Thân hình Tiểu Hôi bỗng nhiên dao động, giây lát chỉ nghe thấy tiếng xương va đập vào nhau lách cách, lúc này Chu Nhất Tiên há miệng trợn mắt nhìn chằm chằm thấy con vượn không lồ bỗng nhiên nhỏ lại, thân thể to lớn bỗng chốc biến thành tam nhãn hầu tử khả ái, mắt nhìn tứ phía rồi phốc lên vai Quỷ Lệ.
Quỷ Lệ từ từ đưa tay lên xoa đầu chú khỉ, Tiểu Hôi ba mắt thao láo như chưa hiểu chuyện gì xảy ra, có vẻ không muốn ở hình dạng này, “chi chi” hai tiếng, rồi quay sang giơ tay chỉ thẳng vào Dã Cẩu Đạo Nhân.
Dã Cẩu Đạo Nhân trong lòng rất sợ, thấy Quỷ Lệ đã quay đầu nhìn lại, sau thấy hắn nói “Nhà ngươi phải giết ta bằng được à?”
Dã Cẩu Đạo Nhân thần sắc biến đổi, đầu óc mịt mù không biết nói sao, cảm thấy ở bên cạnh Tiểu Hoàn đang nhìn lại, không hiểu làm sao, dưới cái nhìn ấy, gã cảm thấy không thể nói nên lời, nhưng cuối cùng cũng bâng quơ nói to:
“Không sai, ta phải giết ngươi. Ngươi đã tiêu diệt Luyện Huyết Đường, giết biết bao huynh đệ đồng môn của ta, ta hôm nay giết ngươi báo thù, tại sao lại không được?”
Quỷ Lệ không nói, chỉ lạnh lẽo nhìn gã, lúc này Tiểu Hôi trên vai hắn đã hạ hoả rồi, trông thật vô tư đáng yêu, miệng khẽ kêu “chi” một tiếng, tựa như trêu chọc Dã Cẩu.
Dã Cẩu toàn thân bị Quỷ Lệ chiếu mục quang cảm thấy bất ổn, cạnh gã Tiểu Hoàn cũng không nói câu nào làm gã càng bồn chồn, dưới áp lực ấy, gã bỗng nghiến răng, bực tức nói: “Ngươi giết thì giết đi, nhìn nhìn cái quái gì?”
Quỷ Lệ thái độ khinh khỉnh, thu lại mục quang dữ tợn khiến Dã Cẩu sợ té đái, nét mặt cũng từ từ bình hoà trở lại
Chợt buồn tê tái, chợt thấy cô đơn, rồi chợt thương tâm và rồi thống khổ…
“Ta giết ngươi để mà làm gì, nếu mà giết người có thể cứu nàng, thì có phải giết cả thiên hạ ta cũng giết rồi…” Hắn tự nói một mình, thanh âm nghẹn ngào run rẩy. “Mười năm qua, trừ việc giết người ta còn làm việc gì khác chăng? Ta sống để làm gì?”
Trông hắn thật thê lương, thân hình từ từ chuyển động, lại tiếp tục không để ý đến những người xung quanh, một mình lặng lẽ bước đi.
Dã Cẩu Đạo Nhân hết sức ngạc nhiên, đứng cạnh gã Tiểu Hoàn đột nhiên biến sắc, chạy theo hắn liền. Chu Nhất Tiên kinh hãi, hoa chân múa tay, quờ quờ như bắt chuồn chuồn.
Chỉ thấy Tiểu Hoàn loáng một cái bắt kịp Quỷ Lệ, cầm lấy tay hắn, nói “Ông sao thế, ông đi đâu đấy?”
Quỷ Lệ bị cô ta hỏi, nhất thời như sực tỉnh giữa trời đất mông lung được chốc lát, nhưng cũng chỉ thì thào vài câu bâng quơ.
“Ngươi đi đâu??? Ngươi đi đâu??? Ngươi đi đâu???”
“Ta có thể đi đâu?”
