Nam Chi sợ ngây người, đứng tại chỗ mà dại ra, Giang Thiệu Hưng giống như vẫn cảm thấy thú vị, lại bóp bóp thêm mấy con nữa, trong miệng còn cười ha hả.
Hệ thống nghiến răng nghiến lợi: “Đi lên đánh hắn đi, ta cường hóa sức lực ở tay chân giúp ngươi, đánh cho ta.”
Mẹ nó, vì nuôi tằm, hệ thống đã rầu thúi ruột, những khi xảy ra vấn đề, đứa trẻ luôn hỏi nó đầu tiên.
Hơn nữa, còn phải dựa vào cọng rơm cứu mạng là tơ mà tằm nhả ra, tằm đã sắp phun tơ, lại gặp phải đứa trẻ ngỗ nghịch thế này, hệ thống có chút không kiểm soát được.
Nam Chi nghe lời hệ thống, giơ nắm tay lên, chạy như bay về phía Giang Thiệu Hưng, ở lúc Giang Thiệu Hưng còn đang cười hì hì, Nam Chi đã xuất hiện trước mặt hắn.
Nam Chi không nói hai lời, giáng cho Giang Thiệu Hương một quyền, lại nện xuống cánh tay cùng mặt của Giang Thiệu Hưng, đánh đau đến mức tay Giang Thiệu Hưng run lên, tằm trong tay rơi xuống mặt đất.
Nam Chi không nói một lời, chỉ đánh vào Giang Thiệu Hưng, Giang Thiệu Hưng đau đến choáng váng, muốn chạy khỏi Nam Chi, nhìn thấy Nam Chi giơ nắm đấm chạy về phía mình, giống như đang nhìn thấy ác quỷ.
“Oa a oa……” Giang Thiệu Hưng đau đến phát khóc, nhưng vẻ mặt Nam Chi vẫn hờ hững, giơ nắm tay lên, lại đánh từng cái từng cái vào người Giang Thiệu Hưng.
Bộ dạng hờ hững lại lãnh khốc kia, khiến Giang Thiệu Hưng bị dọa sợ mà oa oa khóc lớn, mấy người đang bận rộn trong bếp nghe thấy động tĩnh, vội vàng chạy ra.
Vừa ra tới, liền nhìn thấy muội muội đánh ca ca, ca ca bị đánh kêu khóc thảm thiết, Giang Nguyên Trung nhìn thấy nhi tử bị đánh, máu lên tới não, bước nhanh đến đẩy mạnh Nam Chi ra.
Nam Chi ngã ngồi xuống mặt đất, chậm rãi đứng dậy, cẩn thận nhặt những con tằm đang bò trên mặt đất lên.
“Đang làm cái gì, đang nháo cái gì?” Lão Tiền thị nhìn Nam Chi, “Sao ngươi lại đánh ca ca.”
Lão Tiền thị nhìn xung quanh, nhặt một cành cây tới, phát tiết hết oán hận, phẫn nộ tích tụ trong khoảng thời gian này ra, dùng sức đánh thật mạnh vào người Nam Chi, âm thanh vang dội.
Nam Chi đứng yên không nhúc nhích, che chở cho mấy con tằm trong tay, môi mím chặt, không rơi một giọt nước mắt nào.
Hành vi như vậy, ở trong mắt người lớn không thể nghi ngờ chính là hành vi khiêu khích, lão Tiền thị lại càng đánh mạnh tay hơn.
Những người khác lúc này mới phản ứng lại, Ngô thị tiến lên, ôm đứa trẻ vào lòng, dây mây đánh vào người Ngô thị.
“Nương, nương……” Giang Lương Tài vội vàng hô, “Mọi chuyện còn chưa nói rõ ràng, nói rõ ràng đã.”
“Các ngươi còn che chở nàng, đây là một cái tai họa, ngay cả ca ca mà cũng dám đánh, đây là muốn leo lên đầu ca ca.” Lão Tiền thị chán ghét nói.
“Đại bá, trên người Thiệu Hưng toàn là vết bầm tím.” Tiểu tiền thị vén áo nhi tử lên, nhìn thấy trên người nhi tử toàn là vết xanh tím, tức khắc đau lòng, hô lên với Giang Lương Tài.
Lão Tiền thị nhìn thấy trên người tôn tử toàn là dấu vết, lại càng tức giận.
Nam Chi không chút hoang mang chỉ vào chất lỏng trên mặt đất, còn có thi thể của tằm, “Là ca ca đoạt tằm của ta, còn bóp chết tằm.”
“Hắn nói, ta là một đứa trẻ hư, chọc cô cô cùng nội tổ mẫu tức giận, hắn phải báo thù cho cô cô cùng nội tổ mẫu, cho nên giết chết tằm của ta, về sau còn muốn gả ta cho một gã du côn.”
“Còn nói sau này cha ta còn phải dựa vào bọn hắn mà dưỡng lão, nữ nhi gả đi rồi chính là bát nước đổ đi, thứ gì đoạt được liền đoạt, những thứ của cha ta sau này đều là của bọn hắn.”
Mọi người:……
“Ngươi nói bậy, ta chưa từng nói như vậy, ngươi đổ oan cho ta.” Giang Thiệu Hưng phủ nhận theo bản năng, tiềm thức mách bảo hắn không thể thừa nhận.
Giang Thiệu Hưng vẫn luôn nghe cha nương nói đại bá không có nhi tử, trong giọng nói còn hàm chứa thương hại, lại có một cảm giác ưu việt hơn người, Giang Thiệu Hưng đều cảm nhận được.
Nhưng hắn không nói sẽ cướp đoạt mọi thứ, bởi vì tất cả đều đã là của chung.
Nam Chi cảm thấy mình không có nói dối, dù sao cả nhà đều nghĩ như vậy, ngay cả cha cô cũng nghĩ như vậy.
“Nhị Nha, ngươi là người xấu, ngươi đổ oan cho ta.” Giang Thiệu Hưng hô lên với tiểu Tiền thị: “Nương, con chưa từng nói mấy lời này.”
Trên mặt tiểu Tiền thị hiện lên vẻ xấu hổ, cả sân ngoại trừ Giang Thiệu Hưng kêu oan, còn lại đều rơi vào một mảnh trầm mặc.
Nhìn từ một góc độ khác, tuy rằng hành vi của Giang Thiệu Hưng là không tốt, nhưng lại tràn ngập tinh thần trọng nghĩa, khiến đứa trẻ hư hỏng là Nhị Nha phải chịu trừng phạt, nhìn thấy cô khó chịu, thật là một chuyện khiến người ta vui sướng.
Nhưng một chuyện trượng nghĩa như vậy, lại bị Nam Chi nhấn chìm.
Tất cả mọi người đều không mở miệng, cũng không biết nên mở miệng thế nào.
Vẻ mặt Giang Lương Tài hờ hững, không nói gì, theo lý thuyết là bị chọc đến chỗ đau, tâm Giang Lương Tài hẳn là sẽ dao động dữ dội, nhưng lúc này lòng hắn lại rơi vào tĩnh mịch.
Bình tĩnh đến mức mà ngay cả bản thân Giang Lương Tài cũng cảm thấy khiếp sợ.