“…”
Giây tiếp theo, Giang Hàn Thanh vươn tay đè cô lên tường, anh cúi xuống nhìn cô, mắt phượng khẽ nheo lại, đuôi mắt càng hẹp dài hơn.
Anh hỏi: “Đây là đang khiêu khích anh à?”
Tư thế anh cứng rắn, uốn gối chống vào giữa hai chân Chu Cẩn. Chu Cẩn không kìm được phát ra tiếng rên rỉ nhưng nhanh chóng cắn chặt môi lại.
Tính xâm chiếm sắc nhọn trên người của Giang Hàn Thanh thật sự không hề thuyên giảm chút nào.
Anh ôm lấy Chu Cẩn, nhìn cô thật sâu, cười khổ: “Muốn sở hữu cũng cần phải trả giá cao lắm đấy, cảnh sát Chu.”
Chu Cẩn bám lấy vai anh, chân quấn lên eo của anh. Cô được anh ôm ghì vào lòng nên cũng không sợ ngã xuống, hai tay bưng mặt anh mà hôn một cái.
Chu Cẩn biết rõ nhưng vẫn cố ý hỏi: “Vậy sao? Giá cao thế nào?”
Giang Hàn Thanh bỗng nhiên ngậm lấy môi cô, cắn mút trong miệng như dã thú đang hưởng thụ con mồi, nụ hôn của anh có chút cuồng loạn, điên dại và bất chấp.
Chu Cẩn muốn cười, nhưng cổ họng đã phát ra hai tiếng ngâm nga mơ hồ, đón nhận nụ hôn của anh.
Giang Hàn Thanh nâng mông cô lên bàn làm việc. Anh đặt Chu Cẩn xuống, ngón tay lại vén dây áo cô làm nó rơi xuống, lộ hết ra xương quai xanh tuyệt đẹp.
Anh giữ vai cô, đặt môi lên xương quai xanh, lưu luyến như ý loạn tình mê.
Khi mở mắt ra, Giang Hàn Thanh thoáng thấy hai ly nước còn mới trên bàn thì động tác hơi khựng lại, người cũng nhanh chóng tỉnh táo từ trong cơn ham muốn. Anh không thể không nhớ đến ngày đó, sau khi mất đi khả năng kiểm soát cảm xúc thì đã làm vỡ hai cái ly thuỷ tinh…
Lòng bàn tay Giang Hàn Thanh đặt lên eo Chu Cẩn, khàn giọng nói: “Anh đi nấu cơm, được không?”
Chu Cẩn thấy anh vẫn không chịu tiếp tục, cũng không muốn cưỡng ép, ngón tay cô vẽ lên hầu kết của anh, quyết định hỏi: “Tại sao? Giáo sư Giang, anh hết yêu em rồi à?”
Giang Hàn Thanh: “…”
Để Chu Cẩn hỏi câu này, đúng là thất bại của anh.
Anh đang định trả lời thì chuông cửa kêu lên hai tiếng “kính coong” liên tiếp, buộc phải cắt ngang cuộc đối thoại này.
Giang Hàn Thanh chưa mặc quần áo đàng hoàng nên Chu Cẩn kêu anh vào lại phòng tắm, còn mình đi mở cửa.
Người nhấn chuông cửa là nhân viên chuyển phát, Chu Cẩn ký nhận túi tài liệu chuyển phát nhanh, cô để ý kĩ hơn thì thấy địa chỉ người gửi là cửa hàng 4S ở Hải Châu.
Cô còn tưởng Giang Hàn Thanh mua xe mới.
Chờ Giang Hàn Thanh ra khỏi phòng tắm, Chu Cẩn vừa đưa túi văn kiện cho anh vừa hỏi: “Anh mua xe khi nào vậy hả?”
Giang Hàn Thanh trả lời: “Không có.”
“Vậy đây là gì?”
Giang Hàn Thanh mở túi ra mới phát hiện là hóa đơn bồi thường dài dằng dặc.
Chu Cẩn bước tới, nhìn khoản tiền sáu con số trên hóa đơn, hai mắt lập tức tối sầm, hỏi anh: “Chuyện này từ khi nào?”
Giang Hàn Thanh suy nghĩ rồi giải thích: “Chiếc xe hỏng ở Khuông Sơn. Sau khi anh xuống máy bay liền tới thẳng cửa hàng của một người bạn để lấy xe.”
Chu Cẩn thấy anh vô cùng bình tĩnh, dù núi Thái Sơn sụp xuống mặt cũng không hề đổi sắc, cô đành phải giải thích: “Giáo sư Giang, anh không phải là nhân viên trong biên chế của đội cảnh sát, trường hợp này rất khó xin được bồi thường hoàn toàn.”
Giang Hàn Thanh hờ hững gật đầu: “Ừm, mình anh gánh là được mà.”
“…” Chu Cẩn cũng không tính để một mình anh chịu áp lực kinh tế lớn đến vậy, cẩn thận hỏi anh: “Cái này có thể trả góp theo kỳ hạn được không?”
Giang Hàn Thanh nghe xong, mới rốt cuộc hiểu Chu Cẩn đang lo lắng điều gì, anh im lặng nhìn cô một lát rồi lặp lại: “Chu Cẩn, tiền lương của anh vẫn có thể chi trả được.”
Chu Cẩn vô cùng nghiêm túc trả lời: “Tiền lương em bảo nó không thể.”
Giang Hàn Thanh nghe mà không khỏi bật cười. Xem ra, sau khi Chu Cẩn cầm thẻ ngân hàng của anh có vẻ như cũng không kiểm tra số tiền trong đó.
Chu Cẩn nhướng mày: “Anh còn cười! Sắp phá sản đến nơi rồi!”