Nam tử ấy bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn trời xa xăm
Trời tối thui, sắc đen thăm thẳm, thâm thuý vô tận, không có nổi một chút ánh sáng nào, hắc ám ùn ùn kéo tới, nhấn chìm thân ảnh của hắn
Ta, nên đi về đâu?
Màn đêm tịch mịch chỉ thấy hắn cứ lầm rầm tự hỏi mãi.
***
Nam Cương biên thuỳ, Thất Lý Đồng.
Không khí thê lương tràn ngập khắp sơn cốc, vô số người ngoảnh về mọi hướng, đứng tại lưng chừng núi đang lầm rầm cúng tế, già có, trẻ có, thanh niên trai tráng có, phụ nữ cũng có. Trong mắt mọi người, ánh lên nỗi buồn vô tận, một vài phụ nữ đã bắt đầu khóc nức nở và nhanh chóng tiếng khóc lan ra khắp đám đông.
Thanh Long theo sau tộc trưởng Đồ Ma Cốt, hai tay trịnh trọng mang hài cốt của Đại vu sư trong chiếc bình màu xanh, từ từ tiến về phía tế đàn.
Tất cả các con mắt đều đổ dồn về phía bình tro, lũ trai trẻ gồng mình lên, tay nắm chặt, phụ nữ thì nức nở khóc, trên mặt các vị bô lão thì tràn ngập một vẻ thê lương.
Tộc trưởng Đồ Ma Cốt tiếp tục im lặng, sắc mặt ảm đạm, nhưng rõ ràng là ông ta biết phải chấp nhận sự thật này.
Ra ngoài đám đông, qua khỏi những ánh mắt thương tâm, gió núi từ từ thổi, tạt vào bình tro tạo những tiếng động nhè nhẹ như tiếng ca, như niềm an ủi.
Quê hương đây rồi!
Thanh Long đã chứng kiến vô số cảnh tượng như vậy nhưng lúc này, ông ta cũng hoàn toàn cảm thấy kính phục, từng bước từng bước theo sau Đồ Ma Cốt đã đi đến lưng chừng núi gần tới tế đàn.
Tế đàn ở trên một bình đài, ở đó đã có các vu sư, những người tuổi cao thì đầu đã bạc, những người tóc đen chắc là còn trẻ, thỉ thấy trong mắt họ cùng ánh lên sự kính ngưỡng tột độ.
Một vu sư có lẽ là già nhất từ từ tiến lại, hướng về phía Thanh Long hành lễ, miệng nói mấy câu. Thanh Long không dám khinh thường, đáp lễ lắng nghe nhưng ông ta không hiểu ngôn ngữ vùng Nam Cương, đành quay đầu nhìn tộc trưởng Đồ Ma Cốt dò hỏi.
Đồ Ma Cốt nói khẽ: “Đây là Bạch Dương vu sư, bây giờ là thủ lĩnh của tế đàn. Ông ấy hỏi thăm ngài, hết sức cảm ơn ngài đã lặn lội đường xa mang hài cốt đại vu sư trở về đây”
Thanh Long cung kính đáp: “Đại vu sư đức cao vọng trọng, đã tận tâm dành toàn lực cho Quỷ Vương Tông chúng tôi, tại hạ cũng phải hết sức làm tròn bổn phận với ngài.”
Đồ Ma Cốt nhẹ nhàng dịch nhanh cho Bạch Dương vu sư, Bạch Dương vu sư khẽ gật đầu, tiến lên trước mặt Thanh Long, cung kính đưa ra hai tay.
Thanh Long trịnh trọng trao lại chiếc bình xanh đựng cốt hôi của Đại vu sư.
Bạch Dương vu sư trân trọng tiếp nhận, ngay lúc đó tất cả vu sư xung quanh đột nhiên đông loạt phá tan bầu không khí yên tĩnh, cùng nhau tụng niệm kinh văn kì quái nào đó, thanh âm lan ra, huyền ảo mông lung, tựa như u hồn lầm rầm, lạnh lẽo ghê răng.
