“Em muốn anh làm tình nhân của em.”
Bành Á Linh đã đề cập đến vấn đề này từ nhiều năm trước, năm đó Đinh Hồng Diệu không hề suy nghĩ gì mà từ chối ngay, năm nay hình như là không thể từ chối được rồi.
Đinh Hồng Diệu nghiến răng nói: “Được, tôi đồng ý với cô.”
Làm vậy là trái với lương tâm.
Nhưng mà vì để đối phó với Giang Nghĩa, vì để có được lợi ích lớn hơn nữa, anh ta đồng ý.
Nhưng Đinh Hồng Diệu đã suy nghĩ đơn giản quá rồi.
Chỉ nói suông thì xong việc à?
Không đơn giản như vậy đâu.
Bành Á Linh cười khanh khách, giang hai tay rồi nói: “Vậy bắt đầu đi.”
Đinh Hồng Diệu ngơ ngẩn: “Bắt đầu? Bắt đầu cái gì?”
“Làm chuyện mà tình nhân nên làm.”
“Là… là chuyện gì?”
Bành Á Linh cười xấu xa trả lời: “Loại chuyện đó làm sao có thể nói thẳng như vậy được chứ, em muốn anh ôm em vào căn phòng trên lầu hai, đặt em trên giường nệm cao su, làm những chuyện mà tình nhân nên làm với nhau.”
Đinh Hồng Diệu không phải là kẻ ngốc, làm sao có thể không hiểu được ý tứ trong đó chứ.
Chỉ là anh ta thật sự không thể làm được.
Không nói đến chuyện anh ta căn bản không thích Bành Á Linh, chỉ là thế lực sau lưng người phụ nữ này đã khiến anh ta sợ hãi, chuyện làm tình nhân trong bóng tối cũng chỉ là đồng ý bằng miệng, nhưng cho đến bây giờ anh ta cũng chưa từng nghĩ như thế.
Kết quả là Bành Á Linh không cho người khác có cơ hội bao biện.
Bạn đã lên tiếng đồng ý, vậy thì phải dùng thân thể để thực hiện, chỉ có như vậy thì cô ta mới có thể giúp đỡ cho bạn.