Giang Hàn Thanh chống tay lên môi, phải rất kiềm chế mới thu lại được ý cười.
Hiếm khi anh mới nảy ra chút suy nghĩ chơi xấu, hỏi một cách vô tư hồn nhiên: “Vậy chúng ta bán căn hộ này đi, đổi một căn nhỏ hơn nhé?”
Chu Cẩn hỏi ngược lại: “Nhưng sau này có em bé thì tính sao?”
Giang Hàn Thanh sửng sốt.
Kể từ khi trở về Hải Châu, anh luôn cố ý né tránh đề tài này, nói cách khác là anh đang tránh làm tổn thương Chu Cẩn vì tất cả những gì anh đã gây ra ngày hôm đó.
Anh không muốn để Chu Cẩn nhớ lại những chuyện không tốt kia, song không ngờ rằng cô lại nhắc đến đứa bé một cách tự nhiên và chủ động đến vậy.
Giang Hàn Thanh im lặng một hồi, đưa tay về phía Chu Cẩn, kéo cô ngồi đến bên cạnh mình.
“Chu Cẩn, về chuyện con cái, anh nghĩ chúng ta cần phải nói rõ một chút.”
Chu Cẩn hiếm khi nhìn thấy thái độ bộc trực thành khẩn đó của anh: “Được, anh muốn nói gì?”
Trong thời gian ngắn, chưa thể nghĩ được câu từ nào để nói. Giang Hàn Thanh chỉ lặng lẽ nhìn cô bằng ánh mắt vừa tha thiết lại nóng bỏng.
Chu Cẩn kề sát vào rồi chớp mắt hỏi lại anh: “Anh muốn nói gì?”
Ngọn đèn trong phòng cũng trở nên dịu nhẹ, hơi thở hai người quấn quýt lấy nhau, lắng nghe nhau rõ ràng hơn.
Ngay sau đó môi anh áp lên môi cô, nhân cơ hội hôn xuống. Chu Cẩn không né tránh, nhắm mắt lại chờ đợi nụ hôn tiếp theo của anh.
Giang Hàn Thanh giữ gáy cô: “Anh yêu em, Chu Cẩn, anh yêu em…”
Sau mỗi một câu, anh lại hôn cô một lần.
Giang Hàn Thanh dừng lại, trán kề lên trán cô rồi nói khẽ: “Anh biết anh muốn gì, cái anh muốn không phải một đứa con, anh muốn mỗi một ngày trong quãng đời còn lại đều có thể trải qua cùng với em. Chu Cẩn, dù không có con cũng không sao, hai người chúng ta vẫn sẽ là một gia đình.”
Vì có Chu Cẩn, tất cả những thứ còn lại chỉ là thêm gấm thêm hoa. Anh sẵn lòng hòa giải với cả thế giới, ba cũng vậy, con cũng thế, tất cả đều không quan trọng, chỉ cần anh có Chu Cẩn là đủ rồi.
Chu Cẩn nghe xong, hai tay ấn chặt bờ vai anh và đẩy anh lên ghế sofa, còn mình thì cong gối ngồi vòng hai bên eo anh.
Chu Cẩn thẳng eo, nhìn anh từ trên cao xuống, ngắm gương mặt dịu dàng, đôi môi xinh đẹp…
Cô hỏi: “Vậy nếu, em muốn có thì sao?”
Giang Hàn Thanh giật mình, nhìn chăm chú vào đôi mắt như có ngọn lửa đáng bừng sáng của cô, nóng bỏng đến mức khiến trái tim anh căng thẳng.
Chu Cẩn cười nói: “Em mong em và anh sẽ cùng đưa một em bé đến thế giới này. Bé con sẽ có một người ba rất rất yêu thương con. Anh có thể dạy con đi, dạy con học, dạy con khôn lớn để trở thành một người hạnh phúc. Anh cũng học cách làm ba từ con, hoặc học cách khiến em bé luôn vui vẻ…”
Cô ôm lấy mặt anh, hôn anh và khẽ thì thầm: “Con sẽ yêu anh như em yêu anh, Giang Hàn Thanh.”
“Chu Cẩn, Chu Cẩn…”
Hai tay anh ôm cô thật chặt, đầu tựa vào cổ cô, hôn loạn xạ lên da thịt cô. Giọng anh rất thấp, chất chứa nỗi run sợ không dễ gì nhận thấy: “Anh rất xin lỗi về chuyện cãi nhau hôm đó, anh thật sự xin lỗi, thật lòng xin lỗi em.”
“Em chấp nhận lời xin lỗi của anh.”
Chu Cẩn cười rực rỡ, lại ôm lấy mặt Giang Hàn Thanh và nhìn thẳng vào mắt anh.
Chu Cẩn nói: “Bây giờ điều em cần anh làm là mạnh dạn hơn một chút, bình thản mà đón nhận tình yêu em dành cho anh, đừng cảm thấy thua thiệt, đừng luôn nói lời xin lỗi. Hàn Thanh, em yêu anh.”
“…”
“Có phải anh cảm thấy em nói ba từ này nhẹ nhàng đơn giản quá đúng không? Vậy sau này mỗi ngày em đều sẽ nói, nói đến khi nó có trọng lượng mới thôi.”
Anh đối mặt với cô, trong đôi mắt thẳng thắn và nồng nhiệt của cô, Giang Hàn Thanh gần như không chỗ ẩn nấp. Anh nên cảm thấy vui mới phải, nhưng giờ đây trái tim đang đập loạn xạ đến mức hơi nhói đau.
“Chu Cẩn.”
Nhìn khoé mắt đỏ hoe của anh, Chu Cẩn cười, lại cúi đầu hôn lên môi anh.
“Bây giờ, anh còn muốn từ chối em nữa không?”