Chú văn thanh âm đó dần dần to lên, truyền xa lan toả khắp nơi quanh Thất Lý Đồng, truyền xuống đám đông phía dưới, tiếng khóc lại tràn ngập khắp nơi.
Bạch Dương vu sư hướng Thanh Long và Đồ Ma Cốt tạ lễ, chuyển mình cầm bình tro xanh đi vào trong tế đàn, các vu sư khác cũng liền theo sau.
Đồ Ma Cốt sắc mặt thất thần, nói khẽ: “Thay mặt Miêu tộc, đa tạ tôn sứ đã đưa Đại vu sư trở lại quê hương”
Thanh Long cung kính đáp: “Tộc trưởng không nên khách khí, Đại vu sư có đại ân với Quỷ Vương Tông chúng tôi, chúng tôi thật lòng kính ngưỡng tiền bối cũng không kém chư vị đâu. Quỷ Vương tông chủ rất muốn đích thân hộ tống Đại vu sư hồi hương, không may ngài đang có đại sự, không thể phân thân ra được, đành uỷ thác tại hạ gửi lời chia buồn sâu sắc đến các ngài”
Đồ Ma Cốt gật đầu nói: “Quỷ Vương đại nhân lại khách khí quá rồi, chúng tôi thật không dám, thật lòng đa tạ tôn sứ viếng thăm.”
Nói rồi, hai tay giang ra, ra hiệu mời Thanh Long vào trong tế đàn.
Thanh Long trong lòng chấn động, thật là kì quái, vốn dĩ tế đàn là nơi trọng địa, người ngoài không thể tuỳ ý ra vào, không hiểu sao tộc trưởng lại làm như vây?
Ông ta chỉ nghĩ như vậy nhưng chân vẫn bước đi, quả nhiên chỉ có Đồ Ma Cốt một mình theo Thanh Long tiến về phía tế đàn, đằng sau ông ta bao nhiêu võ sĩ Miêu tộc vẫn đứng yên, nhưng vừa rồi nhóm vu sư đã biến mất, chắc đã vào trong tế đàn rồi.
Thấy xung quanh không có ai, Đồ Ma Cốt dừng bước, Thanh Long cũng lập tức dừng theo, hướng về phía tộc trưởng sắc mặt phức tạp, nói khẽ: “Làm sao vậy tộc trưởng, có phải có chuyện gì rồi không?”
Đồ Ma Cốt trầm ngâm một lúc rồi nói: “Tôi thực sự có một chuyện muốn hỏi tôn sứ.”
Thanh Long nói: “Xin mời ngài cứ hỏi.”
Đồ Ma Cốt nói: “Lúc trước đến Miêu tộc Thất Lý Đồng, gặp Đại vu sư là một người trẻ tuổi, không hiểu vị đó đang ở đâu?”
Thanh Long giật mình, trong đầu thoáng qua hình ảnh Quỷ Lệ, trầm ngâm một lúc, nói: “Không giấu gì tộc trưởng, vị trẻ tuổi đó là phó tông chủ của Quỷ Vương tông chúng tôi, nhưng vì thương tâm quá độ, không ai biết ngài ấy hiện tại đi đâu”
Đồ Ma Cốt mặt đầy thất vọng, nhưng bình hoà trở lại ngay, im lặng một lát, nói: “Tôn sứ có gặp anh ta, phiền nói giùm lão phu một câu.”
Thanh Long trong lòng cảm thấy bất an, nhưng liền gật đầu nói: “Tộc trưởng cứ nói”
Đồ Ma Cốt mắt nhìn về phía sâu thẳm trong tế đàn, thanh âm như thay đổi, nói ngay: “Làm phiền ngài chuyển giúp, ngày đó tại tế đàn Nam Cương Thất Lý Đồng, một vị lão nhân đã thỉnh cầu anh ta, chỉ mong anh ta ghi tâm khắc cốt mà thôi.”
