– Ngươi cho rằng ta không dám giết sao?
Viên Cương lập tức đổi tay, lại chộp một cánh tay khác của Văn Tâm.
– Dừng tay!
Bạch Diêu đứng trên nóc nhà lập tức quát một tiếng chói tai.
Ngưu Hữu Đạo khẽ nâng tay, Viên Cương lập tức dừng lại hành động, chủy thủ vẫn đặt ngang trên cổ trắng nõn của Văn Tâm, cảnh giác cao độ nhìn xung quanh.
Lúc này, nhân mã bên Phượng Nhược Nam, còn cả nhân mã bên Thương Triều Tông đều nhanh chóng tập kết, nhân mã hai bên giằng co với nhau.
Thân hình Bạch Diêu lóe lên, từ trên trời giáng xuống, đáp giữa hai bên đang giằng co, lạnh lùng nói:
– Đều thả người cho ta!
Phượng Nhược Nam răng ngà cắn chặt môi, Bạch Diêu nói thả nàng ta không dám không thả sao, nhưng nàng ta không cam tâm cứ thả người như vậy. Phượng Nhược Nam chỉ vào Ngưu Hữu Đạo quát:
– Tiểu tặc, trả món tiền ngươi nợ ta trước đi!
– Bạch tiền bối đã mở miệng, ta không hai lời, tin vào con người của Bạch tiền bối!
Ngưu Hữu Đạo vung tay lên:
– Thả người!
Khí phách hơi có vẻ rộng lượng khiến không ít người vì thế choáng váng. Bạch Diêu cũng không kìm được nhìn hắn thêm một cái.