đến trước cửa tầng thượng gõ cửa nhận sai, cầu xin cả buổi nhưng vẫn tay trắng trở về.
Cô lả chả nước mắt quay lại tầng trệt, khóc càng thảm hại hơn.
Tôn Bân đi dỗ cô, chú La thì lưu loát thu thập thịt linh cẩu dự trữ làm lương thực tồn kho. Tôn Ngạn châm củi vào đống lửa, nói với Cốc Tâm Chí: “Cốc đội phó, Đinh đội cũng chỉ giận chó đánh mèo anh mà thôi, anh đừng để trong lòng.”
Cốc Tâm Chí không nói.
Nghĩ đến Đinh Thu Vân mới nãy, vẻ mặt rõ ràng là căng thẳng và lo lắng, trong lòng Cốc Tâm Chí liền ngọt ngào, làm gì còn rảnh tính toánh chuyện nhỏ nhặt này.
Trong khi đó, Trì Tiểu Trì cách biệt với mọi người, đang ngồi dựa vào hàng rào trên lầu, đem mặt chôn vào giữa hai gối, bàn tay mới đánh Cốc Tâm Chí vừa rồi vẫn còn hơi run rẩy.
061 nhẹ giọng gọi cậu: “Tiểu Trì?”
Trì Tiểu Trì sửa lại tóc tai một chút: “Xin lỗi, nhập diễn quá sâu.”
061 nói: “Ừm, tôi biết.”
Anh đoán được Trì Tiểu Trì đang nghĩ đến chuyện gì.
Ở thế giới của bọn trẻ trong viện mồ côi, đối mặt với cảnh tượng tương tự thì Trì Tiểu Trì cũng xuất hiện phản ứng tương đối nghiêm trọng giống vậy.
…Cậu ấy không nhìn nổi chuyện “Có người rơi xuống từ trên lầu.”
061 cũng biết Trì Tiểu Trì thật sự nổi giận với Nhan Lan Lan.
Nhưng việc cậu nổi nóng với Cốc Tâm Chí hoàn toàn là cố ý.
Trì Tiểu Trì biết Cốc Tâm Chí sẽ hiểu lầm, hiểu lầm hàm nghĩa đại biểu cho cái tát kia, cho rằng “Đinh Thu Vân” đang quan tâm mình, thậm chí sẽ vì điều này mà vui vẻ chịu đựng.
Vì vậy Trì Tiểu Trì dứt khoát lợi dụng điểm này.
Bởi vì Trì Tiểu Trì biết rất rõ đối tượng phục vụ của Cốc Tâm Chí chỉ có một mình Đinh Thu Vân.
Bị giới hạn bởi tính cách của Cốc Tâm Chí, vì để đảm bảo không có bất kỳ sơ suất nào, trước khi rời đi Trì Tiểu Trì phải giao cho Đinh Thu Vân một Cốc Tâm Chí trung thành tuyệt đối.
Nói trắng ra là cho dù sau khi Đinh Thu Vân được trả lại thân thể, chuyện thứ nhất chính là muốn giết chết Cốc Tâm Chí thì Trì Tiểu Trì cũng phải bảo đảm khi đó Cốc Tâm Chí hoàn toàn nguyện ý tin tưởng mà giao sau lưng cho Đinh Thu Vân.
Nhưng mà cái tát kia cũng là cậu thật sự muốn bộc phát tâm tình của mình.
Khi nhìn thấy Cốc Tâm Chí nhảy lầu, cậu thật sự rất sợ.
Trì Tiểu Trì bị sự hồi hộp kích thích chứng đau nửa đầu làm cho mồ hôi lạnh ứa ra giàn giụa.
Cậu che kín áo khoác và khăn quàng cổ, thấp giọng gọi: “Thầy Lục.”
061: “Ừm, tôi đây.”
Từ trong cổ họng của cậu cất lên tiếng cười khẽ mơ hồ: “May mà Lâu ca không nhìn thấy bộ dạng hiện tại của tôi.”
Vừa nãy Cốc Tâm Chí từ trên lầu nhảy xuống khiến Trì Tiểu Trì nghĩ đến sự kiện tương tự từng xảy ra với mình.
Khi đó cậu gào khóc, hoảng loạn, quỳ xuống đất khẩn cầu Lâu Ảnh đừng chết, đừng rời bọ mình, hiện tại đã biến thành bộ dáng này, ngay cả cảm xúc bộc phát nhất thời cũng có thể nhân tiện đem ra để lợi dụng tính kế người khác.
Trì Tiểu Trì hiếm khi bị cảm xúc chán ghét bản thân chi phối như vậy, chính là khi hai tay cậu phát run, bỗng nhiên có một bóng đen mạnh mẽ từ trên không lặng lẽ nhảy đến trước người cậu.
Cùng lúc đó, 061 nói: “Không, tôi nghĩ…anh ấy sẽ rất yêu thích.”
Một Trì Tiểu Trì xảo quyệt, thông minh, đầu đầy ý xấu, nhưng anh thật sự rất yêu thích.
Thừa dịp Trì Tiểu Trì hơi run run, hai bàn chân ấm áp khoát lên đầu gối của Trì Tiểu Trì.
Trì Tiểu Trì ngẩng đầu, phát hiện Ông Chủ đã xử lý bản thân sạch sẽ.
Vừa nãy đám linh cẩu đánh lèn không thành, bỏ chạy thục mạng, nhưng hiện tại thi thể của bọn chúng đã bị xếp thành hàng ngang, đặt trên nóc nhà, bị phơi khô đóng băng.
Báo đen nhẹ nhàng dùng trán khẽ cọ lên trán cậu.
Giọng của 061 cũng ấm áp vang lên đúng lúc bên tai: “Được rồi. Đừng nghĩ nhiều như thế, nếu sợ thì ôm nó nhiều một chút.”
Trong lúc ngẩn ngơ, Trì Tiểu Trì cảm thấy câu này “Được rồi” dường như là Ông Chủ đang nói với mình.
Cậu im lặng ôm lấy Ông Chủ, đem mặt chôn vào bả vai của nó, thả lỏng chính mình trong phút chốc, lập tức sẽ tốt ngay thôi.
Cậu lẳng lặng dựa vào đó, cũng không rơi lệ, chỉ thả lỏng toàn bộ cơ thể, dựa vào con vật ấm áp này, để cho tinh thần uể oải đã lâu của mình được thả lỏng.
Báo đen cũng để cậu thoải mái dựa vào, lẳng lặng làm bệ đỡ cho cậu.
Ngay lúc này, ngón tay đeo nhẫn đang ôm lấy eo báo đen của Trì Tiểu Trì truyền đến cảm giác tê tê nhỏ bé như bị điện giật.
Ngay sau đó là một luồng tín hiệu truyền đến từ trong chiếc nhẫn: “Anh Trì?…Anh Trì? Anh có ở đó không—-”
Tính hiệu chỉ liên thông trong chớp mắt, ngay khi Trì Tiểu Trì phục hồi lại tinh thần thì âm thanh và cảm giác tê dại đầu ngón tay cũng biến mất.
….Đây là gì? Ảo giác sao?