Thanh Long khẽ nhíu mày, ông ta là một kẻ cực kì thông minh, chỉ nghe vậy hiểu ngay nhiều phần là Quỷ Lệ đã đáp ứng cho Miêu tộc một việc gì đó, vì vậy Đại vu sư đã nhất quyết ra đi cứu Bích Dao, thật đáng tiếc Quỷ Lệ không ở đây, nếu không ông ta thực sự muốn hỏi xem cò gì nghiêm trọng không.
Trong tâm thì suy nghĩ, nhưng sắc mặt Thanh Long không lộ ra chút gì, chỉ thấy ông ta trịnh trọng gật đầu, nói: “Tộc trưởng đã có tâm, tại hạ nhất định sẽ làm chu đáo.”
Đồ Ma Cốt thở dài một tiếng, như muốn nói thêm, bỗng nhiên nghe thấy gì đó ngoài tế đàn, rồi một tiếng huýt sắc lảnh vọng lại.
Thanh âm như từ trên trời xuống, liên miên không ngừng, trầm muộn như vọng từ cửu u, đầy ý giết chóc, kỳ như thâm sâu bất tận thật hung lệ, cuồn cuộn truyền tới.
Chỉ thoáng một cái, ngay giữa thanh thiên bạch nhật, khắp khu Thất Lý Đồng quần sơn vang lên tiếng quỷ khóc ầm ĩ, vô số mãnh thú cùng rống lên rung chuyển sơn cốc, sấm sét ầm ầm, sầm sập truyền về, như sóng to ngoài biển lớn, tưởng như Thất Lý Đồng là một đảo nhỏ giữa biển khơi bao la đầy bão gió.
Đồ Ma Cốt biến sắc, Thanh Long cũng từ từ chấn động, hai người cùng hướng ra ngoài tế đàn nhìn lại, chỉ thấy lúc ấy phía trên Thất Lý Đồng nguyên bầu trời xanh thẳm nay đã cuồn cuộn tràn ngập mây đen.
Liên miên bên tai những tiếng huýt lanh lảnh không dứt, mây đen cuồn cuộn, dưới núi Miêu nhân kinh hoàng thất thố, trẻ con và phụ nữ la hét inh ỏi.
Một luồng âm phong thổi tới, như ai đó từ trong đám mây đen thổi ra, như một ác ma cao ngạo đang nhìn xuống mặt đất.
Có tiếng bước chân lộp cộp đang tiến lại gần gần, từ phía rặng núi xa xa xuất hiện một thân ảnh to lớn.
Bộ xương màu trắng dưới đám mây đen hiện ra đặc biệt chướng mắt, nhưng ba đôi cánh rực rỡ lộng lẫy sau lưng nó lại đẹp một cách dị thường, chỉ là ba đôi cánh mỹ lệ vô ngần này lại mọc lên trên một con cự xà ngoại trừ cái đầu ra chỉ còn toàn xương trắng, gây cho người ta một cảm giác khủng bố ghê răng.
Lại gần thấy rõ là bạch cốt yêu xà dài đến ba trượng, kinh ngạc là phần sau rõ ràng có tới ba bộ cánh, đầu rắn ngỏng cao không ngừng gục gặc, lầm lừ phun ra đầy hắc khí.
Một lát sau, theo sau bạch cốt yêu xà, ở khắp sơn cốc quanh Thất Lý Đồng, tràn ngập tiếng quỷ khóc, bỗng dưng xuất hiện vô số các chủng loại yêu thú dị tộc, rú lên lanh lảnh, nhe nanh múa vuốt, theo nhau tiến tới, nhằm phía sơn cốc làm mọi người sợ hãi đến cùng cực.
Lúc này, từ trên trời, âm phong rít lên, sấm nổ đùng đùng hưởng ứng, như sóng lớn ầm ầm kéo lại, chấn động thiên địa, hoà cùng những tiếng hống quỷ dị.
Linh lung…