Nhưng nói xong Nam Hoàng lại thấy dễ chịu phủi phủi tay nói:”À mà quên, mày làm sao mà biết được.”
Cảnh Sâm biết đó là lời chăm chọc của Nam Hoàng vì thế chỉ cười khinh bỉ một cái. Bây giờ Cảnh Sâm mới bắt đầu lên tiếng:”Đúng là làm sao tao biết được, trong khi tao chả ở bên cô ấy những năm qua. Nhưng lí do cô ấy bị như vậy tao biết rất rõ..”
Cảnh Sâm nói tới đây rồi ghé sát lỗ tai Nam Hoàng nói:”Còn biết rõ là ai cứu cô ấy nữa kìa!” Nói xong Cảnh Sâm lui ra sau, cười nhẹ một cái, như đang vô cùng hài lòng, còn Nam Hoàng chỉ biết tức giận đứng điến ngay tại chỗ.
Cảnh Sâm trước khi quay về có quay lại nói với Mỹ Lam một câu:”Nhưng gì em nghỉ x chưa chắc gì đã đúng đâu. Với lại hắn ta cũng chả tốt đẹp như em nghĩ đâu! Nhớ sau này có chuyện hì người đầu tiên em gọi phải là anh nghe chưa.” Cảnh Sâm nói một câu chứa đầy ẩn ý rồi vẫy tay chào Mỹ Lam rồi đi.
Mặc dù nhìn anh có vẻ vui vẻ hài lòng và thoải mái như vậy nhưng thật ra anh đang rất khoa chịu. Anh điên máu tới mức đã nhấn ga xe nhanh hết cỡ phóng trên đường vượt bao nhiêu cái đèn đỏ rồi chạy thẳng vào cao tốc, dừng xe ở bên đường cứ thếaf ngồi châm một điều thuốc.
” *ẹ *ó, thật khó chịu mà. Làm sao mà tên đó có thể hưởng công của mình được chứ.” Vừa hút thuốc anh vừa mắc tục một câu, cành nói càng nghĩ anh lại càng thấy điên máu mà.
“Sao em lại đi với hắn ta, em không nhớ mọi chuyện lúc trước hắn đã đối xử với em như thế nào rồi à!” Nam Hoàng không chỉ ồn ào với Cảnh Sâm thôi, mà sau khi Cảnh Sâm đi anh còn kéo Mỹ Lam vài nhà hỏi cho ra lẽ.
“Mọi chuyện đã qua rồi. Anh ấy cũng hối hận, em cũng đã trả thù chính em chỉ là bạn bè thôi không được hả.” Mỹ Lam thấy khó chịu bởi thái độ của anh, cô không biết tại sao nhưng anh ngày càng lạ.
Home » Story » đừng coi em là kẻ xen vào cuộc tình của anh và cô ấy » Chương 143: Lạ